Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 47 / 48

Còn hai ngày

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Một chiếc ghế gỗ đơn độc đặt bên bàn ăn trong ánh sáng nhạt nhòa, hướng ra khung cửa sổ nhìn về phía dốc thông tĩnh lặng.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Sáng mùng một tháng Ba, Thẩm Ninh úp bàn tay phải xuống mặt bàn kê cạnh cửa sổ, ép hết sức rồi nhấc lên.

Không run. Nó dứt từ chiều hôm kia, đúng ngày thứ năm, đúng như Lão Kỷ nói.

Cô gọi cho Trần Bá xin lên Vân Sơn lấy một thứ cô để lại trong ngăn kéo. Ông bảo xe đón cô lúc hai giờ. Cô nói cô đi xe buýt, ông cứ mở cổng cho cô là được.

Dốc thông đã quét lá. Trong nhà, bàn ăn kê nguyên, chỗ ngồi quen của anh trống, mặt bàn không có gì. Trần Bá đứng ở sảnh với chùm chìa khoá, mở cửa phòng cũ cho cô rồi lui xuống bếp.

Cô mở ngăn kéo bàn.

Chỗ quảng cáo 250px

Cái phong bì trắng nằm đúng chỗ nó nằm từ hôm mùng bốn tháng Ba năm ngoái, mép dán chưa bóc. Bên trong là chiếc thẻ không giới hạn, không cần giải trình. Mười hai tháng nó ở trong cái ngăn kéo này, không mất một tệ nào, kể cả cái tuần tháng Bảy cô đi ba ngân hàng để hỏi vay một triệu hai.

Trong tủ áo, bộ váy tối màu Từ Nghi gửi vẫn treo ở đầu mắc, mẩu giấy giá bốn mươi hai nghìn tệ vẫn kẹp trong túi xách để dưới chân tủ. Cô để nguyên, khép cánh tủ lại.

Bốn giờ, cô xuống nhà thì xe của anh đã vào tới sân.

Hoắc Trân đi vào, cởi áo khoác vắt lên thành ghế, kéo ghế ngồi xuống chỗ quen ở bàn ăn. Anh nhìn cái phong bì trắng cô đặt trên mặt bàn.

"Cô lên lấy cái đó."

"Tôi lên trả cái đó." Cô đẩy nó sang phía anh. "Điều thứ tư trong bảy điều Trần Bá đọc cho tôi hôm mùng bốn tháng Ba. Tôi trả lại điều thứ tư."

Anh không cầm. Anh mở cặp da, lấy ra một tập giấy kẹp gáy đen, đặt xuống bên cạnh cái phong bì.

*PHỤ LỤC GIA HẠN — thời hạn 12 tháng, kể từ ngày 03 tháng 3.*

Cô kéo nó lại, lật.

Ba trang. Điều một giữ nguyên cấu trúc bản cũ: thời hạn, nghĩa vụ có mặt trong các sự kiện gia tộc, nghĩa vụ không tiết lộ. Điều hai đã bỏ dòng cấm cô hành nghề dưới tên mình. Điều ba là điều khoản mười một, gạch bỏ bằng bút mực, bên lề có chữ ký tắt.

Ở trang cuối, mục thù lao, ô số để trống. Không phải xoá đi, không phải ghi số không. Để trống, kẻ sẵn một khoảng bằng ba đốt ngón tay.

"Ai điền vào đây?"

"Cô."

Thẩm Ninh đặt tập giấy xuống mặt bàn, hai tay để lên đùi.

Cô ngồi với nó chừng một phút, ngồi thật, không phải làm ra vẻ cân nhắc.

Mười hai tháng nữa. Cô biết mười hai tháng nữa nó ra làm sao, vì cô vừa sống hết mười hai tháng vừa rồi: bàn ăn này, cái ghế đẩu ở sân sau, tiếng gió lay hàng thông trên dốc, người trong nhà gọi cô là phu nhân mà không hỏi tên. Cô biết cô đã ngồi ăn cơm với người đối diện không dưới ba trăm bữa. Cô biết đêm mười bốn tháng Mười một, lúc cô hỏi anh có ngồi xuống cái ghế ấy không nếu người trong tiệm là một người khác, cô đã mong anh nói dối. Anh không nói dối, mà cô vẫn đứng đó thêm một lúc trước khi kéo tập hồ sơ về phía mình.

Cái ô trống kia là thứ tử tế nhất anh làm được với một tờ giấy. Nó vẫn là một tờ giấy.

"Tôi hỏi anh một câu." Cô ngẩng lên. "Câu này tôi giữ từ tối mười bốn tháng Mười một, giữ tới hôm nay vì hồi ấy hỏi ra thì tôi không chịu nổi câu trả lời."

"Cô hỏi."

"Năm hai nghìn lẻ một, mẹ tôi tới nhà ông nội anh, ở đó bốn ngày, vá một món cho ông." Cô nói chậm, để cả hai người cùng nghe rõ. "Giả sử năm ấy bà không tới. Giả sử người ông nội anh mời là một người thợ khác, ông không viết dòng nào về bà trong hồ sơ, ông không để lại cái điều thứ năm trong di chúc. Anh có đi tìm tôi không?"

Hoắc Trân không đáp ngay.

Anh nhìn cô, nhìn thẳng, kiểu anh vẫn nhìn khi anh đang cân nhắc, mà lần này cô đếm được tới sáu nhịp.

"Không," anh nói.

Trong bếp có tiếng nước chảy vào chậu rồi tắt. Ngoài sân, một người làm vườn kéo vòi nước đi qua.

"Cảm ơn anh," Thẩm Ninh nói.

"Vì cái gì?"

"Vì anh không nói dối. Cả năm nay chưa ai nói dối tôi ít như anh." Cô cầm tập giấy lên, gấp làm đôi theo nếp cũ, đẩy trở lại phía anh. "Tôi không ký."

Anh đặt tay lên mép tập giấy, không kéo về.

"Cô cho tôi lý do."

"Được." Cô ngồi thẳng lưng. "Ngày mùng ba tháng Ba năm ngoái, tôi ký một tờ giấy vì em tôi cần tám trăm nghìn trong ba mươi ngày. Từ hôm ấy, mọi thứ giữa tôi với anh đều đi qua một tờ giấy: tôi ở đây vì điều một, tôi không vào sàn vì điều mười một, tôi ký phụ lục hai vì tôi hết đường. Đến cả cái tay tôi anh cũng đi tìm sáu năm rồi mới tới ngồi xuống cái ghế đối diện tôi trong một cái tiệm ở phố cổ."

"Cái đó tôi đã trả lời cô rồi."

"Anh trả lời rồi. Tôi không trách anh chuyện ấy nữa." Cô để hai bàn tay lên mặt bàn, xoè ra. "Cả đời tôi tới hôm nay, tôi là một mục trong việc của người khác. Là hạng mục trong di chúc ông nội anh. Là ứng viên số mười một trong tập hồ sơ của anh. Là bên B trong bản hợp đồng của anh. Tôi vừa mới ra khỏi cả ba chỗ ấy được đúng bốn hôm. Bây giờ anh đưa tôi một tờ giấy nữa, để trống chỗ tiền, thì tôi vẫn là một dòng trong tờ giấy ấy."

"Nếu không có tờ giấy nào thì sao?"

"Thì anh biết tìm tôi ở đâu. Tôi ở gác tiệm phố Thanh Hà, cầu thang gỗ, cửa cuốn kéo tay." Cô nghe giọng mình hơi đổi ở câu ấy, nghe thấy rồi thì để yên. "Tôi không đi đâu cả. Tôi có một cái đơn của bảo tàng phải làm, có bốn cái đĩa Càn Long của bà Đặng còn trên giá tường. Ngày mười hai tháng Ba em tôi lên bàn. Anh muốn tìm tôi thì tìm, mà tìm thì đi một mình, đừng mang theo cái gì có chữ ký."

Hoắc Trân cầm tập giấy lên, gấp lại một lần nữa, cho vào cặp da. Anh làm ba động tác ấy chậm, không nhìn xuống tay mình lần nào.

Cô đứng dậy, khoác túi lên vai, đi ra tới cửa sảnh.

"Thẩm Ninh."

Mười hai tháng nay anh gọi cô là cô.

"Ngày mốt, mười giờ, cô tới sàn một lần nữa." Anh đứng ở đầu bàn ăn, tay đặt trên thành ghế. "Không phải để ký."

Hết chương 47

Chương 48 — Ba tháng Ba

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px