Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Sàn đại lý Kiến Hưng nghỉ Tết tới hết mùng tám mới mở cửa lại. Suốt mười bốn ngày đó, Ôn Diệc không lên viện Tùng Hạc lấy một lần. Cô để nguyên kết luận sai mang về từ ngõ Tây Lĩnh nằm im trong đầu, chờ ngày đối chất. Sáng ra, cô xin nghỉ nửa buổi ở Hoà Đạt, bắt xe thẳng tới đường Nam Hoàn. Cô đứng trước cửa kính sáng đèn, đúng như tấm ảnh từng phóng to trên điện thoại giữa cầu thang bộ tối om hôm nào. Bên trong sàn xếp cao ngất những chồng nồi cơm điện đóng thùng còn nguyên tem. Một nhân viên bán hàng đang lau kệ gần cửa ngước mắt hỏi cô cần mua gì. Ôn Diệc đáp gọn:
— Cháu tìm ông chủ Hà Kiến Đông.
Hà Kiến Đông bước ra từ phía văn phòng sau quầy thu ngân. Dáng người ông đậm, trên tay còn cầm xấp hoá đơn vừa kiểm xong dịp Tết. Ôn Diệc đứng chắn giữa lối đi hẹp kẹp giữa hai dãy nồi cơm điện xếp cao gần chạm trần, cất lời:
— Chú Hà Kiến Đông, cháu là người vẫn đưa bà Hà Tố Cầm đi các nơi, cháu có chuyện muốn hỏi thẳng chú.
Ông dừng bước, cau mày nhìn cô từ đầu tới chân. Chưa kịp để ông hỏi lại, Ôn Diệc đã đanh giọng nói tiếp:
— Có phải chú ép mẹ bán quán để trả một khoản nợ nào đó rồi đẩy bà vào viện dưỡng lão cho rảnh tay không? Cháu đã tận mắt thấy tiệm cũ ở ngõ Tây Lĩnh còn nguyên vẹn đến từng cái nồi, còn nguyên tới mức không ai đóng cửa hàng theo kiểu đó mà không bị ép.
Đến câu cuối, giọng cô chợt run lên. Hai tay cô siết chặt quai túi xách trước ngực.
Hà Kiến Đông đứng nghe hết câu buộc tội đó, sắc mặt không đổi. Ông đặt xấp hoá đơn xuống mặt quầy gần nhất rồi mới lên tiếng:
— Khoản nợ bốn mươi sáu vạn là của tôi thật, tôi đứng ra bảo lãnh một lô hàng, bên kia bỏ chạy, đúng là có chuyện đó. Nhưng bà tự đi bán quán, tôi đã xin bà đừng bán, phần tám vạn còn lại tôi tự xoay đủ, không cần bà bù thêm một đồng nào. Không ai đưa bà vào viện Tùng Hạc cả, tháng Giêng năm đó bà tự đi xin vào, tôi biết chuyện thì bà đã ký xong giấy tờ nhập viện rồi.
Nói xong, Hà Kiến Đông quay người mở ngăn kéo dưới quầy thu ngân, lục tìm một hồi. Ông lấy ra ba tờ biên lai đã ngả màu, đặt lần lượt xuống mặt kính trước mặt Ôn Diệc, mỗi tờ ghi một năm khác nhau. Ba tờ là ba lần ông thuê xe riêng tới viện đón bà về. Ông chỉ tay vào từng tờ, không nói thêm lời giải thích nào. Ba lần đó bà đều không chịu lên xe, đứng ở cửa phòng nhìn ông rồi quay vào. Ông đợi ngoài sân cả buổi chiều cũng vậy.
Tay ông vẫn đặt trên ba tờ biên lai, ánh mắt không rời khỏi Ôn Diệc đang cúi đầu đọc từng dòng chữ. Tiền viện ba nghìn sáu trăm tệ mỗi tháng, ông chuyển đều hai lần một năm suốt sáu năm không thiếu một tháng nào. Ông bảo cô cứ lên hỏi thẳng phòng kế toán viện nếu còn nghi ngờ. Cô cầm một tờ biên lai lên soi kỹ con dấu đóng ở góc, không nói nổi một câu.
Người nhân viên bán hàng đứng nép một bên từ lúc không khí căng thẳng, giờ bước lại gần thấp giọng hỏi ông chủ có cần gọi bảo vệ không. Hà Kiến Đông xua tay bảo không cần, rồi nhìn Ôn Diệc cất lời:
— Cô về đi, chuyện của mẹ tôi tôi tự lo được, không cần ai tới đây dạy tôi phải làm gì.
Giọng ông lần đầu hơi cao lên một chút. Tay ông gom ba tờ biên lai nhét trở lại vào ngăn kéo. Ông quay lưng bước hẳn vào trong văn phòng, không nói thêm câu nào. Ôn Diệc đứng lại một mình giữa hai dãy nồi cơm điện.
Ôn Diệc đứng sững hồi lâu trước quầy thu ngân trống trải, tay vẫn còn cảm giác lành lạnh của tờ biên lai vừa cầm. Cô quay người bước ra khỏi sàn đại lý. Không ai chào, cũng không ai tiễn ra cửa. Nắng hắt xuống con đường Nam Hoàn còn thưa người qua lại vì mới hết Tết. Cô cứ thế bước đi, đầu óc trống rỗng hơn hẳn lúc bước vào cách đó chưa đầy nửa tiếng. Cô đi qua một dãy phố, rồi lại một dãy phố nữa, chân bước theo quán tính chứ không nhớ mình đang rẽ về hướng nào.
Đi hết ba dãy phố, Ôn Diệc mới sực nhớ ra mình bỏ quên cái áo khoác trên lưng ghế trong sàn đại lý. Đưa tay lên ngực, cô mới nhận ra mình chỉ còn mặc mỗi lớp áo len mỏng giữa cái lạnh cuối đông. Cô đứng lại giữa vỉa hè, nghĩ tới ba tờ biên lai thuê xe ở ba năm khác nhau, ba lần bà không chịu lên xe dù con trai đã tới tận cổng viện đón. Cô vừa đi hết mười bốn ngày nghỉ Tết để tìm tới đây mắng người không hề làm việc đó. Suốt từ đầu tới cuối, bà đã để cô đi mắng nhầm mà không một lời ngăn lại.