Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Một buổi chiều hai hôm sau, cô Cẩm tới lần thứ hai. Cô đứng ngay ngoài cổng, không bước thêm bước nào vào sân như lần trước. Cô mặc đúng cái áo khoác sờn cổ tay hôm ấy, tay không ôm hoa, chỉ đứng thẳng người nhìn qua khe cổng còn hé sẵn từ lúc tôi ra xem ai gọi. Phía dưới mắt cô có quầng thâm mờ, kiểu quầng của người quen thức đêm chứ không phải mất ngủ một tối. Bên gấu quần trái cô còn dính một vệt bùn khô mỏng chưa kịp phủi. Cô cất giọng đều đều hỏi tôi: - Hôm nào cháu rảnh, cho cô xin thắp một nén hương thôi. Tôi đứng chắn nguyên chỗ cũ, tay vẫn để trên cánh cổng sắt, chưa vội trả lời.
Tôi nói thẳng với cô rằng tôi đã đi tra tờ giấy rồi, nó là giấy thật, số hiệu và con dấu đều khớp ở phòng công chứng Hoè Thành. Cô chỉ khẽ gật đầu, sắc mặt vẫn giữ vẻ bình thản từ lúc đứng ngoài cổng. Ở gốc hoè đầu ngõ sau lưng cô vắng người hơn mọi hôm. Chỉ có một bà cụ ngồi quạt trước hiên nhà mình, mắt thỉnh thoảng liếc sang phía cổng nhà tôi rồi lại cúi xuống. Tôi không để cô kịp quay đi, cất giọng hỏi tiếp: - Cô tới nhà này từ bao giờ? Câu hỏi bật ra nhanh hơn tôi định, tay tôi siết chặt hơn quanh thanh sắt lạnh của cánh cổng.
Cô trầm mặc hồi lâu mới đáp, mắt nhìn xuống đôi giày vải mòn vẹt dưới chân chứ không nhìn thẳng vào tôi. Cô nói cô quen bố tôi từ trước, chỉ đúng một câu ấy, không thêm bớt gì, không nhắc tới ngày tháng cụ thể. Khoảng lặng sau câu nói kéo dài đủ lâu để tôi nghe rõ tiếng xe đạp ai đó thắng gấp ở khúc rẽ cuối ngõ. Bàn tay phải cô lại đưa lên áp vào túi áo khoác bên trái đúng như hôm trước, giữ ở đó một nhịp rồi buông xuống, không rút thứ gì ra cho tôi xem.
Cô hạ thấp giọng hỏi ngược lại tôi: - Ông có dặn cháu gì không? Tôi cộc lốc đáp không, không giải thích thêm ông đã dặn điều gì trong những ngày cuối. Cô khẽ gật đầu, hai vai hơi chùng xuống rồi lại thẳng ngay lại. Cô nghe xong không hỏi thêm, quay người chậm rãi bước đi theo con đường cũ. Dáng đi của cô thẳng và chậm, không một lần ngoái đầu nhìn lại cánh cổng nhà tôi.
Tôi đứng nhìn theo bóng cô khuất dần sau khúc rẽ đầu ngõ, tay vẫn nắm cánh cổng sắt chưa buông. Trong lòng tôi tính lại từng câu một, từ lúc cô cất tiếng chào tới lúc quay lưng, cố tìm xem có kẽ hở nào mình bỏ lỡ. Tôi tự nhủ nếu cô còn quay lại hỏi xin điều gì ở căn nhà này, tôi sẽ không để mọi chuyện trôi qua dễ dàng như hai lần đứng ở cổng. Phải có điều kiện rõ ràng, và phải ràng buộc chặt hơn những gì tôi vừa để lọt.
Chiều hôm ấy, tôi vào phòng bố, đứng khựng lại ngay khung cửa hồi lâu mới bước vào. Cái giường vẫn kê nguyên chỗ cũ, chăn gối gấp gọn từ hôm đám tang chưa ai động vào. Trên bàn nhỏ cạnh giường, cái kính lão của bố vẫn mở gọng đúng chỗ ông đặt xuống lần cuối, bên cạnh tách trà cạn khô từ lâu. Tôi đứng giữa phòng, ngước mắt lướt qua từng món đồ quen thuộc: cái bàn nhỏ, cái ghế gỗ, rồi dừng lại ở cái tủ kê sát tường bên trái.
Trên đầu tủ, cái hộp thuốc bằng sắt vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Nắp hộp còn hằn rõ vệt mờ hình bàn tay, dấu vết lần cuối ai đó cầm lên rồi đặt xuống. Cái hộp cũ tới mức góc nào cũng tróc sơn, để lộ lớp sắt xỉn màu bên dưới. Tôi đứng cách cái tủ chưa đầy một bước chân, tay đưa lên ngang ngực định với tới rồi chợt khựng lại giữa chừng, hạ xuống. Quanh chân hộp, bụi đã bắt đầu phủ mỏng, riêng vệt bàn tay ấy vẫn còn rõ, chưa kịp mờ đi.
Tôi đứng thêm một lúc, mắt không rời cái hộp rồi mới quay lưng bước ra, khép cửa lại đúng độ hé cũ. Suốt buổi tối hôm đó, tôi còn đi ngang qua cửa phòng bố thêm mấy lượt. Mỗi lần tôi đều liếc vào đúng chỗ cái hộp thuốc trên đầu tủ rồi lại bước tiếp. Có lượt tay tôi còn cầm bát cơm, có lượt tay không, nhưng chân đều tự động chậm lại một nhịp trước khung cửa. Cái hộp cứ nằm im lìm trên đầu tủ qua từng lượt tôi đi qua.
Tối muộn hôm ấy, khi tôi ra sân khoá cổng, bà Vệ đứng ở gốc hoè đầu ngõ nói vọng sang, giọng đủ to để xung quanh nghe thấy: - Thế là hai lần rồi đấy, thằng Vọng. Người hàng xóm ngồi hóng mát bên cạnh bà cũng ngẩng lên nhìn về phía cổng nhà tôi, tay cầm cái quạt mo dừng lại giữa chừng. Tôi không đáp lại câu nào, chỉ khoá nốt chốt cổng rồi quay vào. Tiếng bà Vệ vẫn còn văng vẳng sau lưng khi tôi bước qua sân tối.
Tối hôm ấy, tay tôi đã đưa lên ngang ngực đúng bốn bận trước cái hộp thuốc trên đầu tủ, nhưng cả bốn bận đều rụt lại giữa chừng, chưa một lần chạm được vào nắp sắt.