Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế
Mục lục
Chương 13 / 26

Ngày thứ bốn mươi

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Nghe chương này 4:07 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế — chương 13 — Ngày thứ bốn mươi

Tròn bốn mươi ngày từ khi bố mất, buổi chiều sàn An Cư, tôi xin nghỉ làm, viện cớ có việc gia đình. Chiều hôm đó, đạp xe về nhà số 7 từ sớm, lòng tôi đã định rõ phải làm dứt điểm việc trì hoãn suốt bốn mươi ngày. Bốn mươi ngày qua, mỗi lần ngang qua phòng bố, mắt tôi đều lướt qua cái hộp thuốc sắt trên đầu tủ, ngón tay có lúc toan vươn tới nắm cửa rồi lại rụt về. Hôm nay, không cho phép mình chần chừ thêm, tôi một mạch đạp xe về nhà, đầu óc chỉ chăm chăm nghĩ tới cái hộp ấy. Về tới cổng, dựng xe vào góc sân, tôi không gọi cô một tiếng, cứ thế đi thẳng vào nhà.

Trước khi vào phòng bố, tôi tạt qua gian ngoài, kéo ngăn tủ gỗ không khoá ra để kiểm tra kết quả phép thử tối hôm kia. Ba nghìn tệ vẫn nằm nguyên đấy, cọc tiền lẻ lẫn tiền chẵn xếp đúng thứ tự cũ, không xê dịch một ly. Lướt ngón tay đếm lại từng tờ cho chắc, tôi gấp cọc tiền cất vào ngăn kéo phòng mình, không hé răng nửa lời với cô. Đứng lặng ở gian giữa, trong lòng tôi vừa nhẹ nhõm vừa hổ thẹn vì đã dùng một phép thử bẩn thỉu với người chưa từng tơ hào một đồng. Sự hổ thẹn ấy chẳng giữ chân tôi nổi, tôi quay người bước thẳng về phía phòng bố với ý định ban đầu không đổi.

Bước vào phòng bố, tôi khép cửa lại, cài chặt cái chốt nhỏ dù trong nhà chỉ có một mình. Kéo chiếc ghế lại gần đầu tủ, tôi kiễng chân lấy xuống cái hộp thuốc sắt, ôm trọn trong hai tay trước khi đặt chân xuống đất. Nặng hơn tôi tưởng, lớp sơn ngoài đã tróc mấy mảng, góc nắp hộp còn có vết lõm sâu từ thuở nào. Đặt hộp lên giường bố, ngồi xuống bên cạnh, tôi tần ngần áp hai tay lên nắp hộp một hồi lâu mới gạt chiếc móc cài sang một bên. Nắp hộp bật mở kèm theo tiếng cọt kẹt khô khốc, xộc lên mùi thuốc cũ lẫn mùi sắt gỉ hoen ố.

Bên trong hộp nằm trơ trọi một vỉ thuốc huyết áp uống dở quá nửa, mấy viên còn lại đổi màu ngả vàng trong lớp vỉ nhôm. Nằm sát cạnh là chiếc nẹp cổ tay bằng vải bố cứng, phần khoá dán đã bong tróc, chất vải sờn cũ theo năm tháng. Tận cùng đáy hộp, ép phẳng phiu bên dưới là một tờ giấy gấp tư, nếp gấp sắc cạnh như đã được người ta miết đi miết lại qua vô số bận. Run rẩy cầm tờ giấy lên, tôi mở từng nếp gấp thật chậm, sợ chỉ lỡ tay là mảnh giấy mục nát sẽ rách tươm.

Tờ giấy khám mang tên Ôn Tiểu Cẩm, đóng dấu đỏ của bệnh viện số hai thành phố Lâm Hà, ghi ngày mùng sáu tháng mười năm bố còn khoẻ mạnh. Dòng chẩn đoán in máy rành rọt: u tuyến giáp lành tính, có chỉ định mổ, kèm theo nét chữ viết tay bên lề mà tay run quá khiến tôi đọc không kịp. Đọc đi đọc lại ba bốn lần cái tên ấy, so với cái tên tôi vẫn gọi mỗi ngày trong nhà, tôi chắc chắn không thể nhầm lẫn. Ngày trên tờ giấy sớm hơn thời điểm tôi trông thấy cô đứng ở cổng nhà mình tròn một năm rưỡi, một khoảng thời gian trống trải mà tôi chưa từng hình dung nổi trước khi chạm tay vào tờ giấy này.

Ngồi thừ trên giường bố với tờ giấy mở tung trên đùi, tôi không bật đèn, mặc cho thứ ánh sáng nhạt nhoà hắt qua khung cửa sổ nhỏ phía sau lưng loang lổ trên mặt giấy. Cứ thế ngồi im lặng, ngón tay vẫn siết chặt tờ giấy, mắt tôi đờ đẫn dán vào bức tường đối diện. Có chốc định gấp lại nhét về chỗ cũ, có chốc lại muốn mang thẳng ra đối chất với cô ngay trong đêm. Rốt cuộc chẳng làm gì cả, tôi cứ ngồi chết trân giữ nguyên tờ giấy trên đùi cho đến khi thứ ánh sáng leo lắt ngoài cửa sổ tắt lịm, căn phòng nuốt chửng lấy bóng tối.

Ngồi đờ đẫn đến khuya, tôi tự nhặt nhạnh các mảnh ghép lại với nhau theo cách xuôi tai nhất: chắc hẳn bố đã bỏ tiền túi lo cho cô một ca phẫu thuật tốn kém, còn cô ở lại cái nhà này để trả nợ ân nghĩa bằng sức lao động mỗi ngày. Suy luận ấy khớp mười mươi với mọi thứ diễn ra trước mắt, cô gánh vác mọi việc không một lời oán thán, cúi đầu nhận ba điều kiện khắt khe mà chẳng buồn cả cả giá. Nhẹ nhõm hẳn đi khi tìm thấy một lý do thích đáng, dù lý do ấy đẩy cô về đúng vị trí kẻ mang ơn chứ không phải một phần huyết thống trong căn nhà này. Cất tờ giấy vào hộp, đặt trả lên vị trí cũ trên đầu tủ, tôi bước ra khỏi phòng bố khi ngoài trời đã lấp ló sáng. Suốt cả buổi sáng hôm ấy, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô, sợ chỉ một câu hỏi bâng quơ cũng tố cáo chuyện mình đã lén mở chiếc hộp niêm phong suốt bốn mươi ngày qua.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 13

Chương 14 — Vệt sơn khuyết dưới chân bếp

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 26 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px