Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 7 / 22

Vỉ trứng mười lăm quả

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:32 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 7 — Vỉ trứng mười lăm quả

Năm hôm sau vụ Ngụy Cường chặn cô ở chân cầu thang, bảo chỗ hầm ấy ba năm nay là của anh ta, cái bao tải dứa Đàm Hạc vẫn dùng gom vỏ chai vẫn treo nguyên trên đinh sau cửa. Nó xẹp lép từ đúng tối hôm đó. Bụi bám thành một lớp mờ trên mặt vải nhựa. Kỷ Vãn mỗi lần mở cửa ra vào đều nhìn thấy. Suốt năm buổi tối, cô không còn nghe thấy tiếng bước chân anh xuống cầu thang sau mười giờ đêm. Sang tối thứ sáu liên tiếp, cái đinh sau cửa lại trống không. Tiếng bước chân ấy cũng quay về đúng giờ cũ. Đèn hành lang tắt sớm. Trong phòng chỉ còn tiếng anh lau lại mấy món đồ nghề trên nền nhà.

Tối hôm đó, Đàm Hạc về sớm hơn thường lệ. Tóc anh bết vào thái dương, áo dính lưng. Tay anh xách một cái túi ni lông mỏng, bên trong lộ ra một góc vỉ trứng màu be. Anh đặt cả túi lên bàn ăn rồi mới cúi người tháo giày, xếp ngay ngắn vào sát chân tường. Đàm Hạc đẩy vỉ trứng về phía Kỷ Vãn: - Bà bác ở Hà Bắc gửi trứng xuống, vỉ mười lăm quả, cầm mà ăn dần. Kỷ Vãn đang đứng gần đó gấp mấy cái áo vừa phơi khô mang vào. Tay cô khựng lại giữa chừng, vạt áo chưa kịp xếp xong.

Cầm vỉ trứng lên định cất vào ngăn mát tủ lạnh, Kỷ Vãn thấy một góc vỉ còn dính mẩu tem nhỏ chưa bong hết. Mặt tem in dòng chữ quen thuộc của quầy thu ngân: tên siêu thị Huệ Gia, giá hai mươi hai tệ năm hào, cùng dòng giờ nhỏ hơn ghi bảy giờ sáng. Loại tem này cô từng thấy trên không biết bao nhiêu món hàng ở quầy ăn thử. Năm đó, cô từng đứng cả buổi chiều bên quầy để đợi lấy phần xúc xích mang về. Nét chữ in lẫn cỡ tem đều giống hệt nhau. Lớp ni lông chạm vào lòng bàn tay còn hơi lạnh, cái lạnh của ngăn tủ mát, không phải của một vỉ trứng nằm ngoài bến từ sáng sớm. Sau lưng cô, cái bao tải dứa vẫn treo xẹp lép trên đinh sau cửa. Trên bàn ăn, cái túi ni lông căng đầy.

Tay vẫn cầm vỉ trứng, cô đứng yên một hồi lâu, không hỏi gì thêm. Đặt vỉ trứng vào ngăn giữa tủ lạnh bên cạnh mấy quả cà chua còn sót lại từ hôm trước, cô khép cửa tủ lại. Vạch trần ra thì phải giải thích vì sao cô biết dòng giờ nhỏ ở góc tem là giờ in nhãn chứ không phải hạn dùng. Chuyện đó lại kéo theo câu hỏi cô từng làm thu ngân ở đâu mà quen mắt tới vậy. Im lặng thì hai mươi hai tệ năm hào ấy cô phải tự bù vào tiền chợ tháng này. Trong ví cô còn ba mươi sáu tệ. Kỷ Vãn quay lại bàn ăn ngồi xuống, không nhắc một lời tới mẩu tem dán trên góc vỉ.

Đàm Hạc ngồi xuống đối diện. Thấy cô không hỏi han về nguồn gốc vỉ trứng, anh nói: - Bà ấy gửi theo chuyến tàu đêm dưới Hà Bắc, tàu đỗ ga Lâm Khê, nhờ người quen mang thẳng xuống bến, sáng sớm nay gọi điện bảo tôi ra lấy. Bà ấy còn dặn đừng đem bán lại cho ai, cứ để đó mà luộc. Anh xé một góc túi ni lông, vo tròn lại rồi vứt vào sọt rác cạnh chân bàn. Kỷ Vãn ngồi im nghe hết. Chiếc áo gấp dở vẫn vắt trên tay cô từ lúc anh bước vào.

Kỷ Vãn đứng dậy bắc nồi nước lên bếp. Cô dùng muôi thủng thả từng quả vào nồi để tránh nứt vỡ, đếm đủ mười lăm quả rồi mới đậy vung, luộc cả vỉ một lượt cho đỡ tốn điện. Mắt nhìn xuống nồi nước đang sủi tăm quanh mép vung, cô hỏi: - Trứng luộc để nguội ăn với muối vừng được không, khỏi cần chấm gì thêm? Đàm Hạc gật đầu. Anh mở ngăn kéo lấy ra gói muối vừng còn hơn nửa, đặt lên bàn cạnh hai đôi đũa.

Trứng chín, hai người ngồi ngay tại bàn bóc vỏ ăn. Vỏ vụn rơi lả tả xuống tờ báo cũ trải sẵn dưới đất. Muối vừng bám thành từng mảng nhỏ trên lòng đỏ còn nóng hổi. Ăn hết hai quả, Kỷ Vãn dừng lại, đẩy phần còn thừa sang phía Đàm Hạc. Anh không từ chối, ăn thêm một quả nữa rồi mới đứng dậy đi rót nước. Tiếng nước chảy vào cốc róc rách một hồi rồi tắt hẳn.

Ăn xong, Kỷ Vãn ngồi xuống gấp tờ báo cũ lại, gấp được một mép thì bỏ đó, đứng lên. Quay lại trước tủ lạnh, cô cầm bút, ghi vào cột của Đàm Hạc một con số không tròn trĩnh. Chỗ đó lẽ ra phải là hai mươi hai tệ năm hào. Chậm rãi viết xong, cô đặt bút xuống mép tủ lạnh, lùi lại nhìn một hồi lâu. Cô không sửa lại, cũng không xoá đi, chỉ lặng lẽ cất bút vào chỗ cũ cạnh lọ tăm.

Chỗ quảng cáo 250px

Trên bếp, mười hai quả trứng luộc còn lại nằm nguyên trong nồi nước đã nguội. Cái vỉ rỗng vẫn đặt trên bàn, mười lăm hốc tròn trống trơn, chỉ sót lại vài mẩu vỏ vụn. Góc vỉ dính nguyên mẩu tem nhỏ chưa ai động tới. Đàm Hạc thu dọn nốt chỗ vỏ vụn cuối cùng gói vào tờ báo, xách ra thùng rác ngoài hành lang. Cửa phòng khép lại sau lưng anh, tiếng then cài khẽ vọng vào trong. Kỷ Vãn ngồi lại một mình bên bàn, tay xếp gọn hai đôi đũa, ánh mắt vẫn không rời mẩu tem nhỏ ở góc vỉ.

Đàm Hạc trở vào phòng, ngồi xuống ghế đối diện rồi lau tay vào miếng giẻ treo cạnh bồn rửa. Ánh mắt lướt qua vỉ trứng rỗng trên bàn, anh hỏi cô có cần đun thêm ấm nước nóng để rửa mặt trước khi ngủ hay không. Kỷ Vãn lắc đầu. Tay cô cầm vỉ trứng định đem vứt, ngón tay cái chạm vào mép mẩu tem dính lỏng lẻo ở góc vỉ.

Cô dừng tay, bóc mẩu tem bong hẳn khỏi lớp bìa rồi dán vào mặt trong cánh tủ bếp, ngay dưới mấy cái móc treo muôi xẻng. Cô dán thật phẳng phiu, không để gập mép. Đàm Hạc nhìn thấy nhưng không hỏi, chỉ nói thêm rằng chuyến tàu đêm bà bác gửi hàng ghé ga lúc mười một giờ khuya, lúc người quen giao đồ ở bến trời vẫn chưa sáng. Kỷ Vãn gật đầu, ngón tay miết dọc mép tem cho hết bọt khí. Kể từ bữa đó, trong ngăn mát tủ lạnh phòng 502 lúc nào cũng có sẵn một vỉ trứng mới, chưa từng có lần nào Đàm Hạc nói ra chỗ mua.

Hết chương 7

Chương 8 — Toà nhà có thẻ ra vào

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px