Tôi Thuê Một Bà Cụ Về Làm Bà Nội
Mục lục
Chương 3 / 12

Năm nhà thiếu người lớn

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 5:38 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Thuê Một Bà Cụ Về Làm Bà Nội — chương 3 — Năm nhà thiếu người lớn

Sáng hôm đó, Ôn Diệc tới viện dưỡng lão Tùng Hạc sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng. Lên thẳng tầng hai, cô thấy quầy trực còn bỏ trống, ca trực chưa có người. Bước đi trên nền gạch lạnh, Ôn Diệc chỉ nghe thấy tiếng giày của chính mình. Sảnh chính còn vắng, ánh đèn hành lang chưa tắt hẳn. Trở lại quầy trực, cuốn sổ đăng ký ra cổng đang mở sẵn trên mặt bàn gỗ. Gáy sổ cong hẳn về một phía, mấy trang giữa đã tuột chỉ khâu. Cây bút bi treo trên dây buộc khẽ đung đưa mỗi khi có gió thổi qua. Nhìn quanh hành lang vắng không thấy hộ lý Trình Tiểu Vũ, Ôn Diệc kéo ghế ngồi xuống. Cô chậm rãi lật ngược từng trang sổ, ngón tay dò theo cột tên tìm cái tên Hà Tố Cầm.

Tính ngược từ trang cuối cùng trong khoảng hai năm, cái tên Hà Tố Cầm xuất hiện đúng bảy lần, mỗi lần nằm riêng một dòng. Ở cột chữ ký người nhận bên phải, không dòng nào giống dòng nào. Có chữ ký nắn nót đủ nét, lại có chữ ký chỉ còn là một đường kéo dài cẩu thả. Ôn Diệc dùng ngón tay đếm lại, dò đi dò lại sáu dòng đứng trước dòng của mình. Sáu dòng ấy chỉ gồm năm cái tên khác nhau, vì có một tên xuất hiện tới hai lần. Hai chữ ký của cùng cái tên đó cũng không giống nhau. Dò tới dòng cuối cùng mới ký hôm bữa cơm nhóm lửa, cô thấy nó xếp ở vị trí thứ bảy, nằm ngay dưới sáu dòng kia.

Dọc theo bảy dòng đó, cột ghi lý do ra cổng chỉ lặp lại bốn kiểu: mừng thọ, cưới, giỗ, cơm nhà mới. Không dòng nào bỏ trống ô này. Cột giờ về lại theo một nếp khác. Giờ hẹn ghi bằng mực đen ở đầu dòng, giờ về ghi bên cạnh bằng màu mực khác. Giờ về luôn muộn hơn giờ hẹn từ hai mươi phút đến nửa tiếng, không dòng nào ghi đúng giờ. Ôn Diệc miết ngón tay theo từng cặp số, tính nhẩm khoảng chênh lệch của cả bảy dòng. Con số trồi sụt, nhưng chưa dòng nào chênh dưới hai mươi phút, kể cả lần bà đi ăn giỗ.

Trước khi ca trực bắt đầu, Ôn Diệc gấp sổ lại đúng nếp cũ. Cô xách túi cá mua từ chợ sáng lên phòng, định tự tay chọn lại để nấu bù cho bữa cơm nhóm lửa hôm trước. Ngồi trên giường nhìn cô đặt túi cá lên bàn, Hà Tố Cầm chưa đợi cô mở túi ni lông đã cất lời:

— Tiểu Ôn đưa đây bà xem, mở túi ra bà nhìn cái mang.

Cầm con cá lên banh mang ra soi dưới ánh đèn bàn, bà đưa lại cho Ôn Diệc rồi dặn:

— Nhìn mang trước, mang đỏ tươi là cá vừa vớt hôm nay, mang tái xám là để qua đêm rồi đấy.

Ôn Diệc cầm con cá theo đúng cách bà vừa chỉ. Cô ấn ngón tay vào phần thịt bên hông rồi thả ra, nhìn xem thịt đàn hồi lại hay lõm xuống, rồi quan sát kỹ hai con mắt cá xem còn trong hay đã đục màu. Nhìn cô làm theo, Hà Tố Cầm gật đầu một cái rồi ôn tồn nói:

Chỗ quảng cáo 250px

— Không phải tại tiểu Ôn nấu dở đâu, con cá hôm nhóm lửa để lâu quá rồi, mang tái, mắt đục, ai nấu cũng tanh hết chứ không phải lỗi tại tay tiểu Ôn.

Ôn Diệc đứng cầm con cá trên tay, ngón tay còn dính mùi tanh. Cô đặt cá trở lại lên bàn, khẽ gật đầu.

Nhân lúc bà vui vẻ vì mua được con cá đúng ý, Ôn Diệc cất lời hỏi câu cô để bụng từ hôm nhóm lửa:

— Hôm nhóm lửa, sao bà bảo tài xế đi vòng qua đầu ngõ Tây Lĩnh vậy?

Đang lau tay vào vạt áo, Hà Tố Cầm khựng lại một nhịp. Bà đặt khăn xuống bàn, nhạt giọng hỏi lại:

— Tháng này cháu góp ngân hàng xong chưa?

Ôn Diệc thấp giọng đáp:

— Cháu góp xong đợt này rồi.

Buổi chiều, đúng giờ dạo sân, hộ lý Trình đẩy xe tới gõ cửa rủ bà xuống dưới cho thoáng. Hà Tố Cầm xua tay, bảo đầu gối hôm nay mỏi để mai xuống, rồi dặn Ôn Diệc cứ để túi cá đó mai nấu. Đứng ở cửa nhìn vào, tay vẫn nắm chặt xe dụng cụ, hộ lý Trình nói vọng vào:

— Chiều qua bà cụ cũng không xuống sân, vậy để cháu ghi vào sổ theo dõi sức khoẻ một tiếng cho yên tâm.

Nói xong, cô ta quay đi. Nửa tiếng sau, Trình quay lại gõ cửa mời thêm bận nữa. Hà Tố Cầm vẫn xua tay như lúc nãy, tay kia gạt vụn cơm rơi trên mép mâm rồi thong thả gắp tiếp.

Ôn Diệc theo hộ lý Trình ra khỏi phòng để xuống sân bắt taxi. Đến đầu hành lang tầng hai, Trình dừng lại nói với người phụ nữ trung niên đang đứng đợi thang máy:

— Bà cụ phòng hai trăm mười bốn thích được thuê đi ăn cỗ lắm chị ạ, già rồi ai chả thèm chỗ đông người, có ai thuê là bà đi liền.

Người phụ nữ gật gù, hỏi lại một câu về giá thuê rồi bước vào thang máy cùng Trình. Ôn Diệc đứng một mình ở đầu hành lang, nghe hết câu chuyện mà không ai quay ra nhìn cô. Trời chưa tối hẳn, đèn hành lang tầng hai đã bật sáng trắng. Ôn Diệc ngửi thấy mùi thuốc sát trùng thoảng nhẹ theo từng cơn gió lùa qua cửa sổ cuối dãy.

Ra tới cổng, Ôn Diệc vẫy taxi về chỗ làm. Ngồi ở ghế sau, cô lục túi lấy tờ hoá đơn taxi chuyến đi sáng nay. Mặt sau tờ giấy còn để trắng, đúng thói quen giữ hoá đơn làm chứng từ công trình của cô. Xe chạy qua đoạn đường cô vẫn đi mỗi lần lên viện. Kính xe hạ xuống một nửa, gió chiều lùa vào lành lạnh. Ôn Diệc tì khuỷu tay lên cửa xe để giữ tờ giấy khỏi rung mỗi khi bánh xe xóc qua ổ gà. Cô rút bút, lật ngược tờ hoá đơn rồi chép lại bảy dòng vừa ghi nhớ trong đầu. Tên người ký, cột lý do, cột giờ về xếp thành bảy hàng nhỏ trên mặt giấy trắng. Tay cô viết nhanh, sợ quên mất thứ tự trước khi xe chạy hết đoạn đường.

Năm cái tên xa lạ cô chưa gặp bao giờ nằm ở sáu dòng phía trên, một cái tên xuất hiện hai lần. Dòng của cô nằm ngay dưới cùng, xếp thứ bảy. Cột lý do của năm nhà kia ghi mừng thọ, cưới, giỗ. Dòng của cô ghi cơm nhà mới.

Hết chương 3

Chương 4 — Góc hộp thiếc tróc sơn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 12 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px