Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Giữa giờ làm việc buổi sáng ở Hoà Đạt, điện thoại Ôn Diệc rung lên đúng số máy quen thuộc của bệnh viện huyện. Cuộc gọi kéo dài vỏn vẹn bốn mươi giây. Người đầu dây bên kia báo tin Hà Tố Cầm đã mất trong đêm, giọng đọc đều đều như đọc một dòng sổ trực. Cúp máy xong, Ôn Diệc im lặng ngồi tại bàn làm việc. Bàn tay cô vẫn đặt nguyên trên mặt bàn. Suốt nhiều phút liền, cô không gọi cho ai, cũng không đứng dậy khỏi ghế.
Ba ngày sau, Hà Kiến Đông đứng ra lo tang lễ. Ông làm lớn, đặt đủ bốn mươi bàn tiệc đãi khách, gom cả khách quen của quán cũ lẫn người quen làm ăn. Ôn Diệc không tới dự. Không ai mời cô, cô cũng không tự tìm đến. Những gì cô biết về buổi tang chỉ qua vài câu hộ lý Trình kể lại trong lần gọi điện sau đó. Trình bảo đám làm đông lắm, khách ngồi kín bốn mươi bàn, ông Hà lo chu đáo từng mâm. Ôn Diệc trầm mặc nghe hết, không hỏi thêm câu nào.
Buổi sáng, viện Tùng Hạc gọi Ôn Diệc lên phòng hành chính. Qua điện thoại, họ không nói rõ lý do, chỉ hẹn giờ cụ thể. Hộ lý Trình đã đứng đợi sẵn ở đó, trên tay cầm chiếc hộp thiếc vuông cũ. Mặt hộp dán mảnh giấy nhỏ ghi tên Ôn Diệc bằng nét chữ run rẩy, mực đã phai màu.
Trình bằng hai tay đưa chiếc hộp cho Ôn Diệc:
— Bà cụ dặn để lại cho chị, viện chỉ chuyển đúng như vậy, tôi không mở.
Ôn Diệc hai tay đỡ lấy chiếc hộp còn ấm hơi tay Trình vừa cầm, thấp giọng đáp:
— Cảm ơn chị Trình.
Trình gật đầu rồi quay người đi thẳng về phía thang máy, không nhìn vào bên trong lấy một lần.
Cầm chiếc hộp ra khỏi viện, Ôn Diệc bước lên xe. Cô không mở nắp ngay mà để nguyên trong túi xách suốt cả quãng đường. Cô bảo tài xế đi theo đúng lối cũ, vòng qua đầu ngõ Tây Lĩnh, con đường bà vẫn dặn đi mỗi lần thuê xe ra ngoài. Đến đúng đoạn có tấm biển gỗ treo trên khung cửa sắt kéo, xe chạy chậm lại. Biển vẫn nằm nguyên chỗ cũ, ba nét chữ tróc sơn vẫn nhìn rõ hai chữ Hà Ký. Bên đường, bà Ngô đang đứng cân hàng cho khách quen, không ngẩng đầu nhìn chiếc xe chạy ngang.
Qua khỏi đoạn đó, Ôn Diệc bảo tài xế chạy thẳng về căn hộ sáu mươi tám mét vuông ở khu Thanh Hoà. Lên tới nhà, cô đặt chiếc hộp lên đúng chiếc bàn ăn kê giữa phòng khách. Cô ngồi xuống chiếc ghế đầu bàn phía trong, vị trí cô vẫn dành riêng cho mình từ hôm nhóm lửa đầu tiên. Căn phòng vắng người, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường gõ đều. Cô trầm mặc nhìn chiếc hộp một lúc lâu rồi mới đưa tay mở nắp.
Bên trong không có tiền, không có tờ di chúc, cũng không có lá thư nào. Nơi đó chỉ có mười lăm tờ giấy nhỏ xếp chồng lên nhau. Do ghi cách nhau nhiều năm, nét chữ run rẩy trên từng tờ khác hẳn nhau. Lần giở từng tờ, Ôn Diệc thấy mỗi tờ ghi đúng một món ăn kèm một cái tên. Nét mực tờ đậm, tờ nhạt gần hết theo thời gian. Mười bốn tờ đầu ghi tên những người cô chưa từng nghe qua. Có lẽ đây đều là người ngõ Tây Lĩnh từng ăn cơm ở quán Hà Ký suốt ba mươi tư năm mà không phải trả tiền.
Tờ thứ mười lăm nằm dưới cùng. Nét mực còn mới hơn hẳn mười bốn tờ kia, ghi hai chữ cá om, ngay bên dưới là tên Ôn Diệc. Tờ này được ghi sau lần cô lên phòng thứ ba, đúng buổi chiều bà nghe tiếng cô ở cửa liền đóng sập ngăn kéo dưới cùng lại. Cô cầm tờ giấy đó lâu hơn những tờ trước, ngón tay miết nhẹ lên nét chữ run rẩy. Cô nhớ lại đêm nhóm lửa cô nấu hỏng đĩa cá, bà gắp ăn sạch không chừa miếng nào, cũng không nói một lời chê. Cô đặt tờ giấy xuống bàn, xếp lại đúng vị trí cuối cùng trong xấp mười lăm tờ như lúc vừa lấy ra.
Dưới đáy hộp còn sót lại một tờ hai trăm tệ gấp làm tư. Nếp gấp đã cũ và sờn nhẵn vì cầm nắm nhiều lần, nhưng tờ tiền chưa hề được tiêu. Số tiền này đúng bằng khoản cô đưa hôm bữa cơm nhóm lửa. Tờ tiền ấy bà từng đứng nhìn một lúc rồi mới nhận, gấp làm tư nhét sâu vào túi áo trong sát ngực chứ không để túi ngoài. Ôn Diệc cầm tờ tiền lên, đặt cùng chỗ với mười lăm tờ giấy ghi tên. Cô đậy nắp hộp lại, cất cả hộp vào ngăn tủ đầu giường trong phòng ngủ.
Ôn Diệc đứng dậy, ra chợ gần nhà mua một con cá tươi. Cô chọn cá đúng theo cách bà từng chỉ hôm ở viện. Cô nhìn mang trước xem đỏ tươi hay đã tái xám, ấn ngón tay vào phần thịt bên hông xem có đàn hồi ngay không, rồi nhìn kỹ mắt cá còn trong hay đã đục. Người bán hàng đưa con cá cho cô, khen cô biết chọn. Ôn Diệc gật đầu trả tiền rồi xách túi cá về thẳng căn hộ, không ghé qua đâu khác.
Về tới nhà, Ôn Diệc xắn tay áo, sơ chế cá ngay tại bồn bếp. Cô ướp gừng và hành theo đúng thứ tự bà từng chỉ, không làm tắt bước nào như lần đầu. Cô nhóm bếp trong căn hộ sáu mươi tám mét vuông của mình, thả cá vào nồi rồi đậy vung lại. Cô ngồi xuống chiếc ghế đầu bàn phía trong, lặng lẽ chờ nồi cá sôi lên mùi thơm lan dần khắp gian bếp nhỏ.