Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Hai mươi bảy tháng Hai, tám giờ sáng, bưu tá tới phố Thanh Hà, bắt ký nhận.
Phong bì của Hiệp hội phục chế cổ vật, cùng khổ giấy, cùng phông chữ với cái phong bì hôm ba mươi tháng Mười.
*QUYẾT ĐỊNH — Về việc huỷ bỏ Quyết định đình chỉ tư cách hội viên đối với bà Thẩm Ninh, số thẻ 0416.*
*Huỷ bỏ toàn bộ hiệu lực kể từ ngày ký quyết định gốc. Khôi phục đầy đủ tư cách hội viên.*
Kèm theo là một tờ thứ hai, ngắn hơn, đầu đề *THÔNG CÁO*. Bốn câu. Câu thứ ba viết rằng hiệp hội đã căn cứ vào một lời khai bị đặt sai ngữ cảnh với một công văn do người có liên quan lợi ích ký, và xin lỗi bà Thẩm Ninh. Câu thứ tư ghi thông cáo này được đăng trên trang của hiệp hội trong ba mươi ngày.
Thẩm Ninh đọc hết, gấp lại, đặt lên mặt bàn kê gốm.
Bốn tháng trước, ba tờ giấy nằm cạnh nhau trên bàn cửa sổ một căn phòng ở Vân Sơn, tờ ở giữa lấy hai tờ kia làm căn cứ. Sáng nay có tờ thứ tư gỡ cả ba xuống. Cô ngồi chờ cái nhẹ nhõm. Nó tới, mà nó tới muộn hơn cô tưởng, tới rồi thì nhạt, giống như ăn một bữa cơm sau khi đã quá đói.
Tám giờ hai mươi, máy bàn của tiệm reo. Một bà khách hồi tháng Ba huỷ đơn giữa chừng, gọi để hỏi cô còn nhận đồ không, hỏi vòng vo mất bốn phút mới vào việc. Chín giờ kém mười, bà Đặng ở cuối phố sang, đứng ngoài cửa nói vọng vào rằng bốn cái đĩa Càn Long của bà vẫn để trên giá tường kia, hôm nào rỗi thì cô làm nốt cho bà, tiền công bà gửi thêm.
Chín giờ rưỡi, cô lên trụ sở theo hẹn.
Điều tra viên Lâm đọc quyết định đình chỉ điều tra đối với bà Thẩm Ninh, đọc luôn quyết định chuyển hướng điều tra sang hai bị can. Đọc xong, anh ta đứng dậy, đi tới cái tủ sắt, mở, mang ra một cái túi lớn có số hiệu.
Anh ta cắt túi, lấy ra cái hộp gỗ đàn hương, gỡ niêm phong quanh nắp, đặt lên bàn, xoay về phía cô.
"Chị kiểm tra rồi ký nhận."
Cô mở nắp. Nỉ xanh, mười hai ô. Mười một con dao nằm đúng mười một chỗ, cán mun, thép cũ. Ô thứ bảy trống.
Cô đếm bằng mắt, ký vào biên bản. Chữ ký ra hơi méo ở nét cuối; hôm nay là ngày thứ tư.
"Còn một việc tôi phải nói với chị." Lâm đậy nắp hộp lại giúp cô. "Kết quả đối chiếu dấu dụng cụ hồi tháng Mười một vẫn nguyên trong hồ sơ. Nó không còn chỉ vào chị, vì bây giờ bên tôi có người thi công rồi. Nhưng nó chưa mất đi."
"Ông nói rõ hơn được không?"
"Dấu dụng cụ trên chín mối nối khớp với lối mài của bộ dao này. Người thi công là chị Tô Mạn." Anh ta gõ ngón tay lên nắp hộp. "Vậy thì vì sao con dao ả cầm lại mài giống hệt dao của mẹ chị? Chỗ ấy tôi chưa giải thích được. Tôi để nguyên trong hồ sơ, để nguyên đấy."
Mười một giờ, Từ Nghi gọi cô sang văn phòng luật.
Trên mặt bàn có ba tờ giấy xếp thành hàng.
"Thứ nhất. Sáng nay Hoắc thị công bố khoản thù lao giám định chi cho cô theo phụ lục hai, ba triệu tệ. Chi trong ba ngày làm việc, tức chậm nhất là ngày mùng ba." Bà đẩy tờ thứ nhất sang. "Thứ hai. Hội đồng họp lúc chín giờ, biểu quyết rút yêu cầu thu khoản phạt vi ước. Sáu trên bảy phiếu thuận. Hai triệu tệ ấy coi như không có."
"Bà cho nó vào."
Từ Nghi ngẩng lên.
"Cô nói lại xem."
"Hôm hai mươi tư tôi bước qua cái cửa ấy. Tôi biết trang cuối viết gì, tôi vẫn bước. Ba dòng ấy có giá hai triệu tệ." Thẩm Ninh đặt tay lên tờ giấy thứ nhất. "Bà trừ đủ hai triệu vào ba triệu kia. Tôi nhận một triệu."
"Không ai đòi cô nữa."
"Tôi biết. Tôi vẫn trả." Cô kéo tờ giấy về. "Mùng ba tháng Ba tôi ra khỏi cái hợp đồng ấy. Tôi không muốn giữa tôi với nhà họ Hoắc còn một dòng nào chưa tất toán, kể cả dòng có lợi cho tôi."
Từ Nghi viết vào lề tờ giấy, viết xong mới nói tiếp.
"Còn tờ thứ ba. Ban kiểm soát khép lại mục chi cho bên liên quan sáng nay, kết luận khoản một triệu hai chuyển cho bệnh viện ngày ba mươi tháng Tám là tiền cá nhân của chủ tịch, không thu hồi."
"Cái đó thì tôi trả."
"Cô định trả bằng gì?"
"Theo hợp đồng, phần thù lao còn lại của tôi trả một cục vào ngày mùng ba. Bà trừ một triệu hai vào đó." Cô nói không nhanh hơn cũng không chậm hơn câu trước. "Tháng Mười một tôi đã nói với anh ấy là tôi trả. Hôm ấy tôi không biết bao giờ trả được, nên tôi không nói ngày."
Từ Nghi đặt bút xuống, ngồi thẳng lưng, nhìn cô một lúc lâu hơn mọi lần trước.
"Tôi soạn hợp đồng cho nhà này mười một năm." Bà gấp cặp da lại. "Cô là người đầu tiên tôi gặp ngồi trừ tiền của chính mình để cho bảng cân đối nó bằng không."
Một giờ chiều, cô lên tầng năm.
Thẩm Diệp đã qua đợt dẫn nhập thứ hai, tóc rụng lại hết, môi khô nứt. Cậu nghe cô nói xong con số thì nằm im một lúc.
"Vậy là đủ tám trăm à?"
"Đủ. Chị nộp sáng mùng hai."
"Còn thừa hai trăm." Cậu tính nhanh hơn cô tưởng. "Chị giữ đi. Chị ăn uống tử tế vào."
Rồi cậu đợi cô cầm cái phích lên mới nói tiếp.
"Tuần trước có người đưa lên nhóm lớp em một cái ảnh chụp tờ hợp đồng của chị. Chỗ ghi năm triệu tệ họ khoanh bút đỏ."
Cô đặt cái phích xuống mép bàn.
"Em đọc hết rồi." Cậu nhìn lên trần. "Hồi tháng Tư chị bảo em là chị lấy vì chị, người ta trả lương thì chị đi làm. Em tin câu ấy hai năm nay. Bây giờ em vẫn tin, chị đừng nói lại làm gì."
Ba giờ, cô sang bệnh viện quận.
Lão Kỷ đã ngồi dậy được, tựa lưng vào ba cái gối, tay phải để trên đùi, năm ngón đã cụp duỗi được theo lời. Cô đặt cái hộp gỗ đàn hương lên chăn, mở nắp cho ông xem.
Ông nhìn mười một con dao, nhìn cái ô trống thứ bảy, rồi nhìn tay cô.
"Ta cấm con đọc. Một lần cũng không." Ông nói câu ấy không to hơn câu trước. "Con đọc mười phút, đọc trước cả nước."
"Con biết ạ."
"Mấy hôm rồi?"
"Bốn ngày ạ."
"Còn một hôm nữa." Ông nói chắc như đọc một con số trong sổ. "Tay con hơn tay ta. Ta thì mất hẳn."
Bảy giờ tối, cô về gác tiệm, ngồi xuống cái ghế đẩu Trần Bá tháo chân cho cô mang đi, mở sổ tay ra.
Cô viết một cột những thứ còn phải dọn trước ngày mùng ba: nộp tám trăm nghìn cho phòng điều phối, ký nhận thù lao đã trừ hai khoản, lấy lại tờ đăng ký, mang trả cái phong bì trắng còn nằm trong ngăn kéo bàn phòng cũ. Bốn dòng. Cô đọc lại cả bốn, thấy chúng đều là việc kết thúc một thứ, không dòng nào mở ra thứ gì.
Máy rung trên mặt bàn cạnh cửa sổ.
Một số cô chưa lưu bao giờ, mà cô biết ngay là ai vì tin nhắn không có lời chào, không xin lỗi, không xuống nước một chữ nào.
*Chị được cả rồi đấy. Còn một chỗ chị chưa hỏi. Chị hỏi chú hai anh ta xem năm hai nghìn lẻ một nhà Hoắc nhờ ai vá cái gì.*
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89