Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút
Sáng sớm, điện thoại Ôn Diệc reo giữa giờ làm việc. Viện Tùng Hạc gọi báo bà bị ngã trong nhà tắm, phải chuyển gấp sang bệnh viện huyện để chụp chiếu. Người trực máy giục cô thu xếp lên ngay càng sớm càng tốt. Ôn Diệc buông cả xấp hồ sơ kiểm kê trên tay, chạy xuống cầu thang bộ rồi ra ngoài vẫy chiếc taxi đầu tiên.
Xe chạy qua đoạn đường quen thuộc dẫn về viện Tùng Hạc, rẽ sang hướng khác để tới bệnh viện huyện. Ngang qua đầu ngõ Tây Lĩnh, Ôn Diệc thấy biển gỗ Hà Ký treo nguyên chỗ cũ. Ba nét chữ tróc sơn lướt qua khung cửa kính chỉ trong một giây. Cô không bảo tài xế chạy chậm lại. Cô chỉ liếc mắt qua rồi quay lại nhìn thẳng về phía trước, lòng nóng ran. Tới nơi, cô chạy thẳng vào khu cấp cứu, hỏi tên rồi được dẫn lên khu nội trú. Bà đã nằm yên trên giường, một bên tay băng cố định vì trật khớp cổ tay.
Một nhân viên quầy hành chính chặn Ôn Diệc lại ngay cửa phòng, tay cầm sẵn một tập giấy tờ chuyển viện.
— Chị là gì của bệnh nhân? Hồ sơ cần một chữ ký ở ô người liên hệ mới làm thủ tục tiếp nhận được, người này hỏi, mắt liếc qua tờ giấy rồi liếc lại Ôn Diệc.
— Số điện thoại con trai bà cụ để lại trong hồ sơ gọi từ sáng tới giờ không ai bắt máy, chị có cách nào liên lạc được không? nhân viên nói thêm, giọng sốt ruột.
Ôn Diệc đứng nghe, xin phép được vào thăm bà trước rồi tính tiếp. Bà nằm quay mặt ra cửa sổ, tay lành đặt trên chăn. Thấy Ôn Diệc bước vào, bà chỉ khẽ gật đầu, giọng yếu hơn hẳn, dặn cô sang phòng cũ ở Tùng Hạc lấy giúp mấy bộ đồ mặc trong. Ôn Diệc đáp vâng, đứng lại nhìn bà một lúc trước khi quay ra. Bà nhắm mắt lại ngay khi cô vừa dợm bước.
Chiều đó, Ôn Diệc quay lại viện Tùng Hạc, được hộ lý Trình dẫn vào phòng hai trăm mười bốn để lấy đồ. Căn phòng trống người nằm nhưng mọi thứ vẫn y nguyên. Cô mở tủ quần áo, thấy sổ khám bệnh xếp thành một chồng ngay ngắn theo đúng thứ tự ngày tháng in trên bìa. Bộ đồ mặc trong được gấp riêng ra một góc ngăn tủ, tách hẳn khỏi chồng áo khoác dày.
Ôn Diệc đứng giữa phòng nhìn một vòng. Không còn thấy món đồ nào nằm sai chỗ, không một cái cốc lệch vị trí, không một đôi dép ngược mũi. Cô hiểu ra bà đã tự dọn phòng này từ trước. Lần này Ôn Diệc không đoán thêm động cơ nào khác. Cô lặng lẽ xếp từng món đồ vào túi vải rồi khoá cửa phòng lại.
Hộ lý Trình đứng chờ ngoài hành lang, nhận lại chìa khoá và nói:
— Bà cụ này từ trước tới giờ vốn sạch sẽ, dọn phòng gọn nhất cả tầng, ai vào cũng khen.
Ôn Diệc gật đầu, xách túi đồ bước xuống cầu thang ra taxi quay lại bệnh viện huyện.
Ba ngày liền, số điện thoại của Hà Kiến Đông vẫn đổ chuông không ai bắt máy mỗi lần quầy hành chính gọi tới. Hồ sơ chuyển viện nằm im trên bàn chờ một chữ ký. Ôn Diệc lên xuống viện mỗi ngày, mang cơm, mang nước, ngồi lại vài tiếng rồi về. Bà phần lớn thời gian chỉ nằm im, thỉnh thoảng mở mắt nhìn Ôn Diệc rồi lại nhắm lại.
Chiều ngày thứ tư, nhân viên quầy gọi Ôn Diệc ra, đẩy tờ giấy chuyển viện về phía cô, bảo không thể chờ thêm được nữa và hỏi cô có đồng ý đứng tên ở ô người liên hệ hay không. Ôn Diệc cầm bút. Nhìn thấy ngay bên cạnh ô người liên hệ còn có một ô ghi người thân bỏ trống, cô nhớ lại câu bà dặn hồi ở quầy ký nhận viện Tùng Hạc năm ngoái, đừng ghi nhầm sang ô kia. Cô đặt bút xuống đúng ô người liên hệ, viết tên mình chậm rãi từng nét một, rồi đưa cây bút trả lại.
Ngay lúc cô vừa đặt bút xuống mặt bàn, một chiếc xe con đỗ xịch trước sảnh bệnh viện huyện. Hà Kiến Đông bước xuống, tay không mang theo gì, đi thẳng tới quầy hành chính hỏi số phòng của mẹ mình. Ông nhìn thấy Ôn Diệc đang ngồi ở dãy ghế chờ ngay bên cạnh. Cái túi vải đựng đồ của Hà Tố Cầm đặt gọn trong lòng cô, và ông đứng sững lại một nhịp trước khi bước tới gần.