Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 11 / 22

Trốn nợ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút

Nghe chương này 7:00 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 11 — Trốn nợ

Mười ngày kể từ buổi sáng bà Hoắc đổi cô sang đứng thu tiền, Kỷ Vãn đã quen tay đón từng tờ tiền khách đưa. Cô đếm lại rồi thối đúng số lẻ trước khi khách kịp bước đi. Cái kẹp tiền mòn bóng hai cạnh giờ nằm cả buổi trong lòng bàn tay cô, thay vì úp trong hộc gỗ. Buổi sáng, mỗi khi có việc ngang qua khu Cẩm Đường, Tôn Lỗi vẫn hay ghé mua hai cái bánh bao mang đi. Ông đứng chờ ngay trước mặt cô, mắt nhìn cô đếm lại từng tờ tiền lẻ rồi thối đủ từng hào. Mỗi lần nhận đủ tiền thối, ông gật đầu một cái rồi xách túi bánh rời quầy ngay, bước chân vội vã hệt lúc vừa tới.

Hôm nay đúng phiên quầy bà Hoắc nghỉ. Kỷ Vãn dậy sớm ôm một chồng tờ rơi ra đứng trước cửa tiệm điện thoại ngoài phố lớn. Gặp ai đi ngang qua, cô cũng đưa ra một tờ kèm một câu mời ngắn. Đứng đủ tám tiếng dưới nắng, cuối buổi cô đếm lại đúng một trăm hai mươi tệ chủ tiệm trả. Số tiền ấy được cô gấp gọn, nhét chung với chỗ tiền công quầy còn lại trong túi áo khoác. Lúc rảo bước về dãy 4, bàn chân cô sưng tấy trong đôi giày vải cũ. Phía tây, nắng chiều đã nhạt dần sau dãy nhà cao tầng.

Về tới sân dãy 4, Tôn Lỗi đã ngồi sẵn ở cái bàn gỗ kê dưới chân cầu thang. Trước mặt ông, một chồng biên lai viết tay xếp ngay ngắn. Ông thu tiền phòng tháng của từng nhà, rồi phát lại một tờ biên lai điện cho mỗi phòng. Đến lượt 502, ông rút ra một tờ đưa cho Kỷ Vãn. Chữ viết tay nắn nót ghi chín mươi mốt số điện, tám mươi sáu tệ bốn hào, nét chữ giống hệt tờ tháng trước. Kỷ Vãn cầm tờ giấy còn ấm hơi tay ông, gấp đôi lại rồi nhét tạm vào túi áo khoác. Cô đứng nép sang một bên, nhường chỗ cho người phòng kế bên bước tới nộp tiền.

Sau ca kho, Đàm Hạc vừa xuống tới sân, định ra chỗ vòi nước rửa tay. Tôn Lỗi ngẩng lên nhìn thẳng vào anh, tay vẫn gõ gõ cây bút bi lên chồng biên lai chưa phát hết, cất giọng đủ cho mấy nhà đứng quanh sân đều nghe thấy: - Thằng ở 502 là dân trốn nợ đấy, ai cho vay thì tự mà chịu, đừng có kêu ca với tôi. Mấy người đứng gần bàn thu tiền quay hẳn đầu sang nhìn Đàm Hạc. Có người bưng thau quần áo trên tay, khựng lại giữa chừng.

Đàm Hạc đứng nguyên tại chỗ, hai tay đút trong túi áo khoác xám, để yên cho Tôn Lỗi nói hết câu mà không đáp một lời. Anh cúi đầu nhìn mũi giày của mình một hồi, hàm dưới bặm chặt rồi thả lỏng ngay sau đó. Gió cuối thu thổi tạt qua sân, lật mấy góc biên lai trên bàn gỗ, không ai buồn đưa tay giữ lại. Kỷ Vãn đứng cách đó mấy bước, tờ biên lai vẫn cầm trên tay, nhìn trọn cảnh tượng từ đầu tới cuối.

Đàm Hạc quay vào phòng lấy hộp đồ nghề. Anh rút cây cờ lê, đi thẳng tới chỗ bình nóng lạnh dùng chung gắn trên tường nhà tắm tầng bốn. Đó là cái bình Tôn Lỗi vẫn dùng chung với mấy phòng khác. Anh tháo nắp bảo ôn, siết lại con ốc bị lỏng ở chỗ bộ đốt. Nước từ vòi thử bắt đầu nóng dần lên trong lúc anh cúi người kiểm tra lại đường ống. Xong việc, anh cất cờ lê vào túi rồi bước ra ngoài. Đi ngang qua chỗ Tôn Lỗi đang cúi đầu ghi sổ cho nhà kế tiếp, ông không ngẩng lên nhìn.

Kỷ Vãn về phòng, mở ngăn bàn dưới cùng. Cô đặt tờ biên lai mới ghi chín mươi mốt số cạnh tờ cũ ghi sáu mươi tám số. Cả hai tờ đều mang con số tám mươi sáu tệ bốn hào, viết bằng nét mực giống hệt nhau. Đẩy ngăn kéo đóng lại, tờ cũ vẫn nằm nguyên nếp gấp từ lần cất trước, chẳng thêm một nếp gấp nào. Cô quay ra dọn chỗ bắc nồi cơm tối, đầu ngón tay còn vương mùi mực bút bi.

Tối đó, lúc Tôn Lỗi đang khoá cửa phòng bảo vệ, Đàm Hạc xuống sân tìm ông, hỏi thẳng: - Cho tôi mượn chìa khoá phòng máy bơm nước một lát. Đường ống dẫn nước nóng lên tầng bốn hình như đang tắc, tôi xem thử. Tay đã tra chìa vào ổ khoá cửa phòng mình, Tôn Lỗi đáp: - Chìa khoá phòng máy chủ nhà giữ, ai đưa cho cậu tôi cũng chịu trách nhiệm. Thôi cậu về đi. Đàm Hạc đứng thêm một hồi. Anh xoay cây đèn pin cầm sẵn trong tay một vòng, rồi quay lưng bước lên cầu thang tối.

Chỗ quảng cáo 250px

Đứng ở bậc thang tầng hai, Kỷ Vãn nghe trọn câu chuyện vọng lên từ sân. Mười ngày đứng thu tiền ở quầy bà Hoắc khiến hai bàn tay cô vẫn giữ thói quen xoè ngón đếm nhẩm. Lúc Tôn Lỗi vừa cất xong chùm chìa khoá vào túi áo khoác, cô bước xuống sân, đứng trước mặt ông nói thẳng: - Ông cho tôi mượn chìa khoá phòng máy một lát. Tôi chỉ đứng ngoài giữ đèn cho anh Đàm Hạc xem đường ống, không đụng vào máy móc gì. Tôn Lỗi nhìn cô một lượt. Bàn tay ông chần chừ trên miệng túi áo khoác, rốt cuộc cũng móc chùm chìa ra, tách lấy đúng một chiếc đưa cho cô.

Vào được phòng máy, Đàm Hạc tìm ra chỗ van khoá bị vặn ngược chiều từ đợt sửa trước. Anh xoay lại, đứng đợi cho nước nóng chảy đều qua hết mấy đường ống dẫn lên bốn tầng. Tối hôm đó, cả dãy 4 lần đầu có nước ấm để tắm, không riêng gì phòng 502. Khắp hành lang vang lên tiếng người ta í ới gọi nhau xuống xách nước. Kỷ Vãn đứng ở cửa phòng máy chờ Đàm Hạc khoá cửa, cầm sẵn cây đèn pin soi đường cho anh xách hộp đồ nghề ra ngoài.

Khuya hôm đó, Kỷ Vãn theo Đàm Hạc xuống sân đổ rác trước khi đi ngủ. Dưới bậc thềm cạnh cửa hầm, Ngụy Cường đang ngồi đó, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đã tàn gần hết. Đèn hành lang tầng trệt đã tắt từ lâu, chỉ còn ánh đèn đường hắt qua song cửa sắt xuống khoảng sân vắng lặng. Ngụy Cường đứng dậy, dụi tắt mẩu thuốc dưới đế giày rồi bước lại gần, hai tay đút túi áo khoác bạc màu. Kỷ Vãn đặt túi rác xuống cạnh thùng, nép sau lưng Đàm Hạc xem anh ta định nói gì.

Ngụy Cường đứng thẳng người, không nhắc tới chỗ hầm, nói luôn: - Tôi xin được chân dọn kho ở hội chợ hàng Tết ngoài Cẩm Đường rồi, sắp tới là bắt đầu làm. Hai người có tính ghi tên làm không, chỗ đó đang cần thêm người. Đàm Hạc gật đầu, hẹn sẽ hỏi lại chỗ dán thông báo tuyển người, rồi xách túi rác đi về phía thùng rác đầu ngõ. Kỷ Vãn quay lên cầu thang. Trên bậc thang thứ ba, cây cờ lê Đàm Hạc bỏ quên lúc nãy vẫn nằm chỏng chơ ở đó. Cô cúi xuống nhặt lên, lấy vạt áo lau lớp dầu máy dính trên cán, rồi dựng nó vào góc tường sát cửa phòng.

Hết chương 11

Chương 12 — Bảng phân ca

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px