Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Sáng sớm, trời còn chưa sáng hẳn, Kỷ Vãn dậy xách bình xuống lấy nước nóng ở cuối hành lang. Vừa tới nơi, cô gặp Đàm Hạc đang bước lên cầu thang. Bao tải dứa vắt trên vai anh đã xẹp lép, chỉ còn phồng lên chút ít ở đáy. Ống quần xắn cao qua mắt cá dính bụi xi măng ẩm, đầu gối bên phải loang một vệt nước sẫm màu chưa khô. Đi ngang qua cô, anh khẽ gật đầu rồi mở cửa phòng 502 bước thẳng vào. Bao tải đặt xuống nền buông ra tiếng loảng xoảng nhỏ của mấy nắp chai còn sót lại. Kỷ Vãn đứng ở cửa nhìn theo một hồi, bình nước trên tay vẫn chưa hạ xuống. Lát sau cô mới bước vào, tiện tay khép cửa lại chắn gió.
Anh cởi chiếc áo khoác xám treo lên móc sau cánh cửa. Áo đã bị cắt mất nhãn từ ngày mới dọn vào, cổ áo sờn cũ, tay áo bên trái ướt một mảng vì quẹt phải thành chai chưa ráo nước. Đi thẳng tới bồn rửa, anh vặn vòi xối nước lên hai bàn tay, xát xà phòng rồi xả sạch. Lặp lại đủ ba lần động tác ấy anh mới tắt vòi, rút khăn bên chậu lau khô từng ngón tay. Kỷ Vãn tựa vào bàn học sát cửa sổ nhìn trọn ba lượt rửa tay đó, không hỏi một lời. Đợi anh làm xong, cô mới bưng hai bát cháo còn thừa từ tối qua đặt lên bàn.
Ngồi xuống ghế, Đàm Hạc móc từ túi quần ra một nắm tiền lẻ, đếm lại trước mặt cô rồi đẩy sang. Một tờ mười tệ cũ nát gấp làm tư, mềm nhũn ở các nếp gấp, bên trên đặt bốn đồng xu một tệ còn vương mùi ẩm mốc dưới hầm. Anh thu tay về đặt lên đầu gối, mắt nhìn ra khung cửa sổ chứ không nhìn cô: - Vựa ve chai ngoài Ngõ Bắc trả sáng nay. Cầm lấy, bù chỗ rau mấy hôm nay. Kỷ Vãn cầm nắm tiền lên, cẩn thận đếm từng đồng trên lòng bàn tay dưới ánh đèn bàn. Đúng mười bốn tệ, không thiếu không thừa một hào.
Tay vẫn giữ nắm tiền chưa cất vào túi, Kỷ Vãn ngước mắt nhìn thẳng vào anh: - Vỏ chai này cậu nhặt ở đâu ra vậy? Đàm Hạc không đáp câu đó. Anh cúi đầu múc một muôi cháo nguội trút vào bát mình, hơi cháo bốc lên khẽ lay sợi tóc loà xoà trước trán. Anh ngẩng lên hỏi: - Tối nay có ăn mì không? Tôi mua thêm ít rau cải. Thấy tay anh cầm muôi dừng giữa chừng chờ câu trả lời, cô đành gật đầu. Cô cất nắm tiền vào túi áo khoác đang mặc, từ đó không hỏi thêm lời nào nữa.
Sáng hôm ấy, Kỷ Vãn xuống chợ đầu ngõ mua rau bằng tiền của mình. Đi ngang qua cửa hầm để xe, cô thấy Ngụy Cường đang đứng đó, ngón tay kẹp điếu thuốc đã cháy gần hết. Ánh mắt gã nhìn chằm chằm theo hướng cầu thang Đàm Hạc vừa đi lên khi sáng. Chiếc bao tải của gã dựng cạnh chân tường xẹp lép, phần đáy phẳng lì, khác hẳn dáng vẻ căng phồng thường ngày. Dưới chân gã, tàn thuốc chất thành một đống nhỏ, que còn đốm đỏ, que đã tàn thành tro xám.
Không dừng bước cũng không chào hỏi, cô chỉ liếc mắt vào khoảng tối trong cửa hầm trước khi rẽ ra chợ. Mấy chiếc kệ sắt vẫn nằm nguyên chỗ cũ, nhưng góc chất chai của Ngụy Cường đã trống trơn, chỉ sót lại vài vỏ lon bẹp dúm chẳng ai thèm nhặt. Trong túi áo khoác, bốn đồng xu va vào nhau kêu lách cách theo từng bước chân. Cô đưa tay đè chặt miệng túi cho im hẳn rồi rút ra. Lúc về, cô đi vòng lối cầu thang sau để tránh đi qua cửa hầm lần nữa. Dưới đáy túi ni lông, bó rau mới mua đọng hơi nước ướt đẫm.
Đến bữa tối, Đàm Hạc luộc một nồi mì với chỗ rau cải cô mua ban sáng. Anh chia đều ra hai bát, đẩy một bát về phía cô rồi mới ngồi xuống ăn. Sau lưng anh, hơi nóng bốc lên mờ mịt mặt kính cửa sổ. Cả bữa ăn trôi qua trong im lặng, chỉ nghe tiếng đũa chạm thành bát và tiếng húp nước dùng. Tới lúc gần cạn bát, Đàm Hạc mới nhạt giọng hỏi: - Rau cải này tươi, mua ở chợ nào vậy? Kỷ Vãn nói tên hàng rau đầu ngõ, gắp thêm một đũa rau bỏ vào bát anh. Mười bốn tệ nằm trong túi áo từ sáng tới giờ không được nhắc tới một câu.
Cơm nước xong, Kỷ Vãn dọn bát đi rửa. Lau khô tay, cô đứng trước tủ lạnh nhìn tờ giấy kẻ hai cột dán ở mặt trước, mép giấy đã cong vênh vì lớp băng dính bị bong một góc. Cột của cô vẫn y nguyên chưa ghi thêm gì, cột của anh chỉ có một con số nhỏ ghi từ hôm trước. Cô không cầm bút, cũng không điền khoản mười bốn tệ vào đâu. Đứng yên nhìn hai cột số một lúc, ngón tay cô miết nhẹ cho mép giấy dính lại, rồi xoay người buộc chặt miệng túi rác mang đi vứt.
Ra tới hành lang, cô móc nắm tiền ra đếm lại một lượt dưới ánh đèn vàng, xếp bốn đồng xu chồng lên nhau thành một cọc nhỏ. Quay trở vào phòng, cô kiễng chân đặt cọc tiền cùng tờ mười tệ lên nóc tủ lạnh, nơi cao nhất không ai với tới và chẳng bao giờ để đồ. Xong xuôi, cô xách túi rác đi xuống lầu. Vừa tới chân cầu thang, Ngụy Cường đã bước ra chắn ngang lối đi, đầu thuốc trên tay gã đã dụi tắt từ bao giờ: - Chỗ hầm ấy ba năm nay là của tôi. Cô về nói lại với người ở chung phòng cho rõ. Nói xong, gã quay lưng đi thẳng ra phía cổng dãy, bỏ mặc cô đứng đó với túi rác vẫn còn treo lơ lửng trên tay.