Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế
Mục lục
Chương 18 / 26

Hai tờ giấy ở phòng công chứng

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút

Nghe chương này 4:02 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế — chương 18 — Hai tờ giấy ở phòng công chứng

Mất hơn một tháng đi hỏi khắp nơi, cậu Hạ mới xin được một buổi hẹn ở phòng công chứng Hoè Thành. Buổi hẹn diễn ra vào sáng ngày thứ một trăm kể từ hôm bố tôi mất. Ở bậc thềm ngoài cửa, tôi tới trước đứng chờ. Vài phút sau cậu mới tới, tay xách chiếc cặp da cũ sờn góc từng mang theo hôm tới nhà số 7. Cô Cẩm không đi cùng. Từ hôm đứng dậy ra khỏi phòng khách nhà tôi hơn một tháng trước, cô không bước chân tới đây nữa, tôi cũng không hỏi thêm câu nào. Tôi đẩy cửa kính bước vào trước, cậu Hạ lẳng lặng theo sau. Hai người ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện bàn công chứng viên, không ai nói một lời.

Người công chứng viên đeo kính gọng đen, tuổi trạc bốn mươi, kéo từ trong tủ sắt ra một tập hồ sơ dày đặt giữa bàn rồi mở nắp bìa cứng. Mỗi lần lật sang, ngón tay bà gõ nhẹ lên góc trang giấy, lật qua vài trang đầu chỉ để đối chiếu số hồ sơ với số cậu Hạ đã hẹn qua điện thoại. Cậu Hạ ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt không rời khỏi tập hồ sơ đang mở ra trên mặt bàn gỗ. Bàn tay nắm chặt cạnh ghế, tôi cũng ngồi thẳng lưng, không biết trong tập hồ sơ ấy đang chờ sẵn thứ gì.

Trên tờ giấy đầu tiên bà rút ra ký ngày mùng ba tháng ba năm ngoái, chữ ký của bố tôi và con dấu đỏ của phòng công chứng đóng chồng lên góc dưới. Bà đọc to từng dòng: nhà số 7 và toàn bộ đồ đạc trong nhà là tài sản riêng của một mình bố tôi, cô Cẩm không có phần nào trong đó dù đã là vợ chính thức của ông từ trước nửa năm. Cầm tờ giấy lên, tôi tự mắt đọc lại một lượt. Nét chữ ký quen thuộc của bố nằm ngay dưới dòng chữ ấy, không hề run, không hề bị ép. Tay vẫn giữ tờ giấy, tôi ngồi lặng đi mấy giây, nhớ lại buổi sáng từng đứng giữa sân đưa tờ đăng ký kết hôn ra cho cả ngõ nhìn.

Tờ thứ hai nằm ngay phía dưới cũ hơn hẳn, các mép gấp đã ngả màu vàng nhạt, được ký từ mười năm trước khi bà ngoại tôi còn khoẻ. Công chứng viên đọc tiếp: bà Ngô Thục Phân, tức bà ngoại tôi, đã nhận đủ tám vạn tệ và ký xong phần của mẹ tôi trong ngôi nhà này, không còn một khoản nào để lại cho ai sau đó nữa. Cậu Hạ cúi người nhìn sát vào chữ ký của bà ngoại, ngón tay lướt dọc theo dòng số tiền rồi khựng lại đúng chỗ ghi tám vạn tệ. Thấy cậu chăm chú nhìn tờ giấy, tôi biết cậu cũng vừa đọc xong dòng chữ ấy.

Cậu Hạ im lặng một lúc lâu, hai tay vẫn đặt trên đầu gối, không đưa ra lời phản đối nào với công chứng viên. Trầm mặc hồi lâu, cậu thấp giọng nói: - Tôi không biết chuyện tám vạn tệ này, không ai trong nhà từng nói cho tôi nghe cả. Gấp trang giấy đó lại, công chứng viên hỏi cậu có cần sao thêm một bản mang về không. Cậu chỉ lắc đầu, không nói thêm chữ nào. Ngồi cạnh nghe rõ từng lời, tôi thấy hai bàn tay cậu vẫn đặt yên trên đầu gối, không siết lại cũng không run như lúc mới bước vào.

Nhìn hai tờ giấy nằm cạnh nhau trên mặt bàn, tôi mới biết cái tư cách thừa kế mình nơm nớp sợ bấy lâu vốn dĩ chưa từng tồn tại. Giấy trắng mực đen ký từ hơn một năm trước thể hiện rõ cô Cẩm không có phần trong căn nhà này. Thì ra thứ tôi ngỡ cô nhắm tới chưa từng có để mà nhắm. Tôi ngồi cứng người trên ghế, nhất thời không thốt ra lời. Ngón tay gõ nhẹ lên bìa hồ sơ, công chứng viên chờ cả hai đọc xong mới hỏi có cần thêm bản sao nào không.

Cái quyền cậu Hạ mang tới đòi cũng đã được trả xong từ mười năm trước bằng đúng tám vạn tệ ghi trên giấy, không còn gì để nói thêm. Cậu đứng dậy trước, xốc lại chiếc cặp da trên vai, không nhìn tôi hay công chứng viên lấy một lần. Tôi đứng dậy theo để ký nhận đã xem hồ sơ, bàn tay vẫn còn hơi run khi đặt bút xuống dòng cuối trang sổ. Ở khung cửa, hai người bước ra khỏi phòng công chứng gần như cùng lúc, không ai nhường ai, cũng không ai nói thêm câu nào.

Ngoài hành lang phòng công chứng, ánh nắng hắt qua ô cửa kính lớn. Cậu Hạ đứng cách tôi vài bước, châm một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi dụi tắt ngay, không nói định đi đâu tiếp theo. Tôi đứng nhìn cậu hút xong điếu thuốc ấy.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 18

Chương 19 — Đếm ngược từ mười bốn tháng ba

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 26 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px