Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế
Mục lục
Chương 1 / 26

Bó hoa cải ở bậc cửa

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Nghe chương này 4:30 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế — chương 1 — Bó hoa cải ở bậc cửa

Ngày thứ năm kể từ hôm bố mất, ở sân nhà số 7 ngõ Hoè Thụ, tôi một mình dọn nốt mấy thứ còn sót lại sau đám tang. Từ hai hôm trước, người ta đã tháo chiếc rạp bạt dựng tạm ở góc sân. Cạnh miệng giếng chỉ còn lại bốn chiếc ghế nhựa xếp chồng cùng một chồng chiếu cói ai đó gấp vội bỏ quên. Tôi bê từng chiếc ghế vào hiên, xếp lại ngay ngắn. Bàn tay tôi vẫn vương mùi nhang cũ suốt mấy hôm rửa chưa sạch. Tôi ngồi thụp xuống bậc thềm nghỉ tay một lúc. Trời tháng ba tuy còn mát, lưng áo tôi đã đẫm mồ hôi. Tôi ngước mắt nhìn khoảng sân trống trải nơi vừa tháo rạp bạt.

Gần trưa, ngoài cổng có tiếng gọi. Đó là giọng con gái, gọi hai tiếng rồi dừng lại chờ. Tôi ra mở cửa, thấy một phụ nữ trẻ đứng ngay bên ngoài. Cô ôm một bó hoa cải vàng còn ướt sương sớm. Mái tóc cô buộc gọn sau gáy như vừa đi quãng đường dài tới đây. Chiếc áo khoác cô mặc đã sờn hẳn ở cổ tay, màu vải bạc đi rõ so với thân áo. Cô cất giọng nói ngay, không chào hỏi một câu: - Cô là vợ của ông Giang Bồi Nguyên, cô xin phép vào thắp cho ông một nén hương.

Tôi đứng chắn ngay giữa khung cổng, tay nắm chặt cánh cửa sắt, hỏi thẳng: - Giấy tờ đâu?

Cô không đưa ra thứ gì, trầm mặc hồi lâu mới đáp lại: - Cháu tên Ôn Tiểu Cẩm.

Tôi nhìn xuống đôi giày vải dưới chân cô. Đế giày đã mòn vẹt một bên, bùn khô bám thành từng vệt nơi gót. Bàn tay phải của cô đưa lên, áp sát vào túi áo khoác bên trái đúng một lần, giữ ở đó vài giây rồi buông thõng xuống. Cô không rút ra bất cứ thứ gì.

Ở gốc hoè đầu ngõ, bà Vệ đứng cùng ba bốn người hàng xóm khác. Tất cả quay mặt về phía cổng nhà tôi, không một ai bước lại gần. Từ lúc cô cất tiếng gọi đến tận lúc này, họ vẫn đứng yên. Không một ai lên tiếng. Chỉ có một bà đưa tay che miệng, ghé sát nói nhỏ với người đứng bên. Tôi liếc nhìn đám người ấy một lượt, rồi quay lại nhìn thẳng vào mặt cô. Bó hoa cải trên tay cô vẫn còn đọng lớp sương chưa kịp khô dưới nắng.

Tôi kéo cánh cổng sắt khép dần lại, không nói thêm câu nào, chỉ để hé một khe vừa đủ nhìn ra ngoài. Cô cúi xuống đặt bó hoa cải ngay ngắn trên bậc cửa, giữ nguyên tư thế đó một hồi mới chậm rãi đứng lên. Cô quay lưng bước đi ngay, không một lần ngoái lại nhìn tôi hay cánh cổng vừa khép. Qua khe cổng còn hé, tôi nhìn theo bóng cô, thấy hai cánh hoa cải rời khỏi bó rơi xuống nền xi măng nơi cô vừa đặt.

Chiều, tôi ra vườn sau nhà, nhìn cả mười một luống rau bố để lại. Luống thứ tám trồng cải, hai phần ba luống đã lên mầm cao chừng một đốt ngón tay. Một phần ba còn lại vẫn là đất trần, chưa ai động tới từ dạo nào tôi không nhớ rõ. Ở góc rào, chiếc cuốc dài bố vẫn dùng lên luống còn dựng nguyên tại đó. Lưỡi cuốc bám lớp đất khô, tróc từng mảng nhỏ rơi dưới chân tôi. Tôi đứng đó hồi lâu, hai đầu ngón tay vân vê cọng cải non. Tôi không biết nên tưới tiếp phần đất trần ấy hay cứ để nguyên như lúc bố chưa đổ bệnh.

Chỗ quảng cáo 250px

Đứng giữa hai luống rau, tôi chợt nhớ lại đúng hôm mười bốn. Hôm đó tôi đang đo đạc căn nhà ở quận Bình Kiều, chiếc áo khoác treo hờ ngoài cửa phòng khách. Điện thoại nằm nguyên trong túi áo suốt cả buổi sáng. Lúc ra lấy áo về, tôi mới mở máy lên, thấy đủ ba cuộc gọi nhỡ từ số máy bàn ở nhà cách nhau chỉ vài phút. Bàn tay tôi lúc đó vẫn cầm nguyên cây thước dây chưa kịp cuộn gọn. Tôi trầm mặc đứng giữa vườn thêm một hồi, tay vẫn cầm cọng cải non.

Tối hôm đó, tôi ngồi một mình ngoài hiên nhà, bát cơm nguội trên bàn chưa đụng đũa. Đầu tôi vẫn quanh quẩn hình ảnh cô đặt bó hoa cải xuống bậc cửa lúc trưa. Cô quay lưng bước ra khỏi cổng, không một lần ngoái lại. Dáng cô đi chậm nhưng thẳng. Tôi gắp một đũa cơm nguội đưa lên miệng rồi lại đặt đũa xuống, không nuốt nổi. Ánh mắt tôi dán chặt vào khung cổng sắt đóng kín ngoài sân tối om. Tôi ngồi ngẫm lại từng câu cô nói, cố tìm xem đâu là thật, đâu là giả.

Khi trời sập tối, bó hoa cải trên bậc cửa vẫn nằm nguyên chỗ cũ, không ai bước ra nhặt vào. Bà Vệ cùng mấy người hàng xóm ở gốc hoè đầu ngõ đứng nhìn cô đi suốt cả quãng đường. Lúc rời khỏi cổng nhà tôi, bàn tay phải của cô vẫn giữ nguyên động tác áp vào túi áo khoác.

Hết chương 1

Chương 2 — Mảng thấm sau cái tủ

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 26 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px