Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 14 / 22

Tấm biển

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:15 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 14 — Tấm biển

Ngày thứ hai của hội chợ, Đàm Hạc dậy sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút. Trận sốt tối hôm trước chưa dứt hẳn khiến người anh còn hâm hấp nóng, hai gò má vẫn ửng đỏ dưới lớp da tái. Gian hàng khô kê sát ngay cửa kho lạnh, mỗi lần cửa mở hơi lạnh lại tràn ra buốt cả tay, anh đành với lấy cái áo khoác xám trên thành ghế mặc thêm ra ngoài bộ đồng phục. Kỷ Vãn ngồi trên giường buộc dây giày, mắt nhìn theo cánh tay anh giơ lên cài từng cúc cổ áo. Vết rách ở khuỷu tay hôm nào giờ đã toác rộng thêm một đoạn. Mấy sợi chỉ sờn bung ra, mỗi lần anh gập tay lại để lộ một vệt da bên trong. Thắt nốt nút dây giày bên kia, cô đứng lên giẫm thử một cái xuống nền cho chắc chân, rồi vơ lấy chai nước cạnh cửa nhét vào túi vải, bước ra khỏi phòng trước anh một bước.

Vừa ra tới đầu hành lang, điện thoại trong túi Đàm Hạc đã rung lên từng hồi. Anh rút máy nhìn màn hình một giây rồi bước hẳn ra ngoài, kéo cửa đóng lại sau lưng. Kỷ Vãn đứng lại bên trong, tay cầm dở túi vải đựng chai nước. Qua khe cửa, tiếng anh nói vọng vào trầm và ngắn, đếm được đúng ba câu trước khi im bặt. Ba câu ấy không nghe rõ chữ nào, đầu dây bên kia lại càng không lọt ra lấy một âm. Anh khựng lại một nhịp giữa chừng rồi nói nốt phần còn lại. Nói xong, anh cất máy vào túi quần, đẩy cửa bước vào. Vẻ mặt anh chẳng khác gì lúc bước ra, hai tay đút trong túi áo khoác. Anh xách túi đồ nghề ở góc tường, giục cô đi cho kịp giờ rồi sải chân ra ngưỡng cửa.

Đường ra hội chợ cắt ngang qua một khoảng đất trống có dựng tấm biển tôn ghi tên xưởng linh kiện điện Hạc Nguyên. Sáng nay sương đọng thành mấy vệt dài, chảy từ mép trên xuống khắp mặt chữ. Cô chợt dừng bước một nhịp, mắt nhìn thẳng vào tấm biển rồi cất giọng hỏi: - Cái xưởng ấy làm ra thứ gì vậy? Đàm Hạc không đáp. Bước chân anh khựng lại một nhịp rồi rảo nhanh hơn hẳn. Anh đưa tay nắm lấy tay áo cô kéo sang bên kia đường, giọng cụt lủn: - Đi lối này gần hơn. Kỷ Vãn đi theo, không hỏi lại câu vừa buông. Qua vai mình, cô ngoái đầu nhìn tấm biển khuất dần sau lưng. Anh bước nhanh tới mức cô phải rảo chân mới theo kịp. Suốt đoạn đường còn lại tới cổng hội chợ, anh chỉ hỏi cô có mang đủ tiền lẻ để thối cho khách hay chưa, hỏi xong lại vượt lên trước cô nửa bước.

Tại kho hàng phía sau khu hội chợ, Ngụy Cường đang dồn mấy thùng hàng khô lên xe đẩy. Cùng ca dọn kho với Đàm Hạc, anh ta ôm thùng liên tiếp không nghỉ, hai tay run nhẹ vì lạnh. Đột nhiên quai thùng carton trên cùng tuột khỏi tay, cả thùng rơi xuống nền xi măng vỡ toác một góc. Mấy gói mì tràn ra ngoài, lăn tới tận chân người đi đường. Người quản kho bước tới, chẳng nói chẳng rằng ghi ngay vào tờ giấy trên tay, trừ thẳng vào tiền công buổi sáng của anh ta, rồi cầm giấy đi sang chỗ xe đẩy kế bên. Ngụy Cường không cãi một câu, chỉ lẳng lặng cúi xuống nhặt từng gói mì xếp lại vào thùng. Xếp xong, anh ta kéo cái thùng vỡ ra sát chân tường. Đàm Hạc bước tới đỡ anh ta dựng lại thùng, thấp giọng hỏi: - Có sao không? Ngụy Cường chỉ đáp gọn: - Không sao. Nói xong, anh ta lại cúi xuống dồn tiếp chỗ hàng còn lại, hai vai co rụt vào cổ áo.

Đứng lại ở lối vào kho, Kỷ Vãn thấy Đàm Hạc đưa tay quệt mồ hôi trán dù trời còn rét buốt. Bước chân anh chậm hẳn so với mọi hôm, mỗi lần cúi xuống nhấc thùng hàng là vai lại so lại. Cô tìm tới người quản ca đang đứng điểm danh ở cửa kho, nói thẳng: - Cho tôi đứng gộp cả hai gian sáng nay, gian của tôi với gian của anh ấy, để anh ấy đỡ phải chạy đi chạy lại. Người quản ca gõ đầu bút xuống tờ giấy kẹp trên tay, lạnh nhạt nói: - Hai gian là hai suất, hụt một đồng tiền hàng là trừ vào công cô đấy. Kỷ Vãn đáp: - Tôi chịu. Người kia ghi thêm một dòng vào giấy rồi quay lưng đi. Suốt cả buổi sáng, Kỷ Vãn đứng trông hai gian liền kề, tay tính tiền thoăn thoắt không ngơi nghỉ, khách gọi bên nào là xoay người sang bên ấy. Đàm Hạc dọn nốt chỗ thùng trong kho rồi ngồi thụp xuống bậc cửa, cả buổi không phải bước ra gian hàng lần nào. Tối về, anh ghi vào cột của mình trên tờ giấy dán ở tủ lạnh đủ một trăm tám mươi tệ của ngày hôm đó.

Tối đó, hai người rời hội chợ cùng lúc. Anh rẽ vào lối đường vòng, cô lẳng lặng đi theo sau. Từ đầu lối rẽ tới cửa dãy 4, cô đếm từng bước chân của mình, tính ra quãng đường này xa hơn lối cũ chừng sáu trăm mét. Đường vòng vắt qua sau dãy nhà kho bỏ hoang, vắng bóng người hơn hẳn lối đi ngang tấm biển. Đèn đường cách nhau cả quãng dài, mặt đường gồ ghề khiến hai người phải bước chậm lại nhiều đoạn. Suốt dọc đường, Đàm Hạc đi trước một quãng ngắn. Thỉnh thoảng anh lại ngoái nhìn xem cô có theo kịp không, nhưng chẳng mở miệng giải thích vì sao đổi đường. Kỷ Vãn đi phía sau, đến đoạn cuối lại đếm thêm một lần nữa, cả hai lần đều ra gần đúng một con số.

Hết bốn ngày hội chợ, tối đầu tiên đi làm về tới đúng ngã ba, Đàm Hạc chẳng nói chẳng rằng rẽ trái vào lối đường vòng. Kỷ Vãn đứng lại, nhìn theo bóng áo khoác xám khuất dần sau góc tường kho bỏ hoang cho tới khi không còn thấy nữa. Cô một mình rẽ phải, bước chân chậm hẳn lại khi đi ngang tấm biển xưởng Hạc Nguyên mà không có ai bên cạnh. Những tối còn lại trong tuần, cứ tới ngã ba là anh rẽ trái đi sáu trăm mét đường vòng, còn cô rẽ sang lối có tấm biển, một mình đi hết con đường. Cô về tới cửa dãy 4 trước anh chừng mười phút, đứng ở chân cầu thang nghe tiếng bước chân anh từ phía sau dãy nhà kho bước lên.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 14

Chương 15 — Đông chí

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px