Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 8 / 48

Bốn mươi vạn và một cái kho không tên

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Cánh cửa cuốn kim loại màu xám nặng nề khép hờ trong sân bê tông vắng lặng, đổ bóng dài sắc nét dưới bầu trời xám xịt.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Sáu giờ sáng hai mươi tháng Ba, bệnh viện gọi. Lần này là bác sĩ điều phối, không phải cô y tá thường gọi.

Thẩm Diệp sốt ba mươi chín độ từ đêm, bạch cầu tụt, đã chuyển sang phòng cách ly tầng bốn. Không nguy hiểm ngay, nhưng từ giờ tới lúc ghép cậu sẽ nằm ở đó, người vào phải mặc đồ, mỗi ngày một người, mười lăm phút.

"Còn chuyện cọc." Ông bác sĩ nói câu này chậm hơn phần trên. "Suất điều phối chốt trước mùng ba tháng Tư. Tôi đẩy được tới đó, không đẩy thêm được."

"Nếu tôi nộp trước một phần thì sao ạ?"

"Quá nửa thì tôi giữ suất thêm bốn tuần. Dưới nửa thì hệ thống tự trả về hàng chờ, tôi không can thiệp được."

Chỗ quảng cáo 250px

Bốn trăm sáu mươi trên tám trăm. Quá nửa. Cô nhẩm xong con số ấy trước khi kịp thấy nhẹ người, rồi nhẩm tiếp: bốn tuần sau mùng ba tháng Tư là hết tháng Tư, còn thiếu ba trăm bốn mươi nghìn.

Chín giờ, một số lạ gọi.

Giọng đàn ông, chừng năm mươi, nói năng gọn như người đọc bản in sẵn. Ông ta xưng là người đại diện, không nói đại diện cho ai. Thân chủ ông ta có mười hai chiếc đĩa Càn Long vỡ, muốn phục chế toàn bộ, bốn mươi vạn tệ, bốn mươi lăm ngày.

Bốn mươi vạn cho mười hai cái đĩa là giá cao gấp ba mặt bằng phố cổ. Thẩm Ninh nghe con số xong thì hỏi ngay một câu khác.

"Ai giới thiệu tôi?"

"Thân chủ tôi đọc báo."

Sáu hôm trước, sáu mươi người trong sảnh Cẩm Đường nghe Hoắc Trân nói cô phụ trách phục chế bộ sưu tập nhà anh. Sáu hôm sau, một thân chủ không tên gọi tới máy cô. Sáu năm ở phố Thanh Hà cô chưa bao giờ nhận được một cuộc gọi như thế, kể cả những tháng làm tốt nhất.

"Điều kiện," ông ta nói tiếp. "Làm tại kho của thân chủ tôi. Không mang đồ ra ngoài, kể cả mảnh. Không chụp ảnh, không quay. Không nói với ai đang làm gì cho ai. Vật tư thân chủ tôi lo, cô cần gì kê ra."

"Ứng trước bao nhiêu?"

"Không ứng. Nghiệm thu xong trả một lần."

"Nghiệm thu ai làm?"

"Người của thân chủ tôi."

Cô hỏi phạt thế nào. Chậm một ngày trừ bốn nghìn. Mỗi chiếc không qua nghiệm thu trừ hai mươi nghìn. Ông ta đọc hai con số ấy trơn tru như đã đọc nhiều lần.

Bốn mươi lăm ngày kể từ hôm nay là mùng bốn tháng Năm. Bốn tuần ông bác sĩ vừa cho hết vào mùng một. Cô đặt hai mốc ấy cạnh nhau trong đầu: thiếu ba ngày. Muốn kịp thì cô phải xong sớm, sớm ít nhất ba ngày, mà nghiệm thu lại do người của thân chủ làm.

"Tôi nhận."

Ba giờ chiều, một người chạy xe máy mang tới cổng Vân Sơn một phong bì kẹp chì. Bên trong là hợp đồng hai bản, bên A để trống tên, chỉ có chữ ký của một người đại diện với con dấu vuông không đọc ra chữ. Cô ký ở cổng, đứng, kê lên yên xe của người giao.

Bốn giờ chiều cô vào viện. Tầng bốn, phòng cách ly, mỗi ngày một người, mười lăm phút. Cô mặc áo giấy, đeo khẩu trang, đi qua hai lượt cửa.

Thẩm Diệp nằm nghiêng, tay cắm kim, tóc rụng gần hết từ đợt hoá trị tháng Một. Thấy cô, cậu kéo chăn lên che chỗ khuỷu tay có vết bầm tím.

"Chị ăn cơm chưa."

"Chị ăn rồi. Hôm nay sốt mấy lần?"

"Một lần thôi." Bảng theo dõi treo ở chân giường ghi ba lần.

Cậu hỏi tiền đâu ra. Cô nói có việc, việc lớn, làm bốn mươi lăm ngày là xong. Cậu nhìn cô một lúc rồi thôi không hỏi nữa. Cậu nằm xuống, quay mặt vào tường, bảo chị về đi kẻo tắc đường. Chuông hết giờ reo ngoài hành lang sau đó ba phút.

Bảy giờ tối, ăn cơm xong, Hoắc Trân gọi cô lại ở chân cầu thang.

"Em cô chuyển phòng cách ly sáng nay."

"Ai nói với anh?"

"Cô nhận cuộc gọi lúc sáu giờ, sáu giờ mười hai cô xuống bếp đun nước rồi để quên ấm trên bếp." Anh nói tiếp, không đợi cô đáp. "Tám trăm nghìn. Sáng mai chuyển được."

Mười bảy ngày trước, luật sư Từ Nghi ngồi ở tiệm Lão Kỷ đọc cho cô nghe con số ba mươi ngày mà cô chưa hề nói ra. Bây giờ tới lượt con số tám trăm. Nhà này biết cô cần bao nhiêu, cần lúc nào, không ai trong nhà hỏi cô một câu để biết.

"Tôi vừa nhận một đơn bốn mươi vạn," cô nói. "Trả sau, tôi tính được."

"Trả sau một tháng."

"Tôi tính được."

Anh đứng yên. Trong nhà lạnh, ngoài cửa sổ tối, đồng hồ quả lắc ở góc phòng khách đi qua một tiếng.

"Lý do," anh nói.

"Anh chuyển tám trăm nghìn cho tôi thì em tôi có suất." Cô đứng ở bậc thang thứ nhất, thấp hơn anh nửa người. "Rồi trong nhà này, trong hồ sơ bệnh viện, trong đầu tôi, cái suất ấy là của anh. Tôi bán tay tôi, tôi không bán tên anh."

Anh nhìn cô lâu hơn một nhịp. Rồi anh gật, chỉ một cái, đi lên tầng.

Cô đứng lại ở chân cầu thang, đợi cho tay hết nóng. Câu vừa rồi cô nói thật, cô cũng biết nó đắt. Nếu bốn mươi lăm ngày tới có một ngày cô làm hỏng một chiếc đĩa, cái giá của câu nói ấy sẽ được tính bằng đúng số ngày em cô nằm thêm trong phòng cách ly tầng bốn.

Sáng hai mươi hai, cô đi tới địa chỉ trong hợp đồng.

Xe rẽ khỏi đường vành đai, đi thêm mười phút vào một khu tường cao trồng dâm bụt. Cổng sắt sơn xám, không biển tên, không số nhà, không tên công ty nào ở cột cổng. Bên trong là sân bê tông, một dãy nhà một tầng mái bằng, cửa cuốn kéo xuống hết.

Trên cột cổng có một mắt camera chĩa xuống chỗ người đứng. Sân sạch, không một vệt dầu, không thùng, không pallet — kho hàng nào có xe ra vào cũng phải có vệt dầu ở sân. Cô đứng trước cửa thứ nhất, gọi số ông đại diện. Máy đổ chuông trong túi cô, cũng đổ chuông ở đâu đó phía sau dãy nhà. Rồi tắt.

Cửa bên hông mở ra.

Người mở cửa mặc áo blouse trắng, loại áo công tác của người làm kho hàng, tay áo xắn tới khuỷu, cổ tay đeo một cái vòng cao su buộc thẻ. Tay trái cầm một chùm chìa khoá chừng mười lăm chiếc, mấy chiếc mòn bóng ở tai. Ả cầm chùm chìa ấy theo lối người ta cầm chìa nhà mình, ngón cái kẹp sẵn một chiếc trồi ra khỏi lòng bàn tay.

"Chị Thẩm." Tô Mạn đẩy cánh cửa rộng thêm ra. "Vào đi. Đồ để trong gian hai."

Hết chương 8

Chương 9 — Tên cô nằm dòng đầu

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px