Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Buổi sáng, Kỷ Vãn xuống sân tìm Tôn Lỗi. Tôn Lỗi đang ngồi lau lại mấy chiếc yên xe đạp đọng ướt sương đêm. Chiếc bàn gỗ quen thuộc kê ngay bên cạnh. Ở góc bàn, cuốn sổ biên lai gấp lại đặt cạnh ấm trà nguội.
Kỷ Vãn đứng cách bàn một bước, hai tay chắp trước bụng. Cô nhìn thẳng vào ông chứ không nhìn xuống mấy chiếc yên xe lau dở, cất tiếng: - Cho tôi xin một bản hợp đồng thuê phòng có chữ ký hẳn hoi. Tờ ông đưa hôm nọ chỉ là biên lai tiền điện, không dính gì tới tiền phòng.
Tôn Lỗi hỏi cô cần bản đó làm gì. Cô không đáp. Trầm mặc hồi lâu, ông mới cúi xuống lục ngăn kéo bàn, lấy ra một tập giấy phô tô quăn góc còn phảng phất mùi mực in.
Ông rút một tờ trong xấp đưa cho cô. Tờ giấy phô tô mờ nhòe vài chỗ, ghi địa chỉ phòng 502 dãy 4 cùng giá thuê và tiền cọc. Thế nhưng ở dòng chữ ký, cả ô bên cho thuê lẫn ô bên thuê đều để trống trơn, chỉ trơ trọi mấy đường kẻ ngang mờ nhạt.
Tay cầm giẻ lau yên xe không dừng, mắt cũng chẳng nhìn tờ giấy vừa đưa, Tôn Lỗi nhạt giọng: - Tôi chỉ trông xe với thu hộ tiền phòng cho cả dãy này thôi. Tiền chuyển đi đâu sau đó tôi không biết, ai hỏi thêm thì đi hỏi bên môi giới.
Ngón tay gõ nhẹ lên khoảng trống trên tờ giấy, Kỷ Vãn hỏi: - Vậy ai ký vào ô bên cho thuê?
Ông ngừng tay lau, ngước mắt nhìn cô một cái. Cúi xuống lau tiếp chiếc yên xe còn dở, ông nói: - Chỗ đó tôi chưa thấy ai ký bao giờ. Tôi đưa sao thì cô cầm vậy.
Kỷ Vãn gấp đôi tờ giấy phô tô cất vào túi áo khoác. Cô đi dọc hành lang tầng năm gõ cửa từng phòng, bắt đầu từ phòng sát cầu thang. Một người đàn ông trung niên hé cửa, tóc còn ướt như vừa tắm xong, tay vội lau vào chiếc khăn vắt vai. Nghe cô hỏi có từng gặp chủ nhà lần nào chưa, người nọ dứt khoát lắc đầu không cần nghĩ: - Ở đây ba năm rồi mà chưa thấy mặt chủ nhà lần nào. Hợp đồng cũng chưa ai đưa tôi tờ nào. Tiền lúc nào cũng nộp qua người trông xe dưới sân, hỏi ông ấy còn không biết nữa là hỏi tôi.
Nói xong, người nọ liền khép cửa lại. Tiếng chốt cài vang lên cạch một tiếng dứt khoát giữa hành lang vắng.
Cô gõ tiếp sang phòng bên cạnh. Một bà cụ bế đứa cháu nhỏ ra mở cửa. Đứa bé ngọ nguậy đòi trườn xuống đất. Bà cụ vừa đỡ lấy đứa cháu vừa nói: - Chưa gặp bao giờ. Tôi dọn tới đây sau nên càng không biết mặt mũi chủ nhà ra sao. Cứ tới ngày là đóng tiền cho người trông xe dưới sân, thế là xong việc.
Sang phòng thứ ba và thứ tư, hai thanh niên ở chung và một người phụ nữ đang giặt đồ dở tay đều đáp gần như cùng một câu. Chẳng ai giữ cô lại lâu hơn vài câu hỏi. Cửa mở ra rồi lại khép nhanh như những phòng trước.
Hai phòng cuối cùng của dãy cũng không khác gì. Một ông già sống độc thân bảo mình thuê chỗ này năm năm chưa từng gặp chủ nhà. Ở phòng cuối hành lang, đôi vợ chồng trẻ nghe hỏi liền lắc đầu, bảo tiền tháng nào cũng nộp xuống bàn dưới sân. Tính đủ sáu phòng của dãy 4, không một ai từng giáp mặt người đứng tên căn hộ mình ở. Cả dãy chỉ quen mặt Tôn Lỗi ngồi bên chiếc bàn dưới sân.
Buổi chiều, Kỷ Vãn thấy Đàm Hạc đứng đầu ngõ nói chuyện với một người đàn ông lạ mặc áo sơ mi công sở. Người nọ đưa cho anh một tờ giấy in màu có logo xưởng sơn. Đàm Hạc đọc lướt qua một lượt, gấp đôi lại rồi nhét vào túi quần sau. Anh không nói thêm câu nào với người kia, quay lưng đi thẳng về phía kho hàng cuối phố. Ở kho hàng có mấy người bốc xếp đang đứng chờ việc. Bóng lưng anh lẫn vào đám đông chỉ sau vài bước.
Tối đến, hai người rời dãy 4 đi bộ về phía phố Tây Hà mua mì mang về. Dọc hai bên con phố nhỏ, hàng quán đều đã đóng cửa sớm. Mặt đường nhựa chỉ còn vài chỗ hắt ánh đèn cùng bóng người qua lại. Quán mì Lão Tần nằm ở giữa phố. Tấm biển gỗ cũ treo hơi lệch một góc. Bên trong quán, khách ngồi rải rác vài bàn. Tiếng bát đũa lách cách vọng ra ngoài cửa kính cùng hơi nước bốc nghi ngút từ nồi nước dùng.
Đứng chờ tới lượt gọi mang về, Kỷ Vãn nhìn qua lớp kính vào bên trong. Các bàn ăn được ngăn thành từng ô bằng vách gỗ cao ngang vai người lớn. Mỗi bàn thành một khoảng riêng biệt không ai nhìn thấy ai, chỉ nghe tiếng nói chuyện lẫn vào nhau qua vách mỏng. Cô trầm mặc nhìn dãy vách gỗ hồi lâu, hai tay đút túi áo khoác, không nói gì với Đàm Hạc đang đứng cạnh chờ gọi số.
Lấy được túi mì mang về, hai người men theo đường cũ trở về. Gió đêm thổi hơi lạnh dọc con phố vắng. Đàm Hạc xách túi ni lông đi trước một bước. Hai người không ai nhắc lại chuyện tờ giấy lúc chiều. Đi qua mấy dãy nhà tắt đèn, xung quanh chỉ còn tiếng dép va xuống mặt đường. Thỉnh thoảng một chiếc xe máy vụt qua rọi sáng một đoạn ngắn rồi lại chìm vào bóng tối. Về tới dãy 4, đèn hành lang tầng năm chỉ còn độc một bóng sáng. Mấy bóng khác cháy đã lâu không ai thay. Bước chân hai người vang khẽ trên nền xi măng lạnh ngắt.
Trước khi vào phòng, Kỷ Vãn dừng lại dưới bóng đèn còn sáng đó, rút tờ hợp đồng phô tô trong túi ra. Cô mở phẳng tờ giấy, đọc lại một lượt dưới ánh đèn vàng ố, ngón tay dò từng dòng tới tận ô chữ ký. Ô chữ ký của chủ nhà vẫn trống trơn như ban sáng, không một nét mực nào, chỉ trơ trọi mấy đường kẻ mờ nhạt. Cô gấp tờ giấy lại làm tư, nhét vào túi trong áo khoác, đẩy cửa phòng 502 bước vào rồi khép cửa lại sau lưng.