Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Tám giờ kém mười, hai mươi tư tháng Hai, Thẩm Ninh đứng trước cửa kính sàn đấu giá Hoắc thị. Điều thứ mười một nằm ở trang cuối bản hợp đồng cô ký lúc bốn giờ năm mươi chiều mùng ba tháng Ba: bên B không được bước vào sàn đấu giá của bên A, vi phạm thì bồi thường hai triệu tệ.
Cô đẩy cửa, bước qua.
Bên trong: bàn dài phủ nỉ xám cho hội đồng năm người, bàn nhỏ cho thư ký, ba máy quay trên chân, một cái chĩa thẳng xuống mặt bàn giám định. Ghế bên phải là khách của hiệp hội, bên trái là hội đồng Hoắc thị với bên tài trợ.
Hoắc Cảnh Sơn đứng dậy trước cả khi cô đi hết lối giữa.
"Tôi đề nghị ghi vào biên bản." Ông chống gậy, nói to về phía bàn thư ký. "Bà Thẩm Ninh bước vào sàn Hoắc thị lúc bảy giờ năm mươi hai. Bà ấy bị cấm bằng hợp đồng công chứng. Hội đồng yêu cầu chủ tịch thi hành điều khoản ấy, thu đủ hai triệu tệ tiền phạt, thu ngay hôm nay."
Người ghi biên bản nhìn sang chủ tịch hội đồng giám định, một ông tóc bạc do hiệp hội cử.
"Ghi vào." Ông gõ bút xuống bàn. "Kiện tụng của hai bên không thuộc hội đồng này. Mời bà Thẩm ngồi."
Thẩm Ninh ngồi xuống ghế trước bàn giám định. Hai triệu tệ. Cô đã đếm nó từ đêm qua.
Cách cô bốn bước, Tô Mạn ngồi ghế thứ hai hàng bên trái, trước mặt là tấm biển in dòng *đơn vị tài trợ giám định — Tô thị giám định hành*.
Tám giờ, niêm phong mở trước ba máy quay, ba mươi mốt túi nhỏ trải trên nhung đen. Chín giờ kém năm, điều tra viên Lâm đọc điều kiện tiếp xúc, bấm đồng hồ.
"Mười phút. Bắt đầu."
Cô cởi găng.
Mảnh số bảy, to nhất, còn nguyên một khoảng vẽ mây. Men lạnh dưới lòng bàn tay, ấm dần lên, rồi cái biết chạy vào.
Nó chạy vào rồi nó không dừng lại như mọi lần.
Mọi lần trước, cô đặt tay xuống, đợi ba nhịp, cái biết đi hết một đường vá rồi tự lui ra, lần nào cũng dưới một phút. Sáng nay cô không rút tay về. Cô chuyển hết mối này sang mối kia, giữ cho cái biết chạy liền một mạch qua chín mối. Đây là lần đọc dài nhất cô từng làm trong hai mươi năm, gấp mười lần lần dài nhất trước đó, mà cô thì không có con số nào để biết mình đang vay bao nhiêu.
Cô nói ra từng chỗ một, nói to, cho người ghi biên bản kịp.
"Điểm thứ nhất. Chín mối nối này thi công trong khoảng tháng Giêng tới tháng Ba năm hai nghìn mười chín. Không phải mười ba, không phải mười lăm. Đầu năm mười chín."
"Điểm thứ hai. Chất kết dính là nhựa epoxy hai thành phần, trộn tỉ lệ một một, đóng rắn chậm, có phụ gia chống tia cực tím. Loại này ra thị trường sau năm hai nghìn mười. Sáu năm nay tôi mở nó không dưới trăm lần: hàng xưởng keo Tô Ký ở ngoại ô, hai mươi tám tệ một tuýp."
"Điểm thứ ba. Người thi công thuận tay trái." Cô lật mảnh số mười một, đưa mép nối lên. "Keo thừa trào ra hai bên mối, người ta gạt đi lúc keo còn dẻo. Vệt gạt trên cả chín mối xếp so le, nhát nào cũng nghiêng về bên trái, kéo về phía người làm. Thuận tay phải thì vệt nghiêng ngược lại. Soi kính hai mươi lần là thấy, không cần tin lời tôi."
"Điểm thứ tư. Dụng cụ gạt keo là con dao đầu tròn, bản ba ly, mài một mặt."
"Điểm thứ năm." Cô lật mảnh số hai, để mặt trong ngửa lên dưới đèn. "Chỗ nối mảnh hai với mảnh năm có một vân ngón cái in vào keo lúc keo chưa khô. Ngón cái ở mặt trong, các ngón kia ở mặt ngoài, vân lệch về bên trái đường nối. Đó là bàn tay trái giữ mảnh vỡ ép vào."
Đồng hồ của Lâm kêu. Cô rút tay về, đặt xuống đùi, dưới mép bàn. Chúng chưa run. Chúng đang lạnh đi từ đầu ngón, lạnh theo một lối cô chưa gặp bao giờ.
Mười phút vừa rồi đã ra khỏi căn phòng này qua ba cái máy quay. Từ trưa nay cả nước biết có một người sờ vào men là đọc ra năm tháng. Cái tật ấy, mẹ cô đã bỏ nghề để giấu, đã tự kéo một nét mực dưới tên mình, đã bỏ lại một đứa con sáu tuổi.
Hội đồng cúi xuống bàn với kính soi. Bốn phút, không ai nói. Rồi người thứ tư ngẩng lên.
"Tôi xác nhận vệt gạt keo. Cả chín mối, nghiêng trái."
"Tôi xác nhận vân ngón cái ở mảnh hai," người thứ hai nói.
Chủ tịch hội đồng quay sang cô.
"Bà còn gì nữa không?"
"Còn hai việc, hai việc này không cần tôi sờ." Thẩm Ninh đứng dậy. "Thứ nhất. Bản mô tả trong hồ sơ ký gửi năm hai nghìn lẻ tư ghi rõ: bình có hai quai nhỏ bắc từ cổ xuống vai, mỗi quai đắp một đầu thú. Ảnh macro chụp tháng Hai năm mười chín cũng có hai quai ấy. Trên mặt bàn này có ba mươi mốt mảnh. Không mảnh nào là quai, không mảnh nào mang sẹo chỗ quai bứt khỏi vai bình."
Trong khán phòng có ba giây không ai làm gì.
"Một cái bình có quai mà vỡ thì phải có mảnh quai. Cái nằm trên bàn này chưa bao giờ có quai."
"Việc thứ hai?"
"Ngày mùng mười tháng Mười tôi tới xưởng keo Tô Ký. Trong gian phía sau xưởng có một hộp bảo quản loại dùng cho hiện vật trên mười triệu tệ, hộp trống, lớp mút còn nguyên vết lõm hình một cái cổ bình thắt ở một phần ba trên. Đề nghị hội đồng đối chiếu vết lõm ấy với bản mô tả. Tôi không có ảnh, tôi có ngày giờ với địa chỉ."
Chủ tịch hội đồng gõ bút hai lần.
"Đề nghị bên điều tra cho biết hồ sơ có gì liên quan tới xưởng keo Tô Ký."
Điều tra viên Lâm đứng dậy, cầm bìa còng.
"Thứ nhất: kết quả đối chiếu sáu mẫu của phòng thí nghiệm Thượng Hải. Keo trên chín mối nối thuộc lô 0519, xưởng Tô Ký, nấu tháng Năm năm mười chín. Thứ hai: sổ xuất kho của chính xưởng ấy. Mùng hai tháng Tám, ba tuýp lô 0519 xuất kho, bộ phận nhận ghi là đoàn giám định, người ký nhận ký tên Tô Mạn."
Anh ta lật sang trang.
"Thứ ba: bản sao sổ giao ca kho hiện vật bảo tàng thành phố, do ông Ngô Kiến Quốc, bảo vệ trực ca đêm ấy, ký xác nhận ngày mười chín tháng Giêng. Hai mươi mốt giờ mười, mùng hai tháng Tám: đoàn giám định họ Tô, ba người vào kho. Hai mươi ba giờ bốn mươi tám, cột ký ra hai chữ ký."
Anh ta gấp bìa còng lại.
"Ba người vào. Hai người ra."
Chủ tịch hội đồng quay sang hàng ghế bên trái.
"Đề nghị đại diện đơn vị tài trợ ký xác nhận biên bản mở niêm phong."
Tô Mạn đứng lên, đi tới bàn thư ký, cúi xuống.
Ả đưa tay trái ra cầm bút.
Máy quay thứ hai chĩa vào bàn thư ký. Trên màn hình lớn treo sau lưng hội đồng, bàn tay ấy to bằng nửa bức tường, cây bút kẹp giữa ngón trỏ với ngón giữa, cổ tay gập vào trong.
Điều tra viên Lâm nói vào micro, không đứng dậy.
"Đề nghị chị Tô Mạn ở lại để cung cấp mẫu vân tay đối chiếu."
Ở hàng ghế bên phải, Hoắc Trân cúi xuống. Màn hình điện thoại trong tay anh sáng lên dưới mặt bàn: một tin nhắn từ đầu số Ma Cao, bên dưới là ảnh một cái thùng gỗ thông nẹp thép bốn góc, đặt giữa khu hàng kẻ vạch vàng, trên nắp dán hai tờ giấy.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89