Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút
Buổi chiều, Kỷ Vãn đi bộ ba phẩy hai cây số từ khu Cẩm Đường sang siêu thị Huệ Gia. Con đường chạy dọc mấy dãy nhà cũ rồi mới tới đoạn mặt tiền rộng có vỉa hè lát gạch. Nắng chiều suốt quãng đường cuối hắt xiên vào mặt, mồ hôi rịn ướt hai bên thái dương. Trong túi trong chiếc áo khoác, tờ hợp đồng phô tô vẫn để trống ô chữ ký. Tiền phòng tháng sau là sáu trăm tám mươi tệ, phải nộp xuống chiếc bàn gỗ dưới sân trước ngày mùng năm. Trong ví cô còn sáu mươi ba tệ. Vé xe buýt hai tệ một lượt, cô đành không bắt xe. Qua mấy ngã tư, cô phải đứng chờ đèn đỏ lâu hơn dự tính. Lúc tới được cửa siêu thị, lưng áo cô đã ướt đẫm. Đôi giày vải mỏng đế không còn êm khiến hai bàn chân rát bỏng. Ở gót chân trái, da đã phồng rộp lên một vệt nhỏ.
Bên trong siêu thị mát hơn hẳn ngoài đường. Ở quầy ăn thử kê gần lối vào chính, một nhân viên mặc tạp dề đỏ đang cắt từng khoanh xúc xích nhỏ xếp lên đĩa giấy. Người đó cất tiếng mời khách qua lại nếm thử. Phía sau, chiếc chảo điện vẫn đều đặn kêu xèo xèo. Kỷ Vãn dừng bước, cầm que tăm xiên một miếng xúc xích đưa lên miệng. Cô chậm rãi nhai nuốt rồi mở lời xin thêm một suất mang về.
Người nhân viên tay vẫn thoăn thoắt cắt xúc xích xếp lên đĩa, nói: - Mẫu chỉ được nếm tại quầy thôi. Muốn mang về thì đứng đây tới lúc tôi hết ca, còn lại bao nhiêu tôi cho.
Cô gật đầu: - Vậy tôi đứng đây chờ tới lúc hết ca.
Nói xong, Kỷ Vãn đứng nép bên cạnh quầy, tựa vai vào chiếc cột trụ gần đó. Cô im lặng nhìn từng lượt khách ghé qua lấy một que tăm rồi rời đi. Suốt gần một tiếng đồng hồ ấy, cô nhẩm lại tờ công tơ viết tay dán ngoài cửa: điện nước tháng này hai trăm mười bốn tệ, chia đôi ra là một trăm lẻ bảy tệ mỗi người. Chảo dầu phía sau vẫn kêu xèo xèo không dứt. Hết ca làm, người nhân viên tắt bếp. Toàn bộ chỗ xúc xích còn lại trên đĩa được trút gọn vào một chiếc hộp xốp nhỏ đưa cho cô, không buồn hỏi thêm giấy tờ hay tên tuổi.
Về tới phòng, cô đặt chiếc hộp xốp lên bàn học kê sát cửa sổ. Hai bàn chân rát bỏng sau quãng đường dài. Cô tháo giày ra, xếp ngay ngắn cạnh cửa. Dưới nền nhà, Đàm Hạc đang ngồi dùng miếng vải khô lau lại mấy con ốc vít.
Anh ngước mắt liếc qua chiếc hộp xốp một cái rồi lại cúi xuống nhìn đống ốc vít, hỏi: - Mang gì về mà thơm cả phòng?
Cô mở nắp hộp xốp đặt lên bàn giữa hai người, nhạt giọng nói: - Xúc xích ăn thử ở siêu thị Huệ Gia, quầy hôm nay phát dư nên người ta cho luôn cả hộp, không phải mua đồng nào.
Cô chia hộp xúc xích làm hai phần không đều nhau. Mấy khoanh còn nguyên, mềm, cô cẩn thận đẩy về phía Đàm Hạc. Phần giữ lại cho mình là những khoanh cháy sém một bên rìa, se cứng, còn dính vụn bột dưới đáy hộp. Cô cúi đầu ăn chậm từng miếng, nhai kỹ hơn bình thường. Đàm Hạc chỉ ăn vài miếng là hết sạch phần của anh, tuyệt nhiên không hỏi thêm câu nào về chỗ đồ ăn ấy. Anh đẩy chiếc hộp xốp đã vơi về giữa bàn rồi đứng dậy đi rửa tay. Trong bồn, tiếng nước chảy ràn rạt một lúc rồi dứt hẳn. Tiếng anh chà tay vào chiếc khăn treo cạnh vách tường vọng lại rõ mồn một.
Tới tối, anh lấy bộ tua vít nhỏ ra tháo chiếc bếp từ hỏng của căn phòng, thứ vốn nằm im một góc từ hôm dọn vào. Anh trải sẵn tờ báo cũ trên sàn rồi đặt từng con ốc lên đó để khỏi lăn mất. Có tiếng gõ cửa, người phòng 503 thò đầu vào nhờ anh xem hộ cái bếp bên đó, anh gật, không nói giá. Cầm từng bộ phận soi dưới ánh đèn bàn, anh kiểm tra xem có chỗ nào cháy đen. Cô ngồi bên cạnh nhìn anh tháo hết nắp sau, tỉ mỉ lau sạch bụi bám quanh bảng mạch rồi lắp lại đúng thứ tự ban đầu. Lúc cắm điện thử, chiếc bếp liền sáng đèn báo nguồn ngay lần đầu tiên. Một tiếng bíp nhỏ vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch.
Anh cất bộ tua vít vào chiếc túi vải nhỏ treo cạnh tủ, không nhắc gì thêm tới bữa xúc xích lúc chiều, nói: - Sửa được rồi, hôm nào rảnh nấu thử một nồi xem có nóng đều không.
Đến bên chiếc tủ lạnh, Đàm Hạc móc trong túi quần ra một nắm tiền lẻ, vuốt phẳng từng tờ trên mặt tủ rồi đếm hai lượt. Đếm xong, anh cầm bút ghi vào cột tên mình một con số. Bàn tay anh che khuất nửa tờ giấy, Kỷ Vãn không nhìn ra được chữ nào. Anh vặn nắp bút lại rồi đặt xuống mép tủ lạnh, không giải thích thêm con số đó gồm những khoản gì.
Tới lượt mình, cô cầm bút ghé lại tờ giấy. Trong cột tên anh là bốn mươi lăm tệ, chưa bằng nửa cái số một trăm lẻ bảy cô nhẩm lúc chiều. Cô nắn nót viết một chữ số không vào ô trống của mình. Cô đặt bút xuống, lùi lại nhìn hai cột số nằm cạnh nhau dưới ánh đèn huỳnh quang. Mép tờ giấy hơi cong lên vì một góc băng dính đã bong ra.
Đêm xuống, cô nằm trằn trọc trên chiếc giường đặt trong góc không có cửa sổ. Cô lấy tờ hợp đồng phô tô trong túi áo khoác ra, vuốt lại mấy nếp gấp đã nhàu vì mồ hôi, nhìn ô chữ ký còn trống một lúc rồi gấp lại nhét vào túi. Phần xúc xích cháy rìa lúc chiều chẳng đủ lót dạ làm bụng cô cồn cào từng cơn. Cô trở mình vài lần trên tấm ga trải giường mỏng, tai vẫn nghe rõ tiếng anh thu dọn đồ nghề sửa chữa ở gian ngoài. Cô không gọi Đàm Hạc, cũng chẳng hé răng than thở một lời. Kéo tấm chăn mỏng lên đắp kín vai, cô nằm im lắng nghe tiếng bụng mình réo lên từng đợt. Ngoài cửa sổ phòng trước, ánh đèn xe máy quét qua vách tường một vệt sáng rồi tắt ngấm. Tiếng chó sủa vu vơ đâu đó vài tiếng rồi lặng hẳn, chỉ còn tiếng bước chân anh vẫn đều đặn qua lại ngoài phòng thêm một hồi lâu.
Trước khi đi ngủ, cô đã mang chiếc hộp xốp rỗng vứt xuống thùng rác chung đặt ở góc hành lang. Cô cẩn thận ấn chặt nắp thùng cho khép khít để ngày mai khỏi bốc mùi lên cả tầng, rồi đứng lại nghe ngóng động tĩnh hành lang một lúc mới quay vào phòng. Nửa đêm tỉnh giấc vì khát nước, cô bước ra ngoài rót nước uống. Qua khe cửa hé mở, cô thấy Đàm Hạc vẫn đang ngồi cặm cụi dưới bóng đèn hành lang. Tay anh đang tháo chiếc bếp từ của phòng 503, từng con ốc được xếp gọn lên góc tờ báo cũ trải trên nền đất. Bên cạnh anh là một cái bát sứ dày của tiệm mì đầu ngõ, đã ăn cạn trơ đáy, chiếc thìa cắm nghiêng ngả bên trong, tem giá vẫn còn dán trên vành bát.