Bà Nội Tỉnh Lại Và Tin Mình Mười Tám Tuổi
Mục lục
Chương 10 / 22

Ba chữ viết tay rõ ràng

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Chương này đọc trọn được ngay ở trên. Bản nghe lên kênh dần, chưa tới lượt chương này.

Theo dõi kênh Nghe tập mới nhất — chương 26
Bà Nội Tỉnh Lại Và Tin Mình Mười Tám Tuổi — chương 10 — Ba chữ viết tay rõ ràng

Buổi sáng, ông Thẩm gọi Tiểu Ninh vào phòng tối của tiệm. Ông đưa cho cô chiếc máy ảnh cùng địa chỉ một khách hàng cần chụp mặt tiền làm quảng cáo, dặn cô ra ngay phố Bắc Môn chụp cho kịp giao ảnh trong ngày.

Ông Thẩm đưa cuộn dây sạc pin kèm theo, mắt vẫn dán vào xấp ảnh đang phân loại trên bàn chứ không ngẩng lên nhìn cô: - Khách đặt bên quảng cáo cần ảnh nhà số 9. Chụp thẳng mặt tiền, chụp cả biển hiệu tiệm dưới đó luôn cho rõ.

Tiểu Ninh nhận lấy máy ảnh rồi khoác túi lên vai. Cô dắt xe đạp ra khỏi tiệm ngay, không kịp hỏi thêm khách hàng đó là ai hay quảng cáo việc gì.

Chưa đầy mười lăm phút đạp xe, cô đã tới phố Bắc Môn. Cô dừng lại trước căn nhà hai tầng mặt tiền bốn mét hai đứng tên bà. Mảng tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu vài chỗ, tầng một treo tấm biển tiệm ngũ kim chữ đỏ to bản. Ngụy Thành đang đứng ngay cửa tiệm sắp lại mấy bó dây thép cuộn tròn bày ra vỉa hè. Thấy cô giơ máy ảnh lên ngắm, ông quay ra hỏi: - Chụp gì mà chụp đúng cửa tiệm nhà mình vậy?

Tay vẫn giơ máy bấm liên tiếp mấy kiểu từ nhiều góc khác nhau, Tiểu Ninh đáp: - Chú cứ để cháu chụp tự nhiên. Cháu chụp cho quảng cáo của khách thôi, không ảnh hưởng gì tới tiệm chú đâu.

Chụp xong mấy kiểu ngoài đường, Tiểu Ninh bước lại gần hỏi thêm vài câu cho có chuyện, tranh thủ chờ nắng lên đẹp hơn để chụp kiểu cuối. Không đợi cô hỏi thêm, Ngụy Thành đứng dựa cửa kể luôn.

Tay vẫn xếp nốt mấy bó dây thép còn lại trên kệ, giọng nâng cao hơn một chút ở đoạn

— chưa trễ hạn

Chỗ quảng cáo 250px

, ông nói: - Tôi thuê chỗ này sáu năm rồi, tháng nào cũng đóng đúng bốn nghìn năm trăm tệ, chưa trễ hạn ngày nào.

Tiểu Ninh gật đầu. Tay giả bộ chỉnh lại ống kính máy ảnh, nhưng trong lòng cô đang lắng nghe từng câu ông nói.

Cô tiện miệng hỏi ông đóng tiền nhà trực tiếp cho ai, có gặp chủ nhà lần nào không. Ngụy Thành lắc đầu ngay, chỉ tay lên mảnh giấy dán trên vách bên trong cửa tiệm.

Tay xếp nốt mấy bó dây thép không ngừng lại một giây, ông thản nhiên nói: - Sáu năm nay chưa gặp mặt chủ nhà lấy một lần. Tháng nào tới hạn tôi cứ chuyển khoản theo cái số ghi trên mảnh giấy kia thôi, người ta không cần gặp thì mình cũng chẳng cần gặp làm gì.

Tiểu Ninh bước vào trong tiệm vài bước. Tay cầm máy ảnh lửng lơ trước ngực, cô ngước mắt nhìn thẳng lên mảnh giấy ông vừa chỉ.

Mảnh giấy dán ngay tầm mắt. Nét chữ viết tay nắn nót ghi ba chữ

— liên hệ chủ nhà

, phía dưới là dãy số điện thoại mười một chữ số, bốn số cuối là không, bảy, bốn, hai.

Tiểu Ninh đứng nhìn dãy số hồi lâu, vượt quá thời gian cần thiết cho việc chụp ảnh quảng cáo. Ngón tay cô vô thức lần theo từng chữ số trên mảnh giấy. Bốn số cuối trông quen quen nhưng nhất thời cô chưa nhớ ra vì sao, chỉ biết bản thân đã nhìn thấy ở đâu đó cách đây không lâu.

Cô đặt máy ảnh xuống mép kệ hàng rồi lục túi áo khoác lấy ra cuốn sổ nhỏ vẫn mang theo người. Cô lật nhanh về phía sau, tìm đúng trang ghi ngày hai mươi hai tháng chín, trang chép lại bốn con số nghe được trong bữa cơm trước giỗ.

Cô đưa mắt so hai dãy số cạnh nhau: một dãy trên mảnh giấy dán vách, một dãy trong sổ tay của mình. Bốn số cuối trùng khớp nhau từng chữ, không lệch số nào.

Bàn tay cô khựng lại một nhịp giữa trang sổ, không gấp lại ngay. Cô đứng yên tại chỗ, nhìn đi nhìn lại hai dãy số thêm vài lần nữa cho chắc.

Thấy cô đứng lặng hồi lâu, Ngụy Thành tưởng cô đang chờ nắng lên để chụp thêm nên kể tiếp chuyện tầng trên cho đỡ sốt ruột.

Tay chỉ lên phía trên đầu qua lớp trần thấp của tầng một, ông nói: - Gác hai bỏ không từ lâu rồi, tôi chỉ chất mấy thùng hàng cũ với đồ ngũ kim lỗi mốt lên đó thôi. Trên trần có một cái ô hình chữ nhật bịt ván gỗ, hôm nào mưa to là dột đúng ngay chỗ đó, phải hứng chậu.

Tiểu Ninh ngước mắt nhìn theo hướng tay ông chỉ. Dù từ chỗ đứng không thể thấy được trần gác hai, cô vẫn ghi nhớ chi tiết đó rồi gấp cuốn sổ tay cất vào túi áo.

Chụp xong nốt mấy kiểu còn lại theo đúng yêu cầu của khách, Tiểu Ninh cảm ơn Ngụy Thành rồi dắt xe đạp đi dọc vỉa hè. Đi được vài bước, cô dừng hẳn lại.

Cô quay người, giơ máy lên bấm thêm một kiểu. Lần này, cô ngả người ra xa để lấy trọn cả tầng hai vào khung hình chứ không chỉ mặt tiền tầng một như yêu cầu ban đầu.

Nhìn lại tấm ảnh vừa chụp trên màn hình máy, cô thấy rõ ô cửa sổ gác hai đóng kín cùng mảng tường loang lổ phía trên biển hiệu tiệm ngũ kim. Khi đó, cô mới cất máy vào túi rồi lên xe đạp đi.

Trước khi đạp xe đi hẳn, cô ngoái đầu nhìn lại mảnh giấy dán trên vách lần cuối. Lần này, cô đọc kỹ cái tên đứng ngay phía trên dãy số điện thoại. Ba chữ viết tay rõ ràng: Trần Bồi.

Nhà số 9 phố Bắc Môn đứng tên bà, từ nhỏ cô đã biết chắc điều đó. Giấy tờ nhà đất vẫn cất trong cái tủ sắt ở nhà tổ mà cô từng thấy tận mắt một lần. Mà trong cả họ Cố, từ đời ông cố tới đời các cháu, vốn dĩ không có lấy một người mang họ Trần.

Hết chương 10

Chương 11 — Ba câu ở phòng công chứng

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

5 trên 22 chương đã có tập nghe trên kênh.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px