Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút
Đúng tuần bà Vệ nói to nhất ngõ về chuyện nhà tôi, bà lại sang tận cổng nhờ tôi một việc. Trên tay bà cầm chiếc chìa khoá cũ đã hoen gỉ. Bà bảo mấy hôm mưa vừa rồi, cái trần trên gác nhà bà thấm một mảng. Bà tính bán nhà nên cần biết rõ mức độ hỏng trước khi rao. Trong cả ngõ này chỉ có mình tôi làm nghề đo nhà, bà không nhờ ai khác được. Mấy hôm trước bà còn đứng ở gốc hoè nói xấu nhà tôi không tiếc lời. Tôi lập tức nhận lời, không hỏi một câu về chuyện bà gièm pha.
Chiều, tôi mang cuộn thước dây cùng chiếc đèn pin vẫn dùng đi nghiệm thu nhà cho sàn An Cư, sang thẳng nhà bà Vệ đúng giờ hẹn. Bà dẫn tôi lên cầu thang gỗ hẹp. Bà chỉ tay vào cánh cửa đóng kín ở đầu hồi, bảo: - Cái buồng này bỏ không lâu rồi, cháu cứ vào mà đo, chỗ thấm ở góc trần bên trái ấy. Bà đứng lại ở đầu cầu thang, không theo tôi vào trong. Bà vịn hai tay vào thành lan can, nhìn xuống sân nhà mình. Tôi đẩy cửa bước vào. Từ ô cửa sổ nhỏ, ánh sáng hắt vào một khoảng phòng bày biện gọn gàng hơn tôi tưởng.
Tôi soi đèn pin dọc theo bậu cửa sổ trước. Lớp bụi trên đó mỏng đều một cách lạ, có những vệt sạch chạy song song đúng bề ngang một cây chổi. Khoảng cách giữa các vệt đều tăm tắp, đúng nhịp một tuần quét một lần. Tôi nhìn sang bậu cửa buồng bên cạnh, nơi bà Vệ bảo vẫn dùng chứa đồ cũ. Lớp bụi ở đó dày, không một vệt chổi. Hai bậu cửa cách nhau chưa đầy một sải tay, một bên sạch, một bên bám bụi. Tôi đứng trầm mặc nhìn sự khác biệt ấy một lúc lâu rồi mới ghi vào biên bản. Tôi đo tiếp chiếc giường kê sát vách. Phần giữa tấm ga trải phẳng phiu, không một nếp nhăn.
Ngay cạnh đầu giường, chỉ có một chỗ ở mép giường là vải ga mòn bạc hẳn đi so với phần còn lại. Ngón tay chạm vào thấy sợi vải mềm và mỏng hẳn. Vết mòn ấy nằm ở mép ngoài chứ không ở giữa, đúng chỗ người ta vẫn ngồi xuống mép giường chứ không phải chỗ nằm cả đêm. Tôi ngồi thử xuống đúng chỗ ấy, thấy vừa khít với dáng một người ngồi quay mặt ra cửa sổ. Hai chân tôi buông thòng xuống sàn. Tôi chậm rãi đứng dậy, ghi vào đầu mấy con số vừa đo, chưa vội viết lên giấy.
Ngay chân giường, khuất sau chiếc ghế đẩu có một đôi dép nữ màu be đã cũ. Chân nhỏ, tôi cúi xuống ướm bằng mắt thấy chừng cỡ ba mươi bảy. Lớp bụi phủ trên mu đôi dép mỏng hơn hẳn lớp bụi sàn gỗ xung quanh, nhìn kỹ mới nhận ra khác biệt. Tôi soi đèn pin thêm một lượt quanh gầm giường, ngoài đôi dép nằm ngay ngắn cạnh nhau thì không thấy đồ đạc nào khác. Mũi dép quay ra phía cửa sổ. Tôi đứng thẳng người lên, cầm cuộn thước dây trong tay mà không đo thêm gì nữa.
Tôi đứng giữa buồng nhìn lại một lượt: bậu cửa sạch theo vệt chổi đều tăm tắp, mép giường mòn đúng chỗ ngồi, một đôi dép nữ bụi mỏng hơn sàn. Tôi cẩn thận đóng cửa buồng về vị trí cũ, xuống cầu thang gặp bà Vệ đang đứng đợi ở chân cầu thang. Bà hỏi tôi thấy sao, tôi đáp gọn: - Chỗ thấm không lớn, cháu ghi vào biên bản là buồng có người ở, để bà bán được giá hơn.
Trời sẩm tối, tôi về tới nhà số 7. Đèn ngoài sân vẫn sáng dù chẳng ai ngồi ở đó, điện cứ bật suốt từ chiều. Tôi định bụng nói với cô một câu về việc để đèn sáng tốn điện, liền đi thẳng về phía gian ngoài. Đứng ở ngưỡng cửa nhìn cô cúi xuống vá lại đường chỉ sổ trên tay áo, tôi lại không mở nổi miệng. Tôi im lặng đứng đó một lúc rồi quay đi tắt chiếc đèn ngoài sân. Tôi đứng lại giữa sân thêm một lúc.
Đi ngang phòng bố để vào buồng mình, tôi liếc qua cánh cửa khép hờ. Chiếc hộp thuốc bằng sắt vẫn nằm nguyên trên đầu tủ, đúng chỗ nó nằm từ hôm ông mất. Tôi khựng lại một nhịp trước cửa, tay đưa lên gần nắm cửa rồi lại bỏ xuống. Chưa một lần nào tôi mở chiếc hộp ấy ra xem bên trong có gì. Tôi bước tiếp về buồng mình, trong đầu vẫn còn nguyên hình ảnh đôi dép cỡ ba mươi bảy ở chân cái giường bỏ không bên nhà bà Vệ. Tôi nằm xuống, không tắt đèn ngay, nhìn lên trần nhà một lúc lâu rồi mới ngủ thiếp đi.