Tôi Thuê Một Bà Cụ Về Làm Bà Nội
Mục lục
Chương 2 / 12

Tờ phiếu bị gạch chéo

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 5:11 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Thuê Một Bà Cụ Về Làm Bà Nội — chương 2 — Tờ phiếu bị gạch chéo

Bảy ngày sau bữa cơm nhóm lửa, vào một buổi chiều, Ôn Diệc đang xếp hồ sơ kiểm kê cho một cửa hàng sắp đóng cửa ở tầng trệt thì điện thoại đổ chuông. Màn hình hiện lên số của viện dưỡng lão Tùng Hạc. Nhấc máy lên, trong lòng cô vốn đã nghĩ sẵn cách từ chối, chắc mẩm bà gọi tới đòi thêm tiền buổi hôm trước hoặc nhờ vả việc ngoài hợp đồng ba tiếng. Đầu dây bên kia cất lên giọng Hà Tố Cầm, hỏi đúng một câu:

— Tiểu Ôn ăn cơm trưa chưa đấy?

Không đợi Ôn Diệc trả lời hết câu, bà đã cúp máy. Ống nghe chỉ còn lại tiếng tút dài. Cô vẫn áp điện thoại sát tai thêm một lúc.

Ngay sau cuộc gọi, Ôn Diệc xin nghỉ sớm nửa buổi để bắt xe tới viện dưỡng lão Tùng Hạc. Đó là khu nhà ba tầng sơn vàng nhạt, nằm cuối con đường rẽ khỏi quốc lộ. Lên tới tầng có phòng Hà Tố Cầm, cô thấy một cái quầy nhỏ kê sát hành lang, nơi người nhà phải dừng lại ký sổ trước khi vào thăm. Hộ lý Trình Tiểu Vũ ngồi sau quầy, đẩy ra một tờ phiếu in sẵn, hỏi thẳng không vòng vo:

— Chị là gì của bà cụ phòng hai trăm mười bốn?

Cầm lấy tờ phiếu, Ôn Diệc khựng lại một nhịp trước câu hỏi đó, rồi thấp giọng đáp gọn:

— Cháu tới thăm bà cụ phòng hai trăm mười bốn.

Ngay lúc đó, ở quầy bên cạnh, hai người con trai và con dâu của một cụ ông phòng khác đang đứng chờ ký sổ, nói chuyện đủ to cho cả hành lang nghe thấy. Họ bảo dạo này lắm đứa trẻ tuổi cứ nhắm vào mấy cụ lương hưu cao để làm thân, dăm bữa nửa tháng lại dẫn đi chơi đòi quà cáp. Người con dâu quay hẳn sang phía Ôn Diệc, nhìn bộ đồ công sở trên người cô từ đầu tới chân, hỏi thẳng không chút kiêng dè:

Chỗ quảng cáo 250px

— Cô cho bà cụ đó vay tiền chưa? Mấy đứa như cô hay mượn cớ người nhà để vay trước rồi biến mất lắm.

Ôn Diệc đứng sững lại. Cô vẫn cầm cây bút ký sổ, ngón tay siết chặt quanh thân bút, ấn đầu bút xuống mặt bàn tạo thành một chấm mực nhỏ ngoài lề tờ phiếu.

Ôn Diệc không đặt bút xuống bỏ về. Cô quay lại nhìn thẳng vào tờ phiếu, đọc to tên mình từng chữ một cho Trình Tiểu Vũ ghi cho đúng. Cầm bút định ký, cô thấy ô nhỏ ghi chữ người thân trên tờ phiếu đã bị gạch chéo bằng bút bi. Nét gạch đè lên chữ in, hằn sâu xuống mặt giấy, kéo dài hết bề ngang ô vuông. Trình Tiểu Vũ ghi xong tên, xoay tờ phiếu lại bảo cô kiểm tra thông tin trước khi ký. Tay cô ấy vẫn cầm sẵn cây bút đóng dấu ngày cho kịp người tiếp theo đang đứng chờ phía sau.

Từ lúc nào, Hà Tố Cầm đã ra ngồi sẵn trên chiếc ghế cạnh quầy ký sổ, đối diện đúng chỗ Ôn Diệc đang cầm bút. Nhìn theo ánh mắt cô đang dừng ở ô bị gạch chéo, bà thấp giọng nói một câu:

— Ghi vào ô người liên hệ thôi, đừng ghi nhầm sang ô kia.

Ôn Diệc gật đầu làm theo. Cô ký tên xuống dòng cuối tờ phiếu, đẩy trả lại cho hộ lý rồi đứng dậy đi cùng bà về phòng. Bước chân cô giữ nhịp đều đều theo bóng lưng bà phía trước, không quay lại nhìn hai người vẫn đứng bàn tán sau lưng.

Vào tới phòng, Hà Tố Cầm không hỏi Ôn Diệc tới đây giữa tuần làm gì, cũng không nhắc lại chuyện tiền bạc. Ánh đèn trong phòng hắt xuống chiếc bàn nhỏ kê cạnh giường, nơi xếp gọn một chồng khăn giấy cùng cốc nước còn đầy quá nửa. Bà mở ngăn tủ đầu giường khiến cánh tủ kêu cọt kẹt. Lấy ra hộp cơm nhựa đã nguội hẳn, bà đẩy qua cho Ôn Diệc, dặn mang về ăn tối:

— Cầm về hâm lại bằng nồi, đun cách thuỷ ấy, đừng cho vào lò vi sóng mà cơm cứng hết cả, cá cũng tanh.

Ôn Diệc hai tay nhận lấy hộp cơm, ngồi xuống mép giường cách đó một đoạn. Lớp nhựa hộp lạnh trơn dưới lòng bàn tay cô.

Ôn Diệc đứng dậy khỏi mép giường, siết lại quai túi xách, cúi chào Hà Tố Cầm trước khi ra về. Hà Tố Cầm vẫy tay bảo cô về sớm kẻo tối đường xa. Giọng bà đã bớt vẻ dặn dò lúc nãy, bàn tay gạt lại chồng khăn giấy trên bàn cho ngay ngắn. Ôn Diệc bước ra khỏi phòng. Hà Tố Cầm ngồi một mình trên giường, ánh mắt nhìn theo tới khi cánh cửa khép hẳn.

Khi đi ngang quầy ký sổ lần nữa để trả thẻ ra vào, Ôn Diệc thấy Trình Tiểu Vũ đang ghi nốt vào một cuốn sổ dày. Tên cô bị xếp vào cột khách lạ chứ không phải cột người nhà kế bên. Trình Tiểu Vũ ngẩng đầu lên, dặn thêm một câu:

— Lần sau chị tới nhớ mang theo chứng minh thư, viện mới siết lại quy định, ai không đứng tên người thân trong hồ sơ đều phải xuất trình giấy tờ mỗi lần vào.

Ôn Diệc gật đầu nhận lời. Ánh mắt cô dừng lại một nhịp trên dòng chữ ở cột khách lạ vừa ghi tên mình. Lục ví lấy ra liên phiếu ký sổ hộ lý vừa trả lại, cô gấp làm đôi rồi nhét vào ngăn trong cùng. Nơi đó vẫn để mấy giấy tờ quan trọng như sổ hộ khẩu hay hợp đồng vay ngân hàng. Ngón tay cô miết phẳng nếp gấp trước khi cài khoá ví.

Ngay bên cạnh cuốn sổ khách lạ, một quyển sổ khác đang mở sẵn trên mặt quầy. Gáy sổ đã sờn cong vì lật nhiều lần, mép trang ngả vàng vì cầm nhiều. Tiêu đề in trên trang bìa ghi: Sổ đăng ký ra cổng. Ôn Diệc liếc mắt qua một cái, khựng lại thêm một nhịp trước khi rời quầy. Trên trang sổ, một cột tên xếp dọc nối tiếp nhau. Dòng ghi tên Hà Tố Cầm kèm ngày tháng nằm tuốt xuống giữa trang, phía trên còn cả một dãy dòng khác xếp kín gần tới đầu trang.

Hết chương 2

Chương 3 — Năm nhà thiếu người lớn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 12 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px