Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 18 / 22

Ba tờ giấy cùng một số tiền

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Nghe chương này 5:45 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 18 — Ba tờ giấy cùng một số tiền

Tôn Lỗi đi một lượt các phòng dãy 4 để phát biên lai điện tháng mười một. Đến trước phòng 502, ông gõ hai tiếng rồi đưa thẳng tờ giấy cho Kỷ Vãn. Cuốn sổ thu tiền vẫn kẹp dưới nách, nửa người đã xoay sang phía cửa phòng kế bên, ông nói: - Tháng này nhà cô dùng nhiều hơn tháng trước một chút, một trăm hai mươi tư số. Kỷ Vãn cầm tờ biên lai đọc lướt qua một lượt. Dòng tiền bên dưới vẫn ghi đúng tám mươi sáu tệ bốn hào, hệt như mọi tháng. Cô đáp: - Vâng, cháu gửi tiền luôn bây giờ.

Tôn Lỗi nhận tiền, cúi đầu ghi vào sổ rồi nhét cuốn sổ vào túi áo khoác, không nán lại nói thêm câu nào. Ngay sau đó, ông gõ cửa phòng kế bên. Tiếng nói từ hành lang vọng lại đều đều, lặp lại đúng một câu ấy cho sáu phòng còn lại của dãy. Kỷ Vãn khép cửa phòng 502, cầm tờ biên lai mới đi vào trong rồi đặt lên mặt bàn cạnh chỗ ngồi mỗi tối.

Tối hôm đó Đàm Hạc nhận ca đêm ở kho lạnh. Anh xách túi đồ đi từ chập tối, dặn cô khóa cửa cẩn thận rồi đi thẳng không quay đầu lại. Tiếng bước chân anh xa dần ngoài hành lang rồi tắt hẳn. Kỷ Vãn ngồi một mình trong phòng, dưới ánh đèn bàn, tờ biên lai vừa nhận vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Trên chiếc giường bên kia phòng, nếp gấp chăn từ sáng nay anh chưa kịp trải phẳng vẫn còn vương lại. Ngoài cửa sổ, ánh đèn hành lang hắt một vệt sáng mờ lên sàn gạch.

Kỷ Vãn định thu dọn ngăn bàn dưới cùng, nơi cất giấy tờ lặt vặt từ ngày mới dọn vào. Cô kéo ngăn bàn ra hết cỡ. Bên trong chật cứng giấy tờ cũ xếp chồng lên nhau. Cô lôi ra từng tập giấy, tờ hợp đồng thuê phòng gấp tư nằm dưới đáy, phía trên chất mấy tờ quảng cáo chưa kịp vứt. Khi lần tay xuống đáy ngăn để tìm chỗ xếp tờ biên lai mới, đầu ngón tay cô chạm phải hai tờ biên lai điện cũ nằm lẫn bên dưới.

Cô cầm cả ba tờ lên, đưa ra trước ánh đèn bàn. Tờ tháng chín ghi sáu mươi tám số, tờ tháng mười ghi chín mươi mốt số, tờ tháng mười một vừa nhận ghi một trăm hai mươi tư số. Ba con số điện tăng dần theo mùa lạnh, đúng như những tối trước cô từng bật thêm quạt sưởi. Dưới ánh đèn, cô lật qua lật lại từng tờ, ngón tay dừng lại ở góc giấy có con dấu ngày tháng của Tôn Lỗi.

Cô đặt ba tờ biên lai song song trên mặt bàn, ánh mắt lướt xuống dòng số tiền ở góc dưới. Cả ba tờ đều ghi đúng tám mươi sáu tệ bốn hào, không lệch một xu dù số điện chênh lệch nhau tới mấy chục số. Đầu ngón tay cô dừng lại ở dòng số tiền tờ tháng chín, rồi lần sang tờ tháng mười, tờ tháng mười một, rà đi rà lại ba lượt.

Cách nhìn ấy không hề xa lạ với cô, chỉ chăm chú soi từng con số để tìm chỗ khớp chứ không đọc chữ, hệt như lần cô soi cái tem trên vỉ trứng hồi tháng chín. Dùng bao nhiêu số điện thì phải trả bấy nhiêu tiền, phòng nào có công tơ riêng cũng đều như thế. Còn ba tờ giấy trước mặt cô lại đi ngược hẳn lẽ thường ấy.

Tiền điện một khi đã cố định tới từng hào, bất kể dùng nhiều hay ít, chỉ có thể là đã được trả trước trọn gói từ đầu. Ba tờ biên lai chỉ viết cho đủ tháng để che mắt người khác. Kỷ Vãn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đùi, trân trân nhìn ba tờ giấy dưới ánh đèn một lúc lâu.

Chỗ quảng cáo 250px

Nếu tiền điện đã trả trước, tiền phòng rất có thể cũng vậy. Căn phòng 502 này vốn không phải phòng trọ bình thường như cô vẫn tưởng suốt ba tháng qua. Cô nhớ tới ô chữ ký chủ nhà bỏ trống trên tờ hợp đồng, nhớ cả việc dãy sáu phòng chưa từng có ai gặp mặt người đứng tên căn nhà. Từng mảnh rời rạc lúc này khớp lại thành một sự thật cô chưa dám gọi hẳn tên.

Cô toan với tay lấy điện thoại gọi cho bố, nhưng ngón tay vừa chạm vào màn hình đã vội rụt lại. Cô không biết phải giải thích thế nào về chuyện mình nhận ra ba con số ấy. Muốn giải thích cách đọc, cô sẽ phải nói ra những mùa hè từng ngồi sau quầy thu ngân ở cửa hàng số một. Nói ra chuyện đó thì những thứ cô giấu giếm bấy lâu sẽ lộ hết. Đàm Hạc đang làm ca đêm ở kho lạnh, cô cũng không nhắn tin. Cầm chiếc điện thoại hồi lâu, cô lại đặt nó xuống mặt bàn, ngay sát cạnh ba tờ biên lai.

Đêm đó cô ngồi một mình tới tận sáng, mắt không chợp lấy một lúc. Thỉnh thoảng cô lại cúi đầu nhìn ba con số điện, rồi lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen. Có lúc cô định sáng mai sẽ hỏi thẳng Tôn Lỗi xem ai mới thực sự đứng tên căn phòng, nhưng rồi lại thôi, bởi có hỏi thì ông ta cũng chỉ đáp một câu không biết. Lần này giữ im lặng không mang lại cảm giác nhẹ nhõm, chỉ để lại trong ngực cô một khoảng trống đè nặng suốt đêm.

Ngoài cửa sổ, trời sáng dần. Ánh sáng nhợt nhạt len qua khe rèm, rọi thẳng xuống ba tờ biên lai nằm nguyên trên mặt bàn. Kỷ Vãn xếp ba tờ giấy thành một hàng ngang ngay ngắn, tờ tháng chín, tờ tháng mười, tờ tháng mười một đặt cạnh nhau theo thứ tự thời gian. Cô cứ ngồi nhìn như thế cho tới lúc trời sáng rõ. Ba tờ biên lai vẫn nằm đó. Số điện tháng nào cũng khác, nhưng số tiền ghi ở góc dưới thì tháng nào cũng đúng tám mươi sáu tệ bốn hào, không lệch lấy một hào.

Hết chương 18

Chương 19 — Cổng xưởng

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px