Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 8 / 22

Toà nhà có thẻ ra vào

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:38 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 8 — Toà nhà có thẻ ra vào

Buổi sáng, lúc trời còn nhá nhem chưa rõ mặt người, Đàm Hạc khoác cái áo khoác xám, cài cúc trên cùng, tay kẹp một cái phong bì kraft dày rồi bước ra cửa sớm hơn nửa tiếng so với mọi hôm đi ca bốc xếp. Bên bàn học kê sát cửa sổ, Kỷ Vãn đứng nhìn theo, thấy anh rẽ trái xuống hết cầu thang thay vì rẽ phải. Hướng đó ngược hẳn với con đường vẫn dẫn ra kho hàng anh làm từ hồi tháng trước. Cô đặt cái cốc đánh răng còn dở xuống bậu cửa sổ, vội khoác cái áo len ngoài bộ đồ ngủ, xỏ chân vào giày mà không kịp buộc hết dây.

Cô theo sau một quãng phố, lên cùng chuyến xe buýt anh vừa lên rồi nép cạnh cửa xuống, lấy lưng một người đàn ông cao che khuất tầm mắt anh. Tới bến trung chuyển, anh đổi xe lần hai đi về hướng khu văn phòng thành phố. Cô đợi đúng chuyến sau rồi lên theo. Cả hai lượt xe cô đều đứng, một tay bám thanh vịn, tay kia nắm tờ giấy ghi mấy chỗ tuyển người ngoài chợ, mép giấy nhàu thêm một nếp sau mỗi lần xe vào cua.

Xe buýt trả cô xuống một dãy phố khác hẳn khu Cẩm Đường, vỉa hè lát đá phẳng lì, hai bên đường toàn nhà kính cao tầng hắt nắng sáng loá cả mắt. Cô nhảy xuống bậc cửa xe, chạy ngược lại nửa dãy phố, vừa kịp thấy cái áo khoác xám còn đứng trước một toà nhà mười mấy tầng. Cửa vào là hai cánh kính tự động cạnh cổng xoay gắn đầu đọc thẻ, khác hẳn cánh cửa gỗ mọt dán tờ hợp đồng phô tô ngoài dãy 4. Đứng nép sau cột đèn đường bên kia, cô thấy anh khựng lại trước cổng xoay một nhịp rồi mới bước tới.

Một người bảo vệ mặc đồng phục xanh đậm bước ra chặn ngay trước cổng, giơ tay ra hiệu dừng lại, rồi chỉ sang cái bàn nhỏ kê sát tường có một nhân viên khác ngồi. Đàm Hạc kẹp cái phong bì kraft vào nách, móc ví lấy ra một tấm thẻ trắng đặt xuống mặt bàn, đứng chờ ở đó một lúc.

Rồi anh đeo lên cổ sợi dây có tấm thẻ vừa in. Người bảo vệ gật đầu ra hiệu cho anh qua cổng xoay. Từ bên kia đường, Kỷ Vãn không nghe được một chữ nào giữa ba người đó. Tiếng xe cộ qua lại nuốt hết mọi âm thanh trước khi kịp vọng sang chỗ cô đứng. Cánh cửa kính khép lại sau lưng anh, chỉ còn một mảng trắng đục. Bóng anh khuất hẳn sau lớp kính, trước cửa chỉ còn người bảo vệ đứng nguyên chỗ cũ.

Một bà đẩy xe hàng rong rao qua chỗ cô đứng hai lượt rồi đi khuất. Một tốp nhân viên công ty kéo nhau ra hút thuốc trước cửa toà nhà rồi lại vào bên trong. Một người đưa thư đạp xe điện chở đầy bưu kiện dừng trước cổng, bấm chuông gọi bảo vệ ra ký nhận rồi đi tiếp. Mấy chiếc xe hơi láng bóng nối đuôi nhau tấp vào lề đón khách rồi rời đi ngay sau đó. Kỷ Vãn đứng nguyên bên cột đèn, đếm được ba lượt xe buýt vào và rời cái bến cách đó chừng năm chục mét.

Gần hai mươi phút trôi qua, nắng lên cao dần chiếu thẳng vào chỗ cô đứng. Mồ hôi rịn ra sau gáy ướt cả lớp áo len khoác vội lúc sáng, hơi nóng từ mặt vỉa hè đá hắt ngược lên khiến cô phải đổi chân liên tục. Cô đưa tay áo quệt ngang trán, đổi chân thêm một lần nữa, mắt vẫn không rời cánh cửa kính lớn trước toà nhà. Mấy lần cô định tìm chỗ khác đứng cho đỡ nắng, nhưng lại thôi ngay vì sợ anh bước ra đúng lúc mình không nhìn thấy.

Đàm Hạc bước ra đúng cánh cửa kính đó, hai tay trống trơn, không còn cái phong bì kraft, cũng không còn tấm thẻ khách đeo cổ. Bước chân anh chậm hẳn so với lúc đi vào. Anh không nhìn sang hai bên đường, cũng không nhìn về phía cột đèn nơi cô đứng. Anh chỉ cúi đầu bước tới mấy bậc thềm đá trước cổng rồi ngồi thụp xuống, lật một bàn tay ra nhìn. Ngón cái anh cạy một vệt keo cũ dính trên đầu ngón trỏ, cạy đi cạy lại đúng một chỗ đó.

Chỗ quảng cáo 250px

Anh ngồi như vậy một hồi lâu, tay vẫn cạy chỗ keo ấy. Người bảo vệ đứng gần đó liếc anh vài lần rồi quay đi làm việc khác, không hỏi han gì thêm. Từ bên kia đường, Kỷ Vãn nhìn dáng ngồi ấy. Áo khoác xám của anh xô lệch, để lộ một khoảng lưng áo sơ mi ướt đẫm hơn cả lưng áo len của cô, mà anh thì vừa ở trong phòng máy lạnh bước ra. Thỉnh thoảng anh ngẩng đầu một thoáng rồi lại cúi xuống, ngón tay vẫn miết vào đầu ngón trỏ kia.

Nhân lúc anh còn cúi đầu chưa ngẩng lên, Kỷ Vãn rảo bước băng qua đường, đi thẳng tới gần cổng rồi cất tiếng hỏi: - Quầy vay vốn ở đây là tầng mấy vậy anh? Người bảo vệ nhìn cô một lượt rồi liếc nhanh sang phía cổng xoay, chỉ tay về phía trong sảnh mà đáp gọn: - Tầng ba, đi thang máy bên trái sảnh. Nói xong, người đó quay lại đúng vị trí cũ cạnh cổng xoay.

Cô lùi về vỉa hè bên kia, ngước mắt đếm từ mặt đất lên đúng ba tầng cửa kính. Sau lớp kính đó là mấy dãy bàn kê sát mặt tiền, trước mỗi cái bàn là một hàng người đứng chờ, người cầm giấy, người cầm phong bì. Tay cô vẫn giữ tờ giấy ghi mấy chỗ tuyển người ngoài chợ, mép giấy đã nhàu thành một dúm trong lòng bàn tay.

Đàm Hạc vẫn ngồi nguyên trên bậc thềm. Một người qua đường vô tình vướng chân vào mũi giày anh duỗi ra thềm cũng không khiến anh ngẩng lên nhìn. Người bảo vệ rời chỗ cạnh cổng xoay ra đón một tốp khách vừa tới, mấy cái đầu chen nhau trước bàn đăng ký che khuất hẳn quãng thềm anh ngồi. Kỷ Vãn bước được hai bước về phía anh rồi dừng lại: hỏi anh một câu thì cũng phải trả lời anh một câu, vì sao sáng nay cô có mặt ở dãy phố này, mà lời nói dối cho việc đó thì cô chưa kịp nghĩ ra. Cô rời cột đèn, đi men theo dãy nhà kính về phía bến xe buýt cách đó chừng năm chục mét. Mấy chục mét cuối, bước chân cô rảo nhanh dần.

Trước khi anh rời khỏi bậc thềm, cô đã lên chuyến xe buýt ngược chiều. Dù xe còn mấy ghế trống gần cửa lên, cô vẫn đứng suốt chặng về. Về tới phòng, cô nấu một nồi cơm với đĩa rau xào, dọn sẵn lên bàn từ lúc trời còn sáng. Tối đó Đàm Hạc về muộn hơn thường lệ. Anh ngồi xuống ăn hết bát cơm rồi mới thấp giọng nói: - Từ mai tôi nhận thêm ca đêm ở kho lạnh, thêm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Chiếc áo khoác xám anh vắt lên thành ghế lúc cởi ra có một đường rách mới toanh ở khuỷu tay. Sáng nay lúc anh bước ra cửa, chỗ đó vẫn còn lành lặn.

Hết chương 8

Chương 9 — Kẹp tiền

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px