Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 9 / 48

Tên cô nằm dòng đầu

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Chiếc tủ kính có khóa nằm lặng lẽ dựa vào bức tường gỗ trong bóng tối, nơi ánh sáng hắt qua cửa sổ làm nổi bật ổ khóa kim loại lạnh lẽo đầy bí ẩn.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Ba ngày đầu ở kho, Thẩm Ninh làm được đúng một việc: rửa. Mười hai chiếc đĩa Càn Long nằm trong mười hai khay xốp ở gian hai, tổng cộng bảy mươi chín mảnh, mảnh nào cũng bám một lớp dầu tay cũ. Có một người trực ngồi ngoài cửa gian, ghi giờ cô vào, ghi giờ cô ra, không nói câu nào cả ba hôm. Tô Mạn không xuất hiện lại lần nào.

Bảy mươi chín mảnh ấy có hai loại. Mặt vỡ của tám chiếc đã ngả màu, mép hơi mòn, bụi ăn vào tận trong xương gốm — đồ vỡ nhiều năm rồi. Bốn chiếc còn lại mặt vỡ vẫn sắc, xương gốm còn trắng, sờ vào ram ráp như giấy nhám mới. Đồ ấy vỡ chưa được một năm. Cô xếp bốn khay đó sang một bên, không hỏi người trực ngồi ngoài cửa một câu nào.

Bốn giờ chiều hai mươi tư tháng Ba, cô về tới Vân Sơn. Trần Bá đợi ở thềm.

"Chủ nhân dặn chiều nay phu nhân dọn thư phòng tầng ba."

Cô đứng lại giữa bậc thềm. Điều thứ sáu trong bảy điều anh đọc cho cô nghe hôm mùng bốn là thư phòng tầng ba không vào. Hai mươi ngày sau, chính người đặt ra điều ấy sai người xuống bảo cô lên đó dọn, không kèm một chữ giải thích nào.

Chỗ quảng cáo 250px

"Dọn những gì ạ?"

"Lau bàn, hút bụi sàn, thay nước bình hoa." Trần Bá đưa cô chìa khoá. "Sáu giờ tôi lên lấy chìa."

Thư phòng rộng bằng hai phòng cô, ba mặt tường là giá sách, mặt còn lại là cửa sổ nhìn xuống dốc thông. Bàn làm việc kê giữa phòng, mặt bàn trống, chỉ có một cái đèn, một ống bút, một chồng cặp tài liệu xếp ngay ngắn ở góc trái.

Cô nhìn thấy cái tủ kính trước khi nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.

Tủ gỗ, cánh kính, đặt sát tường phải, bên trong ba ngăn xếp đầy cặp hồ sơ. Ngăn giữa, thứ hai từ trái sang, là một cái cặp gáy xanh. Loại kẹp gáy xanh ấy chỉ bảo tàng thành phố dùng, cô đã cầm nó suốt hai năm làm ở phòng phục chế, cô đã nhìn thấy đúng cái cặp này trên mặt bàn kia qua khe cửa đêm mùng bốn.

Cô đặt tay lên nắm tủ. Khoá.

Cô thử lại lần nữa, kéo mạnh hơn, nghe tiếng lưỡi khoá chạm vào ổ. Khoá thật, không phải khoá hờ.

Ổ khoá tủ kính là loại lẫy đơn, cỡ nhỏ. Ở tiệm Lão Kỷ có một ngăn kéo dùng chính loại ổ ấy, mất chìa từ lâu, ông vẫn mở bằng một sợi dây thép uốn hai nếp, ba mươi giây là xong. Cô biết uốn sợi dây đó.

Cô đứng yên chừng nửa phút, tay còn để trên nắm tủ. Trong nhà này có bốn người cô không được để nhìn thấy cô đụng vào đồ cổ, có một ông quản gia sáu giờ sẽ lên lấy chìa khoá, có một người vừa cho cô lên đây mà không nói lý do. Mở cái tủ này ra, cô đọc được bản kê tang vật trong hai mươi phút. Rồi mất chỗ ở, mất bốn mươi vạn, mất luôn suất của Thẩm Diệp.

Cô bỏ tay khỏi nắm tủ, đi lấy khăn lau.

Lau xong mặt bàn, cô chuyển chồng cặp tài liệu sang ghế để lau nốt góc trái. Chồng cặp cao hơn nó trông, cái dưới cùng trượt khỏi tay cô, rơi xuống sàn, bật khoá kẹp, giấy trong đó xoè ra thành hình nan quạt.

Cô ngồi xuống thu lại. Tới tờ thứ tư thì tay cô dừng.

Đầu trang in một dòng: *Danh sách ứng viên phục chế — lưu hành nội bộ.* Góc phải ghi ngày lập, tháng Ba bốn năm trước.

Dòng đầu tiên trong bảng là tên cô.

*Thẩm Ninh.* Gạch chân bằng bút chì, nét gạch đè lại hai lượt nên đậm hơn chỗ khác. Bên phải tên là một ô ghi chú, trong ô ấy chỉ có một ngày: 19/2.

Cô đọc xuống dưới. Bảng có tám dòng nữa, tám cái tên cô không quen. Dòng nào cũng có ghi chú, ghi chú nào cũng là chữ: *đã gặp* · *không nhận việc ngoài* · *tuổi cao* · *xin số qua ông Lâm* · *đã loại*. Chỉ riêng dòng đầu, cạnh tên cô, không có chữ nào. Chỉ có một cái ngày.

Tháng Ba bốn năm trước. Cô vào phòng phục chế bảo tàng thành phố tháng Chín năm đó, sau khi thi tuyển hai vòng, một trăm hai mươi người lấy ba. Trước tháng Chín ấy, cô là thợ ở một xưởng đồ gốm gia dụng, làm khuôn, chấm men, tháng được bốn nghìn tám. Không có báo nào viết về cô. Không có tạp chí ngành nào biết cô tồn tại.

Sáu tháng trước cái ngày ấy, tên cô đã nằm ở dòng đầu một tờ giấy trong nhà họ Hoắc.

Cô rút điện thoại ra, chụp trang giấy hai kiểu, một kiểu cả trang, một kiểu cận dòng đầu với ô ghi chú. Rồi cô xếp giấy về đúng thứ tự cũ, gài lại kẹp, đặt cặp xuống dưới cùng chồng, xoay cho mép cặp trùng với mép các cặp trên. Cô lau nốt góc bàn, hút bụi sàn, thay nước bình hoa.

Sáu giờ, cô đưa chìa khoá lại cho Trần Bá ở đầu cầu thang.

Bữa tối hôm ấy chỉ có hai người. Hoắc Cảnh Sơn báo bận, không tới, dù là tối thứ Tư.

Cô đợi tới lúc dọn bát, rồi đặt điện thoại lên mặt bàn, xoay màn hình về phía anh. Ảnh cận dòng đầu.

"Cái này lập bốn năm trước," cô nói. "Trước lúc tôi vào bảo tàng sáu tháng. Hồi đó tôi làm khuôn ở xưởng gốm gia dụng. Anh giải thích giúp tôi vì sao tên tôi nằm ở dòng đầu."

Anh nhìn màn hình đúng hai giây.

"Danh sách do nhân sự lập."

Không chớp mắt. Không dừng trước khi trả lời, không dừng sau khi trả lời. Giọng vẫn ở nguyên chỗ nó đang ở, không hạ xuống, không lên. Cô đã ngồi đối diện nhiều người nói dối — khách mang đồ giả tới nhờ vá, người bán hàng ở chợ đồ cũ, cả cái hành lang mười một người hai năm trước. Người ta nói dối thì thường thêm chữ. Anh bớt chữ.

"Nhân sự nào?"

"Phòng nhân sự Hoắc thị." Anh đẩy điện thoại về phía cô. "Em cô hôm nay thế nào?"

Cô cầm điện thoại lên, úp xuống bàn.

Cô có thể hỏi tiếp. Hỏi tiếp thì anh sẽ trả lời tiếp, ngắn như thế, đều như thế, tới khi một trong hai người phải đứng dậy trước. Sau đó cô vẫn ở lại trong nhà này, vẫn ăn cơm ở cái bàn này hai bữa một ngày, mà cái tủ kính trên tầng ba thì khoá.

Cô cũng đang giấu một thứ. Thứ cô giấu lớn hơn một tờ danh sách nhiều.

"Sốt ba lần hôm qua," cô nói. "Hôm nay hai."

"Bệnh viện nào?"

"Trung tâm huyết học tỉnh."

Anh gật, không hỏi thêm. Bữa tối kết thúc lúc bảy giờ bốn mươi.

Trong phòng, cô mở lại hai tấm ảnh, tạo một album mới, đặt tên album bằng dãy số của ngày hôm nay. Cô không gửi cho ai, không tải lên đâu. Rồi cô mở sổ tay, viết dưới hai chữ *chú Ngô* một dòng nữa: *19/2, bốn năm trước — hỏi ai lập danh sách, đừng hỏi Hoắc Trân.*

Hết chương 9

Chương 10 — Bốn đời

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px