Tôi Thuê Một Bà Cụ Về Làm Bà Nội
Mục lục
Chương 5 / 12

Dãy số chép vội

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 5:17 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Thuê Một Bà Cụ Về Làm Bà Nội — chương 5 — Dãy số chép vội

Bước sang năm mới được ba ngày, bảy hôm sau buổi trưa mở tủ đầu giường tìm cái cốc sứ, Ôn Diệc lại xách túi lên viện Tùng Hạc. Lần này cô không mang cá, mà mang tờ đơn xin ra cổng do công ty vừa phát cho nhân viên có thân nhân muốn mời dự tiệc cuối năm. Công ty Hoà Đạt chốt ngày mười bảy tháng Một tổ chức cơm tất niên. Vừa nghe cô hỏi có được mời thêm một người như bữa cơm nhóm lửa hồi tháng trước hay không, Đàm Húc đã lập tức gật đầu. Ôn Diệc lên thẳng tầng hai, thấy quầy trực đông hơn mọi lần. Mấy gia đình khác cũng đang xếp hàng nộp đơn xin đưa người nhà về ăn tất niên sớm. Cô đứng chờ tới lượt. Bàn tay cô siết chặt tờ đơn đã điền sẵn tên Hà Tố Cầm và giờ giấc dự tiệc. Ánh mắt cô liếc sang cánh cửa phòng hai trăm mười bốn đang đóng kín ở cuối hành lang.

Tới lượt, Trình Tiểu Vũ cầm tờ đơn của Ôn Diệc lên xem một lượt rồi đặt xuống mặt quầy, gõ ngón tay lên dòng chữ nhỏ mới in thêm ở góc giấy. Mắt vẫn dán vào màn hình máy tính đặt cạnh cuốn sổ đăng ký ra cổng, Trình nói:

— Lần này khác lần trước: đơn xin ra cổng phải có chữ ký của người đứng tên người thân trong hồ sơ, không phải ai xin cũng duyệt ngay như hồi tháng Chạp nữa.

Trình kể thêm: hôm bà cụ phòng hai trăm mười bốn về muộn sau bữa nhóm lửa, viện đã ghi vào hồ sơ sức khoẻ dòng

— ăn ngoài

. Từ đợt đó mỗi đơn xin đưa bà ra đều bị xét kỹ hơn một bậc. Ôn Diệc đứng nghe, bàn tay siết chặt tờ đơn. Cô nhớ ra đúng là bữa cơm hôm cô để bà ăn hết đĩa cá om bị hỏng.

Trình lật cuốn hồ sơ dày kẹp sau quầy, tìm đúng trang có tên Hà Tố Cầm. Ngón tay cô ấy dò xuống dòng ghi người thân, cất giọng đọc to lên cho Ôn Diệc chép kịp:

— Hà Kiến Đông, con trai, đây. Còn số điện thoại di động ghi ngay bên cạnh, chị lấy số này gọi xin chữ ký.

Chỗ quảng cáo 250px

Trình xoay cuốn hồ sơ lại cho Ôn Diệc nhìn rõ hàng chữ viết tay đã ngả màu mực cũ. Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy cái tên đó, Ôn Diệc khựng lại một nhịp rồi mới rút điện thoại chép vội dãy số vào phần ghi chú. Bàn tay cô run nhẹ, không rõ vì gió lạnh ngoài hành lang hay vì cái tên vừa hiện ra quá đột ngột. Cô gấp tờ đơn lại, cảm ơn Trình rồi quay vào phòng. Nơi đó, Hà Tố Cầm đang ngồi tựa lưng vào gối chờ cô mang đơn vào ký nốt.

Vào tới phòng, Ôn Diệc ngồi xuống mép giường, đặt tờ đơn lên đùi rồi hỏi thẳng:

— Nãi nãi, chú Hà Kiến Đông này làm nghề gì, ở đâu vậy? Cháu gọi xin chữ ký chú ấy được không?

Bàn tay đang cầm cốc nước của Hà Tố Cầm chợt khựng lại giữa chừng. Bà đặt cốc xuống bàn, không trả lời câu hỏi đó mà chỉ chìa tay đòi lấy tờ đơn. Bà cầm cây bút bi để sẵn trên bàn, gạch một đường ngang qua ô người thân in trên tờ đơn. Nét bút đè mạnh xuống tới mức rách nhẹ mặt giấy. Bà đẩy tờ giấy trả lại cho Ôn Diệc, nhạt giọng nói, không còn vẻ vui như lúc nãy bàn chuyện tất niên:

— Cháu cứ ký vào ô người quen bên dưới là được, đừng gọi cho ai cả.

Ôn Diệc ký tên mình vào ô người quen ngay bên dưới. Nét chữ hơi run vì tay cô vẫn còn lạnh từ lúc đứng chờ ở hành lang. Ký xong, cô gấp tờ đơn theo đúng nếp cũ rồi mang xuống trả lại cho Trình Tiểu Vũ ở quầy trực. Trình nhận tờ đơn, liếc một cái qua ô người thân bị gạch chéo. Cô ấy lật sổ ghi thêm một dòng rằng người thân đứng tên từ chối ký, cụ tự chịu trách nhiệm. Đọc lại dòng đó cho Ôn Diệc nghe xong, cô ấy mới đóng dấu ngày rồi kẹp vào tập hồ sơ. Ôn Diệc đứng nhìn tập hồ sơ khép lại. Trong lòng cô vẫn nhớ như in dãy số điện thoại vừa chép vào máy, chưa quyết định có gọi cho người mang cái tên đó hay không. Ôn Diệc đi xuống thang máy. Ra tới sân viện thì nắng tháng Một cũng đã tắt sớm. Cô đứng đợi taxi một lúc lâu mới có xe trống ghé vào đón.

Chiều hôm đó, ngồi lại bàn làm việc chưa được nửa tiếng, điện thoại Ôn Diệc rung lên. Màn hình hiện tên Đàm Húc. Đàm Húc cất giọng niềm nở như mọi lần gọi việc công ty, hỏi:

— Bà cụ hôm nhóm lửa có tới dự tất niên không, để bên anh sắp thêm một suất?

Ôn Diệc đáp có, bà sẽ tới. Nhân tiện cô hỏi luôn chuyện xét lương cuối năm anh từng hứa hôm bữa cơm nhà mới. Đàm Húc khựng lại một nhịp rồi mới trả lời:

— Nghề đếm đồ của cô vốn không có bậc lương cao, muốn tăng thu nhập thì phải chuyển sang mảng khác. Phòng kiểm kê năm nào cũng chỉ xét tăng theo đúng một khung.

Ôn Diệc cúp máy, trầm mặc ngồi trước chồng hồ sơ kiểm kê chưa xong của buổi sáng. Bàn tay cô vẫn cầm điện thoại nhưng chưa mở khoá màn hình. Đồng nghiệp ngồi cạnh đã tắt đèn bàn ra về. Trong văn phòng chỉ còn tiếng quạt trần quay đều trên đầu và ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa kính. Lời bà dặn lúc trưa

— đừng gọi cho ai cả

cùng cái tên vừa được đọc to ở quầy trực cứ quẩn quanh trong đầu cô suốt cả buổi làm việc còn lại.

Ôn Diệc tắt đèn bàn, xách túi ra khỏi văn phòng. Ngay giữa cầu thang bộ, cô gõ tên Hà Kiến Đông vào ô tìm kiếm trên điện thoại rồi đứng khựng lại chờ trang tải hết. Trang web hiện lên đúng một kết quả đứng đầu là đại lý đồ gia dụng Kiến Hưng ở đường Nam Hoàn. Trang này có ảnh mặt tiền cửa kính sáng đèn, giờ mở cửa từ tám giờ sáng tới sáu giờ chiều cùng một số điện thoại cố định nằm ngay dưới tên cửa hàng. Giữa cầu thang tối, Ôn Diệc lướt ngón tay qua tấm ảnh mặt tiền phóng to trên màn hình, không bấm gọi, cũng không tắt máy đi xuống.

Hết chương 5

Chương 6 — Đèn pin soi biển gỗ cũ

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 12 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px