Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.
Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 26
Một buổi tối, cả nhà quây quần ở bàn cơm gian ngoài nhà tổ. Bát đũa bày kín mặt bàn. Cái ghế đầu bàn vẫn bỏ trống theo đúng lệ từ hôm bà ngã. Giữa bữa, cái điện thoại trong túi quần cậu ba rung lên liên hồi. Đó không phải tiếng chuông quen thuộc của cái máy vẫn hay để cạnh bát cơm mỗi bữa, mà là một hồi chuông khác hẳn. Cậu ba lập tức đứng dậy, tay móc từ trong túi ra chiếc máy khác màu đen bóng, bước nhanh về phía cửa dẫn sang hành lang.
Cửa gian trong khép hờ chứ không đóng hẳn. Tiếng cậu ba nói chuyện điện thoại lọt vào bàn ăn thành từng đoạn đứt quãng, phần lớn nghe không rõ chữ. Chỉ có một câu cậu ba buột miệng nói to hẳn lên khiến cả bàn khựng đũa lại vài giây. Cậu ba nói vọng ra rõ từng chữ: - Ba mươi vạn thì tôi lo được, chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi. Nói xong, cậu liền hạ giọng xuống thấp hẳn, một tay áp sát vào ống nghe.
Bà đang gắp miếng thức ăn giữa mâm. Bà vừa kẹp trúng miếng thịt thì khựng đũa lại giữa chừng, treo lơ lửng cách miệng bát một đoạn hồi lâu. Rồi bà hạ tay xuống, đặt đũa lên miệng bát chứ không đưa miếng thức ăn vào miệng. Mợ ba ngồi kế bên vẫn cầm đũa, mắt liếc nhanh về phía cửa gian trong nơi cậu ba vừa bước ra, im lặng không nói. Tiểu Ninh ngồi đối diện nhìn thấy trọn vẹn cử chỉ của bà. Trong lòng nghĩ chắc bà lại lẫn nên quên mất đang ăn dở, cô bèn với tay gắp thêm miếng khác đặt vào bát cho bà.
Sau đó không lâu, cậu ba trở lại bàn. Ngồi xuống ghế cũ, cậu thản nhiên xới thêm cơm vào bát. Ai hỏi thì cậu chỉ đáp gọn một câu là khách giục việc gấp quá nên phải nghe ngay giữa bữa. Không ai hỏi thêm khách nào. Cả bàn quay lại chuyện ăn uống. Chỉ có bà vẫn trầm mặc ngồi yên, tay đặt trên đùi, mắt nhìn xuống bát cơm chưa và thêm miếng nào từ lúc đó.
Tối muộn hôm đó, sau khi bà đã được đưa về phòng nghỉ, cậu cả gọi mợ cả và cậu ba ngồi lại gian ngoài bàn việc. Giọng cậu cả nhỏ nhưng đủ để Tiểu Ninh đứng dọn bát bên cạnh nghe rõ từng câu. Cậu cả vừa gõ nhẹ tay lên mặt bàn theo từng chữ vừa nói: - Để mẹ ở nhà tổ một mình thế này không ổn nữa, hay là qua Tết cứ đón mẹ lên tỉnh ở hẳn với vợ chồng tôi cho gần bác sĩ. Mợ cả ngồi cạnh khẽ gật đầu một cái rồi lên tiếng thêm vào: - Vậy để tôi dọn sẵn một phòng trên đó, ngay sau Tết mình chuyển luôn cho kịp.
Cả ba người bàn thêm vài câu về chuyện xe cộ chở đồ, không ai hỏi ý kiến Tiểu Ninh đứng ngay đó. Cũng không ai hỏi ý bà đang nằm trong phòng cách đó một bức tường. Tiểu Ninh bưng chồng bát đi ngang qua, nghe trọn quyết định vừa được chốt xong trong vài câu ngắn gọn.
Sáng hôm sau, mợ cả đã mang sẵn ba cái thùng các tông từ cửa hàng tạp hoá về, xếp ngay ngắn trong phòng bà. Mợ cả bắt đầu gấp gọn quần áo mùa đông của bà xếp vào thùng thứ nhất trước khi bà kịp ra khỏi giường. Bà đứng ở cửa nhìn vào, trầm mặc một hồi, rồi bước tới giữ chặt lấy đúng một cái áo len cũ đã sờn cổ tay trước khi mợ cả kịp gấp nó vào thùng. Tay ôm chiếc áo vào ngực, mắt nhìn thẳng mợ cả đang đứng cạnh thùng đồ, bà nói: - Cái này để lại đây, tôi còn mặc, không cần mang theo.
Đêm hôm đó, khi cả nhà đã tắt đèn đi ngủ, Tiểu Ninh lặng lẽ mở cửa phòng bà, khoác thêm cho bà chiếc áo ấm rồi dắt bà đi bộ ra khỏi ngõ Tây Hoè. Hai người men theo mấy con phố vắng người, đến đứng trước cổng trường số hai đang khoá. Tay chỉ vào tấm bảng thông báo dán sau lớp kính cổng trường dưới ánh đèn đường hắt vàng lên mặt giấy, Tiểu Ninh nói: - Bà nhìn cái bảng dán ngoài cổng kia kìa, lớp buổi tối bắt đầu học lại từ tháng sau đó.
Bà đứng nhìn tấm bảng hồi lâu, không nói thêm câu nào. Bà chỉ khẽ gật đầu một cái rồi quay người đi trước về phía con phố cũ. Bước chân bà chậm nhưng vững, tự đi không cần vịn tay Tiểu Ninh. Hai người về tới ngõ Tây Hoè trước khi trời sáng hẳn. Tiểu Ninh dìu bà vào phòng nằm xuống, kéo chăn đắp lại cẩn thận rồi mới rón rén quay về gian nhỏ sau bếp của mình.
Sáng hôm sau, Tiểu Ninh dậy sớm hơn thường lệ. Ra đến hành lang, cô thấy ba cái thùng các tông đã được mợ cả xếp gọn ở góc phòng bà từ hôm trước. Cô lặng lẽ kéo cả ba cái thùng ra khỏi phòng, dồn hết vào cuối hành lang cho gọn lối đi.