Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 21 / 22

Bàn ba và bàn bốn

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:29 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 21 — Bàn ba và bàn bốn

Sáu ngày sau buổi giao nhận quán, Kỷ Hoành Nghiệp gọi điện cho Kỷ Vãn lần đầu tiên kể từ ngày ông chuyển tiền rồi tắt máy. Ông bảo tối nay ăn cơm với ông ở quán mì Lão Tần trên phố Tây Hà, ngồi đúng bàn số ba. Kỷ Vãn cầm điện thoại đứng sững một lúc. Cô không hỏi vì sao đột nhiên ông muốn gặp, chỉ đáp một tiếng được rồi cúp máy. Tối đó, Đàm Hạc cũng ra khỏi phòng sớm. Anh chỉ nói có việc phải đi, không nói đi đâu, cô cũng không hỏi thêm.

Đến đúng giờ hẹn, Kỷ Vãn tới quán mì Lão Tần. Cô nhận ra ngay tấm biển gỗ cũ treo lệch một góc, thứ cô từng đứng ngoài cửa kính nhìn vào hồi mới dọn tới khu Cẩm Đường. Bàn số ba nằm sát vách trong, ngăn với bàn bên cạnh bằng một tấm vách gỗ cao ngang vai người lớn, đúng kiểu vách chia bàn cô từng thấy hôm ấy. Kỷ Hoành Nghiệp đã ngồi sẵn ở đó. Trước khi cô kịp mở miệng, ông đã gọi sẵn hai bát mì. Ngón tay ông gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, mắt thỉnh thoảng liếc sang phía tấm vách bên cạnh.

Bên kia vách, bàn số bốn vẫn còn trống, mấy chiếc ghế xếp ngay ngắn chưa có ai ngồi. Mỗi lần có khách đẩy cửa bước vào, tấm rèm cửa quán lại khẽ lay. Kỷ Vãn ngồi xuống đối diện bố, cởi khăn quàng cổ vắt lên thành ghế. Mắt cô lướt một vòng quanh quán, thấy đông khách hơn hẳn lần cô đứng ngoài cửa kính hồi tháng chín. Được một lát, một bóng áo khoác xám lách qua cửa. Người đó đi thẳng về phía bàn số bốn rồi ngồi khuất hẳn sau tấm vách gỗ, trước khi Kỷ Vãn kịp nhìn rõ mặt.

Kỷ Vãn khựng đũa giữa chừng. Cô ngờ ngợ nhận ra dáng áo khoác quen thuộc ấy, nhưng tấm vách gỗ đã che khuất hẳn người. Bên kia chỉ còn nghe tiếng ghế kéo ken két. Cô không gọi tên, cũng không đứng lên nhìn sang. Cúi đầu múc một thìa nước dùng, tai cô vẫn dỏng lên phía tấm vách. Kỷ Hoành Nghiệp không hỏi cô vừa nhìn gì. Mắt ông không rời khỏi bát mì lấy một lần, tay vẫn chậm rãi gắp từng đũa.

Người bưng mì bước qua bàn ba châm thêm nước trà. Toan quay sang bàn bốn, Kỷ Hoành Nghiệp đã ngẩng lên dặn, mắt không rời khỏi bát mì trước mặt: - Bàn bên không hành, nhớ bớt cho họ. Người bưng mì gật đầu đáp gọn: - Vâng, bàn ấy tháng nào cũng dặn y vậy. Nói xong, người đó bưng khay đi thẳng về phía bếp, không hỏi lại thêm câu nào.

Kỷ Vãn đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào bố hỏi: - Bố với người ngồi bàn bên quen nhau lâu chưa? Kỷ Hoành Nghiệp trầm mặc một lát. Ông cầm chén trà nhấp một ngụm rồi mới đáp: - Từ hồi hai đứa còn chưa sinh ra, làm ăn với nhau đã hơn hai chục năm. Ông đặt chén trà xuống mặt bàn gỗ, mắt quay hẳn sang phía cửa quán đang có khách bước vào, không nhìn về phía cô nữa.

Kỷ Hoành Nghiệp lục trong chiếc túi da đặt cạnh chân bàn, lấy ra một phong bì giấy đã sờn góc rồi đẩy sang phía Kỷ Vãn. Bàn tay ông vẫn đè trên mặt phong bì một lúc, thấp giọng nói: - Ba cái sổ đỏ này của ba cửa hàng số một, số bốn, số bảy, tôi đem bảo lãnh khoản vay bên xưởng Hạc Nguyên, mùng hai vừa giải chấp xong. Con cầm về cất kỹ. Nói xong, ông mới rút hẳn tay về. Kỷ Vãn cầm phong bì lên, mở hờ miệng nhìn vào trong, thấy đúng ba cuốn sổ bìa đỏ xếp chồng lên nhau.

Cô gấp miệng phong bì lại, không hỏi số tiền vay là bao nhiêu, chỉ hỏi đúng một câu: - Bố cắt tiền con từ hồi tháng chín cũng vì khoản vay này? Kỷ Hoành Nghiệp không đáp thẳng. Ông chỉ húp một thìa nước dùng, trầm mặc hồi lâu rồi mới gọi thêm một ấm trà nóng. Kỷ Vãn đặt phong bì xuống cạnh bát mì của mình, không cất vào túi, cũng không đẩy trả lại.

Chỗ quảng cáo 250px

Ngay lúc đó, từ bàn số bốn bên kia vách, giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên rõ mồn một: - Cái tin tuyển người ở ghép hồi tháng chín là tao nhờ người dán, mày tưởng tự nhiên vớ được cái phòng rẻ ấy à? Kỷ Vãn khựng tay cầm đũa, ngồi bất động nghe trọn từng chữ vừa vọng qua tấm vách gỗ. Kỷ Hoành Nghiệp cũng ngừng ăn. Ông đặt đũa xuống mép bát, không nhìn về phía vách, cũng không nói gì thêm với con gái.

Phía Đàm Hạc không có một tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng ghế gỗ kéo lê trên nền gạch, dài và chậm, rồi im bặt. Kỷ Vãn siết chặt tay quanh chiếc phong bì trên bàn, tai vẫn dỏng về phía tấm vách. Mấy bàn khác trong quán vẫn ồn ào tiếng bát đũa va nhau, không ai để ý tới sự im lặng sau tấm vách gỗ.

Kỷ Vãn ngồi im, tay giữ chặt chiếc phong bì trên mặt bàn, lồng ngực đập dồn dập. Bát mì trước mặt cô đã nguội ngắt từ lúc nào, mỡ đóng một lớp váng mỏng trên mặt nước dùng. Kỷ Hoành Nghiệp cất giọng gọi tính tiền, tay rút sẵn tờ tiền để trên bàn. Giọng ông vẫn đều đều, không khác gì lúc mới ngồi xuống.

Bên kia vách, tiếng ghế cọ trên nền gạch lại vang lên một lần nữa, ngắn và dứt khoát. Kỷ Vãn ngồi yên thêm một nhịp rồi buông tay khỏi phong bì, không cầm theo. Kỷ Hoành Nghiệp vẫn ngồi yên tại chỗ. Ông không nói thêm câu nào, cũng không đứng dậy tiễn con ra cửa.

Trước khi đứng dậy, cô liếc nhìn bố lần cuối. Ông vẫn cúi đầu ăn nốt chỗ mì còn lại trong bát, không ngẩng lên nhìn cô. Chiếc phong bì vẫn nằm nguyên giữa mặt bàn số ba. Kỷ Vãn không cầm theo, cũng không nói thêm lời nào với bố. Tấm vách gỗ bên cạnh im lìm, không còn nghe thấy tiếng động nào từ phía bàn số bốn.

Cô đứng dậy trước anh nửa nhịp, đẩy ghế sát vào bàn cho gọn rồi bước qua mấy dãy bàn đông khách ra tới cửa, không nhìn sang bàn bên. Vừa đẩy cánh cửa kính ra, gió lạnh ngoài phố đã ùa thẳng vào, thổi tung một góc vạt áo khoác của cả hai. Hai người bước ra tới cửa quán cùng lúc từ hai chiếc bàn khác nhau, không ai hỏi người kia vừa ngồi với ai.

Hết chương 21

Chương 22 — Phiên đầu

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px