Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Bảy ngày sau buổi sáng ngồi lật quyển sổ ở quầy trực, Ôn Diệc xách túi cá lên viện Tùng Hạc vào lúc giữa trưa. Đến quầy, trước khi hộ lý trực kịp hỏi, cô tự rút giấy tờ tuỳ thân ghi tên vào sổ khách theo lệ mới rồi mới lên tầng hai. Trong thang máy vắng người, cô thò tay vào túi áo sờ tờ hoá đơn taxi có bảy hàng chữ chép ở mặt sau, lật xem một lượt rồi cất vào túi trong. Trong phòng, Hà Tố Cầm đang ngồi tựa lưng vào gối. Thấy cô bước vào, bà chỉ tay về phía cái tủ đầu giường, bảo cô lấy giúp cái cốc sứ ở ngăn trên cùng để uống nước trước khi xuống bếp. Ôn Diệc đặt túi cá xuống ghế, đáp luôn:
— Vâng, để cháu lấy cho nãi nãi.
Nói xong, cô bước tới kéo cánh tủ gỗ ra. Tay chưa kịp nhìn vào bên trong, cô đã nghe tiếng bà dặn với theo đừng làm đổ thứ gì ở trong.
Ở ngăn trên cùng, một hàng hộp sữa dựng đứng xếp sát nhau theo đúng thứ tự từng lô, không hộp nào chen ngang. Phía sau hàng sữa là chiếc áo len màu be còn gấp nguyên nếp vuông vắn, cổ áo vẫn cài cái ghim nhựa chưa tháo. Dưới đáy ngăn đặt một tấm chăn nỉ dày cộm nằm nguyên trong túi ni lông trong suốt, mép túi dán băng dính chưa từng bóc ra. Ôn Diệc phải nhích từng hộp sữa sang một bên, mới tìm thấy cái cốc sứ nằm khuất trong góc phía sau tấm chăn.
Cầm cốc lên, cô chưa bước ra ngay. Ánh mắt cô lướt qua hàng chữ in trên nắp từng hộp sữa, nhận ra hạn dùng ghi trên mỗi hộp cách nhau đúng nửa năm, hộp cũ nhất tính lùi lại vừa tròn sáu năm không thiếu đợt nào. Cô nhìn sang chiếc áo len còn nguyên ghim nhựa, rồi nhìn tấm chăn chưa xé băng dính, nhận ra không một món nào trong ngăn tủ từng được lấy ra dùng. Trong lòng, cô nhớ lại năm cái tên lạ trong sổ đăng ký tuần trước, rồi nhớ đến hộp cơm nguội bà tự tay đưa hôm ở quầy trực. Một bên gửi đều đặn sáu năm không ai bóc, một bên nguội ngắt lại đưa tận tay. Cô lặng lẽ đặt hai thứ đó cạnh nhau, không nói ra lời.
Tay vẫn cầm cái cốc đứng trước tủ, Ôn Diệc hỏi thẳng:
— Nãi nãi ơi, sữa với áo với chăn này ai gửi cho nãi nãi vậy? Sao để nguyên không dùng gì cả?
Hà Tố Cầm không trả lời ngay. Bà chậm rãi kéo vạt chăn đắp trên gối cho ngay ngắn, rồi nhạt giọng nói:
— Tiểu Ôn đóng tủ lại đi, ra rửa cái cốc rồi tranh thủ xuống bếp còn kịp giờ.
Ôn Diệc im lặng nhìn bà một hồi lâu, không hỏi lại lần hai. Cô đẩy cánh tủ khép lại, làm đúng theo lời bà dặn.
Ngay cạnh cửa phòng có một cái bồn rửa nhỏ dùng chung. Ôn Diệc bước ra vặn vòi tráng cốc qua hai lượt nước, lau khô bằng vạt áo rồi quay vào phòng. Cô rót nước từ cái ấm trên bàn, đưa tận tay cho bà. Hà Tố Cầm cầm cốc uống một ngụm, đặt xuống cạnh gối. Ôn Diệc xách túi cá quay ra bồn rửa. Con cá này do cô tự tay chọn ở chợ sáng nay theo cách bà chỉ, nhìn mang tươi và ấn thử thịt trước khi trả tiền.
Đúng lúc đó, hộ lý Trình Tiểu Vũ đẩy xe dụng cụ đi kiểm phòng buổi trưa. Ghé vào phòng 214, cô ta mở luôn ngăn tủ Ôn Diệc chưa kịp xếp gọn, lôi ra ba hộp sữa quá hạn xa nhất. Phần còn lại vẫn để nguyên chỗ cũ. Tay cầm ba hộp sữa, Trình quay ra nói với Ôn Diệc đang đứng ở bồn rửa:
— Tiếc của thì cũng phải bỏ thôi. Bà cụ phòng này lẫn rồi, cứ tưởng để dành được mãi đấy.
Ôn Diệc không đáp lại. Cô chỉ im lặng nhìn Trình xếp mấy hộp còn lại thành một hàng mới ngắn hơn hẳn.
Hà Tố Cầm cầm cốc nước cạnh gối uống thêm một ngụm. Bà nhìn theo tay Trình dọn đám hộp cũ, định giơ tay giữ lại một hộp còn hạn nhưng lại buông ra ngay, để mặc Trình xếp nốt phần còn lại. Trình đẩy xe dụng cụ sang phòng bên cạnh. Trong ngăn tủ đầu giường, hàng hộp sữa giờ thưa thớt hơn hẳn, khoảng trống để lại đủ rộng để nhìn rõ tấm ván gỗ ở đáy ngăn.
Ôn Diệc xách túi cá xuống gian bếp chung ở cuối hành lang. Nhân viên nhà bếp nhìn cô một lượt, bắt cô đọc lại tên vừa ghi trong sổ. Đúng tên và đúng phòng 214, người đó mới gật đầu cho cô vào. Ôn Diệc bắc chảo lên chiếc bếp ga cũ kỹ, tay thoăn thoắt làm sạch cá theo thứ tự bà chỉ. Nấu xong nồi cá kho nhỏ, cô rót thêm một ấm nước sôi để dành.
Ôn Diệc bưng nồi cá lên phòng, đặt ngay ngắn trên bàn nhỏ cạnh giường. Cô múc riêng một bát cho Hà Tố Cầm ăn trước, rồi quay sang dọn dẹp đồ đạc trên mặt bàn. Hà Tố Cầm chậm rãi gắp một miếng cá đưa lên miệng. Bà gật đầu, khen mặn nhạt vừa miệng hơn lần trước.
Ăn xong, Ôn Diệc thu dọn bát đũa mang ra bồn rửa ngoài cửa. Cô rửa sạch từng cái rồi úp lên rổ, tiện tay cầm luôn cái cốc sứ đặt cạnh gối bà đi tráng nước nóng. Cô bước lại gần giường, tay cầm chiếc cốc ướt kéo cánh tủ gỗ ra, mở đúng ngăn trên cùng ban nãy.
Bàn tay cô vừa chạm tới cánh tủ, Hà Tố Cầm đã nhanh tay đóng sập ngăn kéo dưới cùng. Ôn Diệc kịp nhìn thấy một góc hộp thiếc vuông tróc sơn quanh mép, ánh lên dưới đèn bàn rồi khuất hẳn. Cô đặt cái cốc vào vị trí cũ rồi khép cánh tủ lại, tay nấn ná thêm một nhịp trên núm cửa gỗ mới buông ra. Hà Tố Cầm chống tay xoay người trên giường quay lưng về phía cái tủ. Cho đến hết buổi chiều, bà không ngoái lại mở ngăn kéo dưới cùng thêm lần nào nữa.