Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế
Mục lục
Chương 11 / 26

Mối ghép của cành hồng cũ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 4 phút

Nghe chương này 4:16 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Bỗng Có Một Mẹ Kế — chương 11 — Mối ghép của cành hồng cũ

Sáng đó, ở một khu chung cư cũ gần trung tâm, tôi có vụ nghiệm thu căn hộ tầng ba cho sàn An Cư. Bên bán đã ngã giá xong, chỉ còn chờ biên bản của tôi. Môi giới bên mua là một cô gái tên Chu Ngộ, hai mươi tám tuổi, đi cùng khách hàng từ đầu buổi. Bàn tay cô luôn cầm sẵn cuốn sổ nhỏ để ghi chép. Chủ nhà dẫn cả đoàn đi một vòng quanh căn hộ, liến thoắng giới thiệu từng chỗ vừa sửa sang.

Tôi đo đạc quanh phòng khách theo đúng trình tự vẫn làm. Ở vết nứt nhỏ chạy dọc chân tường gần cửa sổ, tôi dừng lại lâu hơn. Chủ nhà đứng gần đó, khẽ nhíu mày. Người mua không để ý chỗ ấy, ánh mắt vẫn ngắm nghía bộ bàn ghế kê giữa phòng. Tôi kéo thước dây đo chiều dài vết nứt, cẩn thận ghi vào biên bản những gì tay vừa sờ và mắt vừa nhìn thấy.

Chu Ngộ đứng bên cạnh nhìn tôi ghi. Cô hỏi thẳng vì sao tôi lại ghi vết nứt ấy, trong khi cả bên bán lẫn bên mua đều bảo không cần ghi cho phức tạp hồ sơ. Tôi đáp gọn: - Vì nó có ở đó. Cô trầm mặc hồi lâu, nhìn tôi thêm một lượt rồi rút cuốn sổ riêng ra, ghi lại số điện thoại của tôi vào một trang trống.

Tôi không hỏi cô ghi số làm gì, chỉ gật đầu chào rồi thu đồ nghề ra về. Sau lưng tôi, tiếng chủ nhà vẫn đang phân trần về vết nứt với người mua. Trên đường về nhà số 7, tôi nghĩ tới cách cô hỏi thẳng không vòng vo. Vừa bước chân qua cổng, tôi dẹp chuyện đó sang một bên.

Chiều về tới nhà số 7, tôi thấy cô Cẩm đang ngồi xổm ở góc sân giáp rào. Bàn tay cô cầm đoạn dây nilông, buộc lại cành hồng ngả nghiêng vì gió mấy hôm trước. Cành hồng ấy vốn dĩ do bố tôi ghép dở từ trước khi ông mất. Một nhánh non cắm vào gốc khác bằng lớp băng keo cũ sờn. Tôi bước lại gần, đứng nhìn cô loay hoay buộc từng vòng dây, không giúp cũng không lên tiếng.

Cô vừa buộc vừa nói, không ngẩng đầu nhìn tôi: - Cây hồng phải ghép chứ không gieo hạt được đâu cháu Vọng, gieo hạt lên cây con nó ra khác hẳn cây mẹ, chỉ có cắt mắt ghép vào một gốc khác mới giữ đúng được giống hoa. Tôi khoanh tay đứng nghe. Nhìn nhánh non ghép trên gốc cũ, trước giờ tôi chưa từng để ý đó là một cây ghép. Cô buộc xong vòng dây cuối cùng rồi chậm rãi đứng lên phủi tay. Ánh mắt cô vẫn nhìn vào chỗ vừa buộc.

Cô nhạt giọng kể tiếp, không ngập ngừng một chỗ nào. Bố cháu từng đi tàu suốt bốn tiếng sang vườn ươm xa thành phố, chỉ để xem người ta ghép một cây hồng giống lạ. Ông đi từ sáng sớm, tối mịt mới về. Cả buổi ông chỉ đứng nhìn người ta làm, không mua cây nào mang về. Tôi hỏi đi cả ngày như thế để làm gì, cô lắc đầu bảo không biết. Ông thích thì đi vậy thôi.

Cô kể thêm chuyện ông hát dở, tối nào cũng hát dù chẳng ai khen. Ông hát kiểu gì cũng sai lời, nhớ câu trước lại quên câu sau. Kể tới đó, cô bật cười một tiếng ngắn. Bàn tay cô vẫn cuộn đi cuộn lại đoạn dây nilông còn dư. Kể từ hôm dọn vào gian ngoài, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô cười thành tiếng.

Chỗ quảng cáo 250px

Tôi buột miệng nói: - Ông cũng hay nhỉ, mất cả ngày đi xem một cây hồng rồi về tay không, hát dở mà cứ thích hát. Nụ cười trên mặt cô chợt khựng lại. Tay cầm cuộn dây, cô đứng thẳng dậy, không đáp một lời. Cô quay người bước vào nhà, dáng đi vội vã. Tôi đứng lại một mình ở góc sân, bên cành hồng vừa buộc xong.

Tôi ngước mắt nhìn theo bóng cô. Trong lòng tôi vẫn văng vẳng câu nói vừa buột ra. Những chuyện cô vừa kể về bố, chuyện đi tàu bốn tiếng, chuyện hát sai lời, tôi vẫn chưa tin câu nào là thật. Chẳng biết có phải cô tự dựng lên hay không. Tôi bước lại gần cành hồng, ngón tay sờ vào lớp băng keo cũ quấn quanh mối ghép, trong lòng tự hỏi rốt cuộc bố có đi xa như thế chỉ để xem một cây hồng.

Tối đó, tôi ngồi ăn cơm một mình ở gian giữa. Bên gian ngoài có tiếng cô lục đục dọn dẹp, nhưng cô không sang ăn cùng. Tôi định gọi một tiếng rồi lại thôi, tay vẫn cầm đũa ăn hết bát cơm trong trầm mặc. Tối hôm đó, gian ngoài không còn tiếng cô lẩm bẩm hát theo cái đài cũ.

Hết chương 11

Chương 12 — Cọc tiền trong ngăn tủ không khoá

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 26 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px