Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút
Sáng hôm sau, Ôn Diệc lên viện Tùng Hạc, không mang theo cá, cũng không xách túi đồ khô, hai tay chỉ ôm mỗi cái ví. Vừa xuống xe taxi, bước chân cô đã nhanh hơn hẳn ngày thường. Cô ngồi xuống mép giường, kể lại nguyên buổi ở sàn đại lý cho Hà Tố Cầm nghe, từ câu buộc tội mắng thẳng mặt Hà Kiến Đông cho tới ba tờ biên lai ông lôi ra từ ngăn kéo. Hà Tố Cầm tựa lưng vào gối nghe hết, hai tay đặt yên trên chăn, suốt cả đoạn không ngắt lời cô lấy một câu.
Ôn Diệc siết chặt mép chăn trải giường, giọng cao dần lên từng câu:
— Bà nói dối cháu ở bữa cơm hôm hai mươi tư, bảo không biết quán đó của ai, để cháu mang đúng cái điều cháu hiểu sai đi mắng con bà giữa chỗ đông người.
Cô nói tiếp, nếu bà chịu nói một câu thật ngay từ đầu thì đã không có chuyện cô đứng giữa sàn đại lý làm trò cười cho cả nhân viên bán hàng. Hà Tố Cầm vẫn ngồi yên, mắt nhìn thẳng vào Ôn Diệc, không một lần tránh ánh mắt cô.
Hà Tố Cầm không thanh minh lấy một câu, không nói bà đã nghĩ gì lúc đẩy bát cơm ra hôm trước, cũng không giải thích vì sao lại buông đúng một câu nói dối. Bà chỉ trầm mặc một hồi, giọng đều đều hỏi:
— Tiểu Ôn ăn sáng chưa đấy?
Ôn Diệc thấy cả người nóng bừng lên, đứng bật dậy khỏi mép giường. Cô gằn giọng:
— Bà đừng hỏi cháu câu đó nữa.
Nói xong, cô quay người bước thẳng ra khỏi phòng, không chờ bà kịp trả lời hay giữ lại.
Xuống tới sảnh viện, Ôn Diệc đứng lại trước cửa kính, thở dốc như vừa chạy một quãng đường dài. Trong lòng cô sực nhớ lại, từ năm chín tuổi mình đã là đứa ngồi mâm sau, ăn sau con nhà người ta, chưa từng có ai cho phép cô được giận thẳng mặt một người mình sợ mất.
Đúng mười một giờ trưa, lúc Ôn Diệc đang ngồi ăn dở bát cơm ở căng tin công ty, điện thoại trong túi chợt rung lên, màn hình hiện số viện Tùng Hạc. Ở đầu dây bên kia, hộ lý Trình Tiểu Vũ đọc nguyên một câu ghi sẵn trong sổ theo dõi, giọng công việc không lẫn chút cảm xúc:
— Bà cụ phòng hai trăm mười bốn xin không tiếp khách trong ba tuần, chị Ôn Diệc thông cảm giúp viện.
Trình Tiểu Vũ hỏi thêm liệu có cần viện ghi chú gì thêm vào hồ sơ hay không. Ôn Diệc đáp không cần, cảm ơn một tiếng rồi cúp máy, đôi đũa vẫn cắm nguyên trong bát cơm chưa ăn hết.
Vừa cúp máy, Ôn Diệc đã nhẩm tính, ba tuần rốt cuộc là hai mươi mốt ngày. Trong hai mươi mốt ngày đó, cô sẽ không được bước qua quầy trực tầng hai, nơi cô từng đứng vững không bỏ về hồi tháng Chạp trước những lời nghi ngờ của người nhà phòng khác. Cô ngồi trầm mặc bên bàn ăn công ty. Đồng nghiệp ngồi cạnh thấy mặt cô tái đi liền hỏi có chuyện gì, cô chỉ lắc đầu, xúc thêm một muỗng cơm nguội ngắt cho vào miệng.
Chiều hôm đó, khi ngồi lại bàn làm việc, Ôn Diệc chợt nhớ tới cái ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường phòng hai trăm mười bốn. Đó là cái ngăn Hà Tố Cầm từng đóng sập lại đúng lúc tay cô vừa chạm tới cánh tủ trên, để lộ ra đúng một góc hộp thiếc vuông sơn tróc quanh mép. Cô nhớ rõ tiếng ngăn kéo đóng sập hôm đó, nhớ cả buổi chiều còn lại bà chống tay xoay lưng về phía cái tủ, không ngoái lại mở ra thêm lần nào. Suốt những lần lên phòng sau đó, cô chưa từng hỏi lại, bà cũng chưa một lần nhắc tới. Ngồi một mình giữa văn phòng vắng người, trong lòng Ôn Diệc chợt nghĩ, có lẽ trong cái hộp đó là tiền. Một khoản tiền bà giấu kỹ tới mức không cho ai động vào, giấu kỹ hơn cả tờ hai trăm tệ từng nhét sâu trong túi áo.
Buổi tối, Ôn Diệc lại bắt xe lên viện Tùng Hạc dù biết trước sẽ không được vào. Cô lặng lẽ ngồi xuống ghế đá ngoài sân, ngước mắt nhìn lên dãy cửa sổ tầng hai sáng đèn, không rõ đâu là phòng của bà. Gió cuối đông thổi lạnh buốt qua lớp áo mỏng, cô ngồi như vậy hồi lâu. Không ai từ trong viện gọi cô lên phòng, cũng không ai ra hỏi cô ngồi đó làm gì. Vài người nhà bệnh nhân vẫn ra vào cổng viện thăm người thân. Có người xách túi trái cây đi ngang qua ghế đá, chẳng ai để ý đến người đang ngồi im lìm. Mãi tới khi người bảo vệ ra khoá cổng viện, tiếng xích sắt va vào nhau kêu lạch cạch trong sân vắng, Ôn Diệc mới chậm rãi đứng dậy, một mình bước ra ngoài.