Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Năm ngày sau đêm ngồi một mình tới sáng với ba tờ biên lai, Kỷ Vãn đang xỏ giày chuẩn bị xuống quầy bà Hoắc thì điện thoại của Đàm Hạc rung lên trên bàn. Chuông đổ mấy hồi anh mới bắt máy. Nghe chưa đầy mười giây, anh đáp gọn: - Tôi tới ngay. Nói xong, anh cúp máy, không giải thích lấy nửa lời. Anh với tay lấy chiếc áo khoác xám trên thành ghế tròng vào người, kéo khoá lên tận cổ. Chân xỏ giày nhanh hơn hẳn mọi sáng, anh bước thẳng ra cửa mà không nói mình đi đâu. Kỷ Vãn ngồi yên trên mép giường, một chân còn chưa xỏ xong giày, ngơ ngẩn nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa khép vội.
Trong đầu cô chợt hiện lên lời Tôn Lỗi từng nói giữa sân dãy 4 hồi tháng mười một, rằng Đàm Hạc đang trốn nợ. Một cuộc gọi sáng sớm kéo anh đi vội thế này, hẳn chỉ có thể là chủ nợ tìm tới. Nhớ ra hôm nay đúng phiên quầy bà Hoắc nghỉ, cô xỏ nốt chiếc giày, khoác thêm tấm áo mỏng rồi bám theo sau. Cô giữ chừng một khoảng cách, hệt như lần theo anh sang khu văn phòng hồi cuối tháng chín. Đàm Hạc rảo bước rất nhanh, hai tay đút túi áo khoác, không hề ngoái lại. Dáng đi cắm cúi khác hẳn lúc xách túi rau ra chợ mỗi sáng. Kỷ Vãn bước theo sau, mắt dán chặt vào tấm lưng áo khoác xám. Dưới chân, cô khéo léo né từng viên gạch vỡ quen thuộc trong ngõ để không bật ra tiếng động.
Đường anh đi vòng qua khoảng đất trống trên lối ra quầy bà Hoắc. Nơi đó vẫn dựng tấm biển tôn cũ ghi tên xưởng linh kiện điện Hạc Nguyên, chữ sơn đã bạc gần hết, một góc biển gỉ sét cong vênh khỏi khung sắt. Sáng nào ra quầy cô cũng lướt mắt qua tấm biển này. Đàm Hạc không rẽ về phía quầy bánh bao, cứ thế băng thẳng qua đường, đi về phía dãy tường rào cao quây kín một khoảnh đất rộng. Kỷ Vãn dừng chân bên kia đường, nép dưới chân tấm biển tôn, không dám bước thêm bước nào sang bên kia.
Cổng xưởng bằng sắt sơn xanh đã cũ, hai cánh khép hờ. Bên cạnh gắn một bàn phím số nhỏ và ô cửa kính phòng trực có người ngồi bên trong. Phía sau tường rào, dãy mái tôn dài chạy suốt khoảnh sân rộng. Chiếc ống khói nhỏ dựng ở góc xa nhả lên luồng khói mỏng, vừa bốc lên đã tan biến vào khí lạnh ban mai. Đàm Hạc đi thẳng tới trước bàn phím. Anh không dừng lại tìm thẻ trong túi, cũng chẳng buồn ngó vào ô kính chờ người ra mở cửa.
Tay anh bấm thoăn thoắt một dãy số lên bàn phím cạnh cổng. Anh bấm dứt khoát không cần dò tìm, ngón tay lướt chuẩn xác theo thứ tự đã quá quen thuộc từ lâu. Giữa con phố vắng, tiếng khoá điện kêu cạch một tiếng khô khốc. Cánh cổng bên trái hé mở ra một khoảng vừa đủ một người lách qua. Kỷ Vãn đứng trơ chỗ cũ nhìn trọn từng động tác. Hai tay cô siết chặt vạt áo mỏng, đôi chân tê cóng trong chiếc giày xỏ vội lúc sáng.
Trong ô kính, người bảo vệ đẩy cửa bước ra. Tay ông cầm cuốn sổ trực mở sẵn, lật thêm một trang rồi gấp lại ngay, chẳng buồn ghi chữ nào. Đứng thẳng người, ông bảo vệ gật đầu chào: - Cậu Hạc, xưởng vừa dọn xong dãy kho trong, cậu vào thẳng đi. Đàm Hạc chỉ khẽ đáp một tiếng ngắn rồi bước qua khe cổng, không dừng lại hỏi han gì về cuốn sổ vừa gấp. Kỷ Vãn đứng bên kia đường nghe trọn câu chào ấy. Hai bàn tay lạnh buốt nắm chặt vào nhau sau lưng.
Sau lưng anh, cánh cổng sắt từ từ khép lại. Người bảo vệ vẫn đứng yên tay cầm sổ trực, chưa quay hẳn vào trong. Đàm Hạc đi thẳng vào sân, hai vai thả lỏng hẳn xuống so với lúc ở ngoài ngõ. Bước chân anh chậm lại một nhịp rồi khuất dần sau góc dãy mái tôn. Suốt quãng đường, anh không hề quay đầu nhìn lại con phố phía sau, cũng chẳng liếc sang chỗ Kỷ Vãn đang đứng.
Kỷ Vãn chôn chân tại chỗ hồi lâu. Theo thói quen, tay cô thọc vào túi áo tìm một mảnh giấy nào đó để đọc, nhưng bên trong chỉ có chiếc điện thoại và chìa khoá phòng. Không một tờ biên lai, chẳng một mảnh giấy dán tường. Giữa phố vắng, bên tai cô chỉ còn văng vẳng hai tiếng cậu Hạc. Lồng ngực phập phồng đập loạn, đôi chân cô vẫn chưa chịu nhấc bước.
Lùi khỏi mép đường, cô nép mình sau cây cột điện. Đợi cánh cổng xưởng khép hẳn, cô mới bước qua đường, tiến lại gần ô cửa kính hỏi nhỏ: - Bác cho cháu hỏi, từ đây ra bến xe buýt gần nhất đi lối nào ạ? Người bảo vệ chỉ tay về phía cuối phố: - Ra hết con phố này rẽ trái, bến xe cách đây chừng hai trăm mét. Ông bồi thêm một câu, giọng không chút đổi tông: - Cậu Hạc vừa vào trong, cô có nhắn gì thì để lại, lát tôi chuyển giúp. Kỷ Vãn lắc đầu, khẽ nói tiếng cảm ơn rồi quay người bước đi. Cô đi thẳng về hướng dãy 4, không ngoái lại nhìn cổng xưởng, cũng chẳng bước lên chuyến xe buýt đang đỗ ở đầu phố.