Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Sáng hôm ấy, trước khi ra cửa đi làm, tôi đi ngang gian ngoài. Cái túi vải xám của cô đã soạn xong từ lúc nào. Miệng túi buộc chặt một vòng dây, nằm ngay ngắn nơi cô vẫn ngủ. Cái chăn mỏng cô đắp mỗi tối được gấp vuông vắn, đặt chồng lên trên túi. Cả góc phản gọn gàng như đã dọn xong từ đêm qua. Tôi khựng lại một nhịp nơi ngưỡng cửa, nhìn chiếc túi rồi liếc sang cô đang cúi người quét nốt góc sân. Tôi không hỏi câu nào trước khi bước ra cổng.
Suốt buổi sáng ở sàn An Cư, tôi không dứt được chiếc túi ra khỏi đầu. Đến hai lần tôi phải đo lại cùng một bức tường, chỉ vì quên mất con số vừa ghi vào biên bản. Đồng nghiệp ngồi bên cạnh hỏi tôi có chuyện gì. Tôi chỉ lắc đầu đáp không có gì, rồi cúi xuống viết cho xong hồ sơ buổi sáng. Đến giờ nghỉ trưa, tôi vẫn chưa gắp nổi miếng nào ra khỏi hộp cơm. Ánh mắt tôi cứ hướng ra cửa sổ văn phòng, trong lòng vẫn hiện nguyên hình ảnh chiếc túi buộc miệng lúc sáng.
Khi trời sẩm tối, tôi về tới nhà số 7. Bước vào gian ngoài, tôi thấy chiếc túi vải xám không còn nằm ở đầu chỗ ngủ nữa. Dây buộc đã tháo. Đồ đạc được xếp lại từng món vào chỗ cũ trong chiếc rương gỗ nhỏ kê sát vách. Chiếc chăn mỏng cũng đã trải xuống phản như mọi tối, không còn gấp vuông thành khối. Một góc chăn hơi nhăn, như vừa có người ngồi lên rồi đứng dậy. Tôi đứng nhìn chiếc phản hồi lâu, cố nhớ xem sáng nay mình có nhìn nhầm hay không. Đến khi nghe tiếng cô lịch kịch dọn bát bên bếp, tôi mới thôi đứng ngẩn ngơ.
Tôi bước vào bếp, đứng ở ngưỡng cửa hỏi thẳng câu đã nghĩ suốt buổi chiều: - Cô định đi đâu à? Cô đang xới cơm ra bát, tay không dừng lại, nhạt giọng đáp mà không ngước mắt lên: - Cô không đi đâu cả. Tôi đứng thêm một lúc chờ cô nói tiếp. Cô chỉ bưng bát cơm đặt xuống mâm rồi quay đi lấy thêm đũa, không hé thêm chữ nào về chiếc túi vừa soạn rồi tháo.
Cô ăn xong trước tôi như mọi bữa, lập tức đứng dậy rửa bát chứ không để sang sáng hôm sau. Động tác của cô nhanh hơn bình thường một chút, khiến tôi không chắc có phải do mình tưởng tượng hay không. Cô không nhắc lại câu tôi vừa hỏi, cũng không giải thích vì sao chiếc túi nằm đó suốt một ngày rồi mới cất đi lúc chiều tối. Tôi ngồi ăn nốt phần cơm một mình, lặng lẽ nhìn bóng cô qua khung cửa bếp. Tôi nghĩ nếu cô định đi thật thì hẳn đã nói ngay từ câu đầu tiên tôi hỏi.
Dọn mâm xong, tôi ngồi lại một mình ở gian giữa. Tôi nghĩ tới chiếc túi buộc miệng lúc sáng rồi tháo ra lúc tối. Tôi đoán đây có thể là cách cô dựng ra để xem tôi có lên tiếng giữ lại hay không. Tôi không nói ý nghĩ ấy với ai, cũng không viết ra đâu. Tôi chỉ để nó nằm trong đầu suốt buổi tối, như một con số chưa cộng xong. Càng nghĩ, tôi càng chắc mình đúng. Chiếc túi soạn rồi tháo chỉ là phép thử cô bày ra, còn câu trả lời là thứ tôi phải tự đi tìm.
Tôi nhớ lại điều kiện thứ ba mình đặt ra hôm cô mới dọn vào gian ngoài. Đến ngày tôi bảo đi thì cô phải đi, không được hỏi lý do. Suốt bao nhiêu tuần, tôi chưa một lần nói ra câu ấy. Giờ đây ngồi ở đây, tôi lại thấy sợ chính cái ngày mình chưa từng gọi tới. Tôi sợ cô tự ý bỏ đi trước khi tôi kịp mở miệng.
Tôi không thể hỏi thêm câu nào mà không lộ ra mình đang sợ. Thế nên tôi nghĩ tới một cách khác để biết chắc, không cần mở miệng. Nếu cô định lấy thứ gì rồi đi, khoản tiền để sẵn trong tầm tay sẽ cho tôi câu trả lời rõ hơn bất cứ câu hỏi nào. Tôi đứng dậy đi vào phòng, kéo ngăn bàn nơi vẫn cất riêng ít tiền lẻ. Tôi quyết định thử người, thay vì hỏi thêm lần nữa.
Đêm ấy, tôi đợi tới khi gian ngoài không còn tiếng bước chân mới lấy xấp tiền ra đếm. Đúng ba nghìn tệ, gồm cả tiền lẻ mệnh giá nhỏ tôi để dành lẫn mấy tờ mới phẳng phiu. Tôi ngồi trên giường đếm đi đếm lại hai lượt. Tiếng giấy bạc sột soạt vang lên trong căn phòng đã tắt đèn lớn, chỉ còn chiếc đèn bàn hắt sáng một góc. Đếm xong, tôi gấp cọc tiền làm đôi, nắm chặt trong lòng bàn tay hồi lâu rồi mới đứng dậy.
Tôi tách những tờ một trăm còn mới ra khỏi những tờ mười và hai mươi đã sờn cũ. Tôi xếp xen kẽ chúng vào nhau, tạo thành cọc dày vừa đủ nhét gọn vào ngăn tủ. Tôi chậm rãi làm việc này, bàn tay không run. Trong đầu tôi chỉ còn đúng một câu hỏi lặp đi lặp lại: sáng mai cọc tiền ấy còn nguyên hay đã vơi đi một ít? Xếp xong, tôi vuốt lại mép cọc tiền một lần nữa cho phẳng rồi cầm nó bước ra khỏi phòng.
Tôi nhẹ chân bước ra gian ngoài, nơi cô vẫn ngủ trên chiếc phản kê sát vách. Tôi kéo hé ngăn tủ gỗ cũ không khoá, nơi vẫn để chung mấy thứ đồ lặt vặt trong nhà. Tôi đặt cọc tiền vào giữa ngăn, không giấu dưới đáy cũng không để lộ trên mặt. Tôi xếp lại vài món đồ cũ đè nhẹ lên trên, giữ vẻ tự nhiên như trước. Cô nằm quay mặt vào vách, hơi thở đều đặn, không hay biết tôi vừa đứng cách mình chưa đầy một sải tay để làm xong việc này.