Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế
Mục lục
Chương 2 / 26

Mảng thấm sau cái tủ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút

Nghe chương này 3:39 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế — chương 2 — Mảng thấm sau cái tủ

Ba hôm sau tôi đi làm lại. Sáng đầu tiên sau đám tang, tôi quay về với công việc thường ngày ở sàn giao dịch An Cư. Trước khi ra khỏi nhà, tôi tạt qua sân, thấy bó hoa cải để ở bậc cửa ba hôm trước đã héo quắt lại, cánh hoa vàng chuyển sang màu nâu sẫm. Tôi nhặt cả bó ném thẳng vào cái sọt rác dựng ở góc tường. Luống thứ tám ngoài vườn vẫn y nguyên như hôm mười chín tôi đứng nhìn, hai phần ba lên mầm, một phần ba đất trần, không một dấu chân mới nào in lên lớp đất ấy. Tôi đứng nhìn cái sọt rác thêm một lúc trước khi khoá cổng đi làm.

Sáng đó, tôi nhận việc nghiệm thu hiện trạng một căn nhà một tầng ở khu Hoè Bắc cho sàn An Cư, khách mua đã ngã giá xong, chỉ còn chờ biên bản của tôi để ký hợp đồng. Căn nhà ấy nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của khu Hoè Bắc, tường quét vôi trắng đã ngả màu cháo lòng, mái ngói cũ vẫn còn nguyên từ ngày xây. Chủ nhà dẫn tôi đi một vòng quanh phòng khách, tay chỉ lên bức tường phía sau cái tủ gỗ kê sát góc nhà, giọng chắc nịch: - Tường này nguyên bản từ lúc xây, chưa sửa gì bao giờ, không thấm không dột một chỗ nào. Tôi gật đầu, không nói gì thêm, kéo cây thước dây ra khỏi túi quần bắt đầu đo từ góc tường gần cửa sổ.

Tôi kéo cái tủ gỗ ra khỏi vách tường đúng nửa mét, đủ để nhìn thấy cả mảng tường phía sau chưa từng bị che khuất. Một vệt thấm chạy dọc theo chân tường, mép sơn phồng lên thành một đường ngang rõ rệt, màu tường ở đó sẫm hơn hẳn phần còn lại của căn phòng. Chủ nhà đứng lặng đi mấy giây, mặt tái hẳn đi. Người môi giới bên mua rút ngay điện thoại ra chụp lại mảng tường ấy từ ba góc khác nhau, tay run nhẹ khi bấm nút chụp. Cả người bán lẫn người môi giới bên mua đứng ngay sau lưng tôi, cùng nhìn vào chỗ tường tôi vừa chỉ ra, không ai lên tiếng trong mấy giây đầu tiên.

Trưởng nhóm của sàn An Cư ghé sát vào tai tôi, giọng hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe: - Ghi nhẹ tay thôi, thêm chữ theo dõi vào là được. Tôi không đáp lại câu nào, cúi xuống mở cuốn sổ biên bản, viết đúng những gì cây thước và mắt tôi vừa đo được lên trang giấy. Tôi đưa mắt nhìn lại mảng thấm một lần nữa trước khi viết nốt dòng cuối. Tay cầm bút không hề chậm lại, cây thước dây vẫn còn nằm mở trên sàn nhà cạnh chân tủ. Trưởng nhóm đứng nhìn tôi viết, hai tay khoanh trước ngực, không nói thêm một lời nào nữa cho tới lúc tôi gấp sổ lại.

Vụ ấy tụt giá ngay trong buổi chiều hôm đó, bên mua đòi ép lại một khoản kha khá, bên bán nhất quyết không chịu ký vào bất cứ giấy tờ nào nữa. Trưởng nhóm gọi tôi vào phòng riêng, không mắng một câu, chỉ đưa cho tôi danh sách mấy căn nhà nhỏ hơn cần nghiệm thu trong tuần rồi bảo tôi cứ thế mà làm tiếp. Mấy người trong sàn nhìn tôi qua vách kính phòng riêng lúc tôi bước ra, không ai nói thêm câu nào. Có một cô nhân viên lễ tân đưa mắt nhìn theo tôi hồi lâu khi tôi đi ngang qua bàn cô. Tôi cầm tờ danh sách đi ra, trong lòng không thấy nhẹ nhõm cũng không thấy áy náy, chỉ thấy bình thường, đúng cái cảm giác quen thuộc mỗi lần viết ra một chỗ hỏng thật trong một căn nhà.

Tối, tôi về phòng thuê ở khu Nam Trì, căn phòng nhỏ chỉ đủ kê một cái giường và một cái bàn. Không ai gọi điện cho tôi suốt cả buổi tối hôm đó. Cái bàn học cũ kê sát cửa sổ, mặt bàn còn hằn vết khắc từ hồi tôi mới thuê phòng, ánh đèn đường hắt vào qua khe rèm chưa kéo kín hẳn. Tôi ngồi ở bàn, tay cầm cái điện thoại xoay qua xoay lại, đầu vẫn nghĩ tới người phụ nữ đứng ở cổng nhà mình ba hôm trước, cái tên Ôn Tiểu Cẩm cô nói ra mà không đưa kèm bất cứ giấy tờ gì. Tôi quyết định sáng mai sẽ tranh thủ giờ nghỉ trưa, đi tra lại xem cái tên đó có thật hay không. Tra ở đâu thì tôi vẫn chưa nghĩ ra.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 2

Chương 3 — Chữ ký nghiêng về bên trái

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 26 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px