Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Mười ba ngày kể từ buổi sáng bà Hoắc đưa cho cái kẹp tiền lần đầu, Kỷ Vãn đã quen tay với việc bóc từng lớp vỏ hành khô ngoài cùng, thái nhỏ phần trắng trộn cùng thịt bằm trước lúc trời sáng hẳn. Mùi hành sống bám riết lấy mấy đầu ngón tay, dù cô đã cọ qua nước lã hai lần trước khi rời quầy mỗi sáng. Sáng nay hết ca, cô nán lại ở góc bàn gỗ, đếm ra đúng số tiền công mười ba ngày đứng quầy cộng lại. Từng chồng tiền nhỏ được xếp ngay ngắn theo đúng mệnh giá, tay cô tự động quay mặt tiền cùng chiều đúng lối cô vẫn xếp mỗi lần cầm kẹp tiền của bà Hoắc. Về tới phòng, cô lấy bút viết vào cột của mình trên tờ giấy dán mặt tủ lạnh, ghi đủ khoản rau tuần này và phần chia tiền điện tháng trước. Chỗ tiền một ngàn tám trăm tệ bố để trong ngăn kéo, cô không hề chạm tới. Đây là lần đầu tiên trong ba tháng cô trả hết phần mình bằng tiền tự tay kiếm ra, không vay trước một đồng nào của tháng sau.
Đàm Hạc vừa tan ca đêm, đi ngang qua đầu ngõ đúng lúc cô đang xếp lại mấy cái ghế nhựa quanh xe hàng. Bộ áo khoác kho lạnh trên người anh còn vương hơi buốt chưa tan hết dưới nắng sớm. Anh dừng lại, nhìn xấp tiền lẻ cô vừa gấp gọn nhét vào túi áo rồi hỏi luôn: - Tiền hôm nay cậu đưa tôi trả phần rau, lấy ở đâu ra vậy? Kỷ Vãn siết chặt mấy tờ tiền còn lại trong túi áo, đáp không chậm một nhịp: - Tôi xin được chân rửa bát cho quán ăn đầu chợ, tối nào rảnh thì ghé làm hai tiếng. Đàm Hạc gật đầu một cái, xách túi đồ bước tiếp vào trong ngõ. Tiếng dép lê kéo lẹt xẹt trên nền xi măng còn đọng sương.
Bà Hoắc đang lúi húi đếm lại xửng bánh còn thừa ở đầu xe, đứng cách đó chưa đầy hai bước, nghe trọn câu trả lời của cô mà không ngẩng đầu lên nhìn. Bà đặt nắp xửng xuống, quệt hai tay vào vạt tạp dề, chỉ tay sang góc tường phía sau xe hàng, cất giọng cụt lủn: - Đằng kia còn ba thùng bánh xếp lộn cỡ, sang mà xếp lại cho đúng, xong việc rồi hẵng về. Nói xong, tay bà đã bắt ngay vào xửng bánh đang đếm dở. Kỷ Vãn dạ một tiếng, bước sang phía góc tường bà vừa chỉ, hai bàn tay vẫn còn nồng mùi hành sống chưa kịp cọ hết.
Ba cái thùng gỗ xếp chồng ở góc tường, nắp đậy hờ, mùi bánh hấp còn vương trong lớp vải bọc ngoài lẫn với hơi ẩm của gỗ mục. Kỷ Vãn nhấc từng thùng xuống đất, dỡ hết bánh còn lại trong mỗi thùng ra đếm rồi xếp ngược thứ tự cho đúng cỡ. Hai bàn tay cọ vào thành gỗ ráp, mấy đầu ngón càng lúc càng rát buốt. Mùi hành sống từ buổi sáng vẫn bám riết trong từng đường vân tay, trộn lẫn với mùi bột mì ẩm mốc toả ra từ đáy thùng gỗ. Cô xoa hai bàn tay vào nhau, cố cọ bớt cái mùi ấy trước khi Đàm Hạc về tới phòng.
Dưới đáy thùng cuối cùng, lẫn giữa mấy cái xửng tre chưa rửa có một cuốn sổ tay bìa xanh đã cong mép, một góc bìa dính bệt bột mì khô cứng lại thành vệt trắng đục. Kỷ Vãn nhấc cuốn sổ lên, úp mặt bìa xuống cạnh chồng xửng tre để dọn trống chỗ xếp thùng, hai tay dính đầy mùn gỗ mục bám từ đáy thùng. Cô bê nốt hai cái thùng còn lại chồng sát vào tường cho thẳng hàng, đẩy chân thùng khớp đúng vệt lõm cũ trên nền xi măng. Xong việc, cô phủi tay vào vạt áo, quay đầu ra phía trước xe xem còn khách nào đang đứng đợi không.
Ngụy Cường tấp xe đạp cà tàng vào lề, dựng chân chống rồi bước tới quầy. Anh ta móc trong túi áo khoác ra một nắm tiền xu lẫn tiền giấy nhàu, đếm đi đếm lại hai lượt trước khi đặt hẳn lên mặt bàn gỗ. Đầu ngón tay anh ta chỉ vào hai cái bánh bao nhân thịt còn bốc khói trên vỉ, mắt dán chặt xuống từng đồng xu vừa đếm xong. Bà Hoắc gom chỗ tiền lẻ ấy lại, đếm nhanh một lượt rồi gói thêm một cái bánh bao nữa bỏ chung vào túi giấy, đẩy cả túi qua mà không tính thêm đồng nào. Ngụy Cường xách túi bánh, gật đầu một cái, dắt xe đạp rời khỏi quầy đi về phía cửa hầm dãy 4.
Về tới phòng chiều đó, Kỷ Vãn xuống ngay nhà tắm chung ở tầng trệt trước khi Đàm Hạc dậy sửa soạn đi ca đêm. Cô xả nước lạnh từ cái vòi sắt gỉ xối thẳng lên hai bàn tay, kỳ đi kỳ lại phần da giữa các ngón bằng cục xà phòng đã mòn vẹt một góc. Cô lên phòng rồi lại xuống lần nữa sau bữa tối. Mùi hành vẫn vương lại đâu đó dưới móng tay, dù mắt nhìn không còn thấy dấu vết gì khác thường trên da. Đàm Hạc khoác áo xám vào người, ăn vội bát cơm cô để phần trên bàn rồi xách túi đồ ra khỏi cửa. Tiếng dép lê khua cộc cạch xuống hết cầu thang tối.
Kỷ Vãn xuống nhà tắm chung lần thứ tư trong đêm đó, mở vòi nước lạnh xối lên tay, kỳ tới lúc đầu mấy ngón tay đỏ ửng lên dưới ánh đèn vàng vọt hắt từ trần nhà tắm. Sáng hôm sau cô dậy sớm hơn nửa tiếng, xuống đúng cái vòi ấy kỳ nốt chỗ mùi hành còn bám lại trước khi mặc áo khoác ra ngoài. Ra tới quầy, bà Hoắc đã dọn sẵn cái kẹp tiền và mấy chồng tiền lẻ lên đúng đầu bàn phía trước. Bà đổi cô sang đứng thu tiền khách mua bánh, còn phần bóc hành thái thịt thì tự tay làm lấy từ sáng sớm.