Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút
Hà Kiến Đông bước tới, kéo chiếc ghế cách chỗ Ôn Diệc hai ô rồi ngồi xuống. Ông không hỏi cô là ai, cũng không hỏi vì sao cô lại đứng tên trên tờ giấy chuyển viện thay mình. Một y tá đẩy xe thuốc đi ngang qua. Hà Kiến Đông ngước mắt, thấp giọng hỏi:
— Bác sĩ nói khi nào có kết quả chụp cổ tay?
Y tá đáp phải chờ thêm buổi chiều, nói xong liền đẩy xe bước đi. Ông ngồi xuống ghế, đặt hai tay lên đầu gối. Suốt ba tiếng đồng hồ sau đó, cả hai ngồi cùng dãy ghế chờ ngoài hành lang, không ai mở miệng nói với nhau câu nào. Từ phía quầy trực, tiếng loa gọi tên bệnh nhân vang lên đều đặn. Qua ô cửa kính cuối hành lang, ánh nắng chiều dịch dần từ chân tường lên tới mép ghế rồi tắt hẳn. Mấy lượt người nhà bệnh nhân đi ra đi vào mua cơm hộp, hai người vẫn ngồi nguyên một chỗ. Ôn Diệc ôm chặt chiếc túi vải đựng đồ của Hà Tố Cầm trong lòng. Thỉnh thoảng liếc sang, cô thấy Hà Kiến Đông vẫn ngồi thẳng lưng, nhìn chằm chằm về phía cửa phòng bệnh đóng kín, hai vai không hề chùng xuống dù đã ngồi rất lâu.
Gần cuối buổi chiều, hộ lý Trình Tiểu Vũ từ viện Tùng Hạc mang sang một túi vải dày có quai xách dài. Trình Tiểu Vũ đặt túi xuống chiếc ghế trống ngay cạnh Hà Kiến Đông rồi nhạt giọng nói:
— Đồ dùng của bà đấy, tôi mang từ Tùng Hạc sang theo đúng danh sách viện huyện gửi, để đây rồi tôi về ngay kẻo muộn ca.
Ôn Diệc khẽ đáp:
— Chị Trình vất vả rồi, cảm ơn chị.
Trình Tiểu Vũ chỉ gật đầu một cái rồi quay lưng bước đi ngay, không nhìn về phía Hà Kiến Đông lấy một lần. Hà Kiến Đông nhìn theo bóng cô ta khuất sau góc hành lang. Ông chậm rãi kéo khóa túi ra, không hỏi ai, cũng không chờ ai cho phép.
Bên trong túi là một chồng hộp sữa xếp ngay ngắn còn nguyên tem dán trên nắp, chưa hộp nào bị bóc. Bên cạnh là chiếc áo len màu be gấp phẳng phiu vẫn giữ nguyên nếp gấp cửa hàng, cổ áo còn gài nguyên ghim nhựa. Hà Kiến Đông cầm từng hộp sữa lên xem hạn sử dụng in trên nắp. Ông đặt xuống rồi cầm hộp tiếp theo, cứ thế xem hết cả chồng hộp, môi mấp máy như đang đếm thầm. Có hộp ông cầm lâu hơn hẳn, xoay đi xoay lại dưới ánh đèn hành lang rồi mới đặt xuống đúng vị trí cũ. Ôn Diệc ngồi cách đó hai ghế, không lại gần, cũng không hỏi ông đang tìm gì. Bàn tay ông chậm dần lại. Vẻ mặt ông đanh lại hơn hẳn lúc mới bước xuống xe.
Xem hết chồng hộp sữa, ông trầm mặc ngồi yên rất lâu, không quay sang nói với Ôn Diệc câu nào. Dù cô đang ôm chiếc túi đồ khác của bà ngay bên cạnh, ông cũng không hỏi cô có quan hệ gì với mẹ mình. Hai bàn tay ông đặt trên đùi, các ngón siết lại rồi buông ra vài lần. Loa hành lang lại gọi tên bệnh nhân khác. Tiếng dép người nhà lê qua sàn gạch rào rạt. Hà Kiến Đông vẫn không nhúc nhích, ánh mắt dán chặt vào chồng hộp sữa đặt ngay ngắn trên đùi.
Hồi lâu sau, ông đứng dậy, để chiếc túi lại trên ghế với hai quai buông thõng. Ông bước về phía phòng bệnh, đi vào trong muộn nửa tiếng so với giờ thăm chính thức. Cánh cửa sau lưng ông khép lại bằng một tiếng nhẹ. Ôn Diệc đứng dậy đi theo vài bước rồi dừng lại trước ngưỡng cửa, không bước vào trong.
Từ ngoài cửa, Ôn Diệc nhìn thấy Hà Tố Cầm nằm quay mặt về phía cửa sổ. Nghe tiếng cửa mở, bà không quay đầu nhìn lại. Lớp chăn trên người bà không hề nhúc nhích. Bàn tay lành lặn đặt trên mép chăn chỉ khẽ siết lại rồi thả ra ngay. Hà Kiến Đông đứng lại giữa phòng một lúc, không tiến tới gần giường, cũng không lùi ra ngoài. Ông chỉ đứng đó nhìn tấm lưng bà nằm nghiêng bất động trên chăn. Suốt thời gian ông đứng trong phòng, bà không nói câu nào, cũng không quay người về phía tiếng bước chân. Ông cũng không lên tiếng gọi bà thêm lần nào.
Ôn Diệc đứng ở cửa nhìn cho đến khi Hà Kiến Đông quay ra. Ông đi ngang qua cô mà không nói thêm gì, bước thẳng xuống cầu thang rời khỏi khu nội trú. Khi quay lại dãy ghế chờ, cô thấy chiếc túi vải ông để lại vẫn nằm nguyên trên ghế, hai quai buông thõng. Cô cầm quai túi lên, buộc lại thành một nút thắt chắc chắn rồi đặt lại lên ghế, ngồi xuống bên cạnh đợi tới giờ vào thăm của mình.