Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút
Bốn ngày sau, bận nghe hai người lạ tính hộ giá nhà ở gốc hoè, ông Phó tới thẳng cổng nhà số 7 vào một buổi sáng. Một tay ông cầm quyển sổ bìa cứng, túi áo ngực cài sẵn cây bút bi. Ông gõ cổng hai tiếng rồi đứng chờ, thấp giọng nói: - Bà Vệ nhờ chú qua xem xét cho rõ ràng, anh Vọng mở cổng cho chú vào một lát. Tôi mở cổng mời ông vào sân. Tôi liếc nhìn ra sau lưng ông, ngoài đường đã có mấy bóng người đứng nán lại gần gốc hoè hơn mọi hôm.
Ông Phó đi một vòng quanh sân. Ông ngó vào gian ngoài, nhìn thấy chỗ cô ngủ, cái chăn mỏng gấp gọn ở đầu phản và cánh cửa gỗ khép hờ không cài then. Ông vừa bước đi vừa hí hoáy ghi vào quyển sổ. Ông gật gù bảo cô ngủ cửa mở, đắp cái chăn mỏng thế này mới là đàng hoàng, không có gì phải giấu giếm. Cô đứng bên giếng, hai tay đan trước bụng, chỉ khẽ cúi đầu, không nói một lời đính chính. Vì gian ngoài không có cửa sổ, đóng cửa lại sẽ ngạt hơi bếp than suốt đêm.
Bên ngoài cổng, bà Vệ đã đứng đó tự bao giờ, kéo theo bốn năm nhà hàng xóm đứng thành một hàng nhìn vào sân. Ông Phó gấp sổ lại, quay sang hỏi tôi thẳng một câu: - Anh có giấy tờ gì chứng minh được quan hệ giữa cô này với ông Giang không, để chú còn ghi vào biên bản? Tôi trầm mặc hồi lâu, nhìn qua vai ông ra đám người ngoài cổng. Bà Vệ không nói một lời, chỉ đứng khoanh tay, ánh mắt không rời khỏi cửa sân.
Tôi quay vào buồng trong, mở ngăn kéo lấy tờ đăng ký kết hôn cất từ hôm ở phòng công chứng. Tôi mang ra sân, đưa tận tay ông Phó. Ông nhận lấy, giơ lên ngang tầm mắt, cất giọng đọc to từng chữ cho cả sân lẫn ngoài cổng cùng nghe: - Ngày mười hai tháng chín năm ấy, đăng ký tại quận Bình Kiều, đủ cả chữ ký, đủ cả con dấu. Tiếng ông đọc vang ra tận gốc hoè. Tôi đứng ngay cạnh ông, đầu ngón tay vẫn còn cảm giác tờ giấy vừa rời đi. Cô đứng bên giếng, không bước lại gần, chỉ ngước mắt nhìn tờ giấy giơ lên giữa sân.
Cả sân im bặt hồi lâu, chưa ai thốt ra một tiếng, ngay cả tiếng dép lê trên nền xi măng cũng không có. Bà Vệ đứng yên tại chỗ, miệng mím chặt, không nói thêm câu nào suốt cả buổi sáng hôm đó. Mấy nhà hàng xóm khác cũng lặng lẽ tản ra. Người quay đi trước, người nán lại nhìn thêm một lúc rồi mới rời gốc hoè. Tôi đứng giữa sân, hai tay buông thõng, tờ giấy đã về lại tay ông Phó.
Nhất thời, giữa lúc cả sân còn chìm trong im lặng, tôi chợt nhận ra mình vừa làm một việc không thể rút lại. Tờ giấy tôi tự tay đưa ra vừa xác nhận trước hai mươi người rằng cô là vợ hợp pháp của bố tôi. Căn nhà này từ nay đã có phần của cô, không còn là chuyện một mình tôi quyết định. Tôi đứng lặng, đầu ngón tay vẫn còn nong nóng vết cầm. Ông Phó chậm rãi gấp tờ giấy theo nếp cũ rồi đưa trả cho tôi.
Ông Phó đút cây bút vào túi áo ngực. Từ lúc bước vào đến giờ, quyển sổ của ông vẫn nguyên những trang trắng, chưa viết xuống lấy một dòng. Ông vỗ nhẹ lên vai tôi một cái, nhạt giọng bảo thế là rõ cả rồi, không cần ghi biên bản gì nữa. Ông quay người bước ra cổng, đi thẳng về phía nhà mình, dáng đi chậm hơn lúc tới. Tôi đứng nhìn theo ông cho tới khi khuất sau góc tường. Cô vẫn đứng bên giếng, hai tay đan trước bụng, ánh mắt nhìn theo bóng ông Phó xa dần.