Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 20 / 22

Sổ bìa xanh

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:00 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 20 — Sổ bìa xanh

Sáu ngày sau buổi sáng đứng bên kia đường nhìn cổng xưởng khép lại, Kỷ Vãn vừa ra quầy đã thấy bà Hoắc chống tay vào thành xe đẩy, chậm rãi đứng dậy. Đầu gối phải của bà bó thêm một lớp băng mới ngoài lớp cũ. Bà khẽ nhăn mặt một thoáng rồi mới thẳng lưng lên được. Bà bảo bác sĩ dưới huyện đã bó bột, con trai trên tỉnh cũng gọi điện về đặt vé xe, giục bà về quê trước Tết năm nay, không cho chờ thêm ngày nào nữa. Kỷ Vãn đỡ một tay vào thành xe, không hỏi thêm về cái đầu gối. Cô lặng lẽ bê chồng xửng tre xuống đất giúp bà, tay làm quen việc không cần ai nhắc.

Dọn hàng xong, bà Hoắc ngồi xuống chiếc ghế nhựa kê cạnh xe. Bà xoa đầu gối băng kín một hồi, bảo tính sang lại cả chỗ lẫn xe đẩy cho người trong ngõ, chứ mang về quê không tiện, để không cũng phí. Bà kể có mối quen ngoài chợ lớn ngỏ ý mua giá cao hơn hẳn, chỉ đợi bà gật đầu là trả tiền ngay trong buổi. Kỷ Vãn đứng nghe, tay vẫn xếp nốt mấy chiếc xửng cuối cùng lên giá. Cô không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn chiếc xe đẩy đã quen tay suốt hai tháng nay.

Đặt chiếc xửng cuối xuống, Kỷ Vãn quay hẳn người lại nhìn bà Hoắc, nói trước khi bà kịp nhắc thêm về mối quen kia: - Bà để lại cho tôi, tôi với Đàm Hạc mua. Bà Hoắc nhìn cô một hồi, tay vẫn xoa đầu gối, không đáp ngay. Bà hỏi lại xem cô đã bàn với người ở cùng phòng chưa, hay lại tự ý quyết định trước. Kỷ Vãn gật đầu, bảo tối nay sẽ hỏi lại cho chắc, nhưng bà cứ giữ phần cho hai đứa trước, đừng gật đầu với chỗ khác.

Bà Hoắc gật đầu một cái, dứt khoát ra giá: - Một vạn tám, thấp hơn chỗ ngoài chợ trả tôi nhiều, vì cái ca sáng này từ hôm đầu tới giờ con chưa nghỉ buổi nào. Bà chỉ tay vào chiếc xe đẩy rồi nói tiếp. Phần khung sắt đã hoen gỉ vài chỗ nhưng bánh xe vẫn còn chạy tốt, mọi thứ trong xe cứ để nguyên vậy mà giao lại hết. Kỷ Vãn thấp giọng cảm ơn một câu, không mặc cả thêm lời nào về mức giá đã quá hời.

Tối đó về phòng 502, Kỷ Vãn kể lại chuyện sang quán cho Đàm Hạc nghe. Cả hai ngồi xuống đếm lại số tiền dành dụm suốt ba tháng qua. Cô có chín nghìn bảy trăm tệ, anh có một vạn chín trăm tệ, cộng lại vừa vặn hai vạn sáu trăm tệ. Đàm Hạc cẩn thận đếm lại một lượt nữa rồi gật đầu: - Đủ, còn dư ra để sắm thêm đồ, sang luôn đi. Kỷ Vãn gấp tờ tiền cuối cùng lại rồi cất chung vào một chiếc túi vải, không chia riêng phần của ai nữa.

Đến ngày giao nhận, bà Hoắc dẫn Kỷ Vãn và Đàm Hạc ra gian quán bảy chỗ ở đầu phố Ngõ Bắc. Bà chỉ từng góc một, từ chỗ kê bàn ghế, chỗ đặt bếp, đến chỗ trước kia vẫn đặt thùng đũa. Hai người trả đủ một vạn tám tiền sang quán, thêm hai nghìn bốn trăm tệ sắm sửa lại vài món đồ hư hỏng. Tổng chi vừa đúng hai vạn bốn trăm tệ, trong tay còn dư lại hai trăm tệ chẵn. Bà Hoắc đẩy chiếc xe cũ vào góc, dặn cứ để nguyên đó dùng dần, không cần tốn tiền mua xe mới.

Dọn xong đống đồ cuối cùng, Kỷ Vãn ngồi nghỉ cạnh bà Hoắc trên chiếc ghế nhựa duy nhất còn sót lại. Bà quay sang hỏi sao dạo này trông cô hay thẫn thờ, cậu kia có chuyện gì chăng. Kỷ Vãn ngập ngừng một hồi rồi kể lại buổi sáng mùng tám. Cô kể chuyện mình đi theo Đàm Hạc tới khu xưởng có tường rào cao, thấy anh bấm mã cổng không cần thẻ, lại nghe người bảo vệ gọi anh một tiếng cậu Hạc. Bà Hoắc ngồi nghe hết, tay vẫn xoa đầu gối, ánh mắt nhìn thẳng ra con đường trước quán.

Nghe xong, bà Hoắc không hỏi cổng xưởng ấy tên gì, cũng chẳng buồn hỏi cậu Hạc là ai. Bà chỉ quay sang, chỉ vào bánh trước của chiếc xe đẩy: - Bánh trước hơi rơ, lâu lâu nhớ tra dầu, không thì kêu suốt ngày. Kỷ Vãn gật đầu một cái, lặng nhìn bà đứng dậy đi về phía góc quán. Dáng đi của bà vẫn khập khiễng vì đầu gối chưa lành hẳn. Chiếc xe đẩy đứng im nơi góc quán, bánh trước nghiêng hẳn sang một bên đúng chỗ bà vừa chỉ.

Chỗ quảng cáo 250px

Bà Hoắc lục trong chiếc túi vải mang theo, lấy ra cuốn sổ tay bìa xanh đã quăn hết bốn góc. Một góc bìa dính bệt bột mì khô cứng lại thành vệt trắng đục. Bà đặt gọn cuốn sổ vào lòng bàn tay Kỷ Vãn, thấp giọng dặn: - Sổ ghi nợ cũ của quán, tôi định bỏ lại không mang về quê. Cô cầm xem trước cho quen việc. Nói xong, bà liền rút tay về ngay, không chần chừ thêm một nhịp nào. Kỷ Vãn dùng cả hai tay đỡ lấy cuốn sổ. Mùi giấy cũ lẫn mùi bột mì khô phả thẳng vào mặt, ngón tay cô lật mở trang bìa còn vương bụi cám.

Kỷ Vãn lật vài trang cho quen tay trước khi cất đi. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở trang đầu tiên, nét mực đã hơi nhoè vì cũ. Dòng đầu ghi ngày mùng chín với hàng chữ viết tắt gọn lỏn: con bé Kỷ Thịnh, ứng chín mươi. Ngón tay cô khựng lại ngay chỗ ba chữ Kỷ Thịnh, không lật thêm trang nào nữa.

Cô ngước mắt nhìn bà Hoắc, nhưng bà đã quay đi dặn dò mối mua bột gạo cho phiên chợ sáng mai, giọng nói đều đều không hề khựng lại. Kỷ Vãn gấp cuốn sổ bìa xanh lại rồi bước tới, đặt trả vào tay bà Hoắc. Cô giữ bàn tay thô ráp ấy trong tay mình thêm một nhịp rồi mới buông ra. Bà Hoắc nhận lại cuốn sổ, nhét sâu xuống đáy túi vải cạnh mấy món đồ lặt vặt, từ đầu đến cuối không mở ra xem thêm một lần nào.

Hết chương 20

Chương 21 — Bàn ba và bàn bốn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px