Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Mùng ba tháng Hai, điều tra viên Lâm mời cả ba người lên cùng một lượt: Thẩm Ninh, luật sư Từ Nghi, chủ tịch Hoắc thị.
Anh ta đọc quyết định từ một tờ đánh máy, đọc hết rồi mới ngẩng lên.
"Hội đồng giám định lại gồm năm người. Hiệp hội cử ba, bên tôi trưng cầu hai. Không ai đang làm cho Hoắc thị, không ai mang họ Tô, không ai từng ký vào hồ sơ vụ này. Danh sách chốt hôm qua."
"Địa điểm?" Từ Nghi hỏi.
"Sàn đấu giá Hoắc thị. Phòng giám định của họ có đủ thiết bị, có đường truyền, có chỗ cho hội đồng ngồi. Bên tôi không có phòng nào như thế." Lâm lật sang trang. "Ngày hai mươi tư tháng Hai, tám giờ sáng mở niêm phong, chín giờ bắt đầu, phát trực tiếp trên trang của hiệp hội với ba đài."
Anh ta đặt bút xuống, quay hẳn sang cô.
"Còn phần chị đòi. Bên tôi đồng ý cho chị tiếp xúc trực tiếp hiện vật, tay trần, tại chỗ, có giám sát." Anh ta giơ ba ngón tay. "Mười phút. Bấm giờ. Hai cán bộ đứng hai bên, một camera chĩa thẳng vào bàn, một biên bản ghi từng phút. Chị không được mang theo dụng cụ, không được rời khỏi mặt bàn, không được cầm mảnh ra khỏi khay."
"Mười phút cho ba mươi mốt mảnh."
"Mười phút là con số tôi xin được." Lâm gấp bìa còng lại. "Chị muốn hơn thì tôi không có gì để cho chị."
Hai ngày sau, sáng mùng năm tháng Hai, cô ký bản cam kết.
Từ Nghi đọc trước cho cô nghe từng đoạn, đọc chậm, không bỏ chữ nào.
"Điều hai. Người ký cam kết trình bày trên sóng những nhận định của mình với tư cách người có chuyên môn, chịu trách nhiệm về tính trung thực của các nhận định đó." Bà dừng. "Điều ba. Trường hợp kết luận của người ký cam kết bị xác định là sai sự thật hoặc bịa đặt, người ký chịu trách nhiệm hình sự về hành vi khai báo gian dối."
"Bà giải thích điều ba cho tôi."
"Hôm ấy cô nói ra một câu nào mà sau này người ta chứng minh được là cô bịa, thì hồ sơ của cô thêm một tội mới, tội này thì rõ ràng, không phải suy đoán như hai hướng kia." Bà đặt tờ giấy xuống. "Cô đang đem cả phần tự do còn lại của mình đặt vào mười phút."
Hoắc Trân ngồi ở đầu bàn, không nói gì từ đầu buổi.
"Anh có định bảo tôi đừng ký không?" cô hỏi.
"Không."
"Vì sao?"
"Vì tôi biết cô ký rồi mới hỏi tôi."
Cô ký ba trang, mỗi trang một chữ ký, ba chữ ký giống nhau.
Về tới gác tiệm, cô ngồi xuống mép giường, tính lại một lần nữa cái thứ mà từ hôm mùng ba tới giờ cô cố không tính.
Mọi lần trước, cô đọc trong bao lâu. Cái mảnh bình Ung Chính ở phòng khách Vân Sơn: chừng ba giây, con bé Hoắc Tinh Tinh còn kịp cười một tiếng qua mũi. Chiếc nghiên Tống giữa sảnh giỗ đầu: mười mấy giây. Chiếc chén Khang Hy trong phòng ngủ: lâu nhất, chưa tới một phút. Mảnh men trên mép thùng gỗ hôm hai mươi hai tháng Mười hai: bốn mươi giây, đủ để một cái camera bán cầu ghi trọn.
Lần nào cũng hai ngày, có lần ba.
Mười phút là gấp mười lần thứ dài nhất cô từng làm. Cô không có một con số nào để đoán tiếp. Cô chỉ có một luật nghe được từ năm sáu tuổi, ở dưới gầm một cái bàn có bóng đèn dây tóc: mỗi lần đọc là một lần vay của tay mình.
Cô mở sổ tay, viết lên trang trắng một dòng cho mười chín ngày sắp tới: *từ hôm nay tới hai mươi tư, không sờ tay trần vào món nào.*
Cô làm được. Sáng mùng sáu có bà khách mang tới một cái liễn sứt quai, dúi vào tay cô bảo xem giúp; cô đeo găng cotton trắng, soi bằng đèn, trả lời bằng mắt.
Mười giờ sáng hôm ấy, Lão Kỷ đang ngồi ở bàn trong.
Ông đặt cái kính lúp xuống, đứng dậy, đi hai bước về phía bếp nước, rồi ngồi thụp xuống bên cạnh cái ghế đẩu. Ông không ngã. Ông ngồi xuống, một tay chống sàn, tay kia thõng, đầu nghiêng sang phải.
Cô đỡ ông. Ông nói được, nói ra tiếng, mà nửa mặt bên phải không cử động theo. Ông bảo cô hai chữ, hai chữ ấy cô nghe rõ: "cứ để."
Xe cấp cứu vào tới đầu phố Thanh Hà lúc mười giờ hai mươi ba. Bà bán rau chạy theo ra tận đầu ngõ.
Bệnh viện quận, khoa thần kinh, tầng ba. Bác sĩ trực gọi đó là một cơn nhồi máu não nhỏ, vùng bao trong bên trái, tới sớm nên chưa nặng. Ông nằm phòng bốn giường, cạnh cửa sổ. Chiều, nửa mặt bên phải bắt đầu nghe lời trở lại. Bàn tay phải thì không.
Bảy giờ tối, Thẩm Ninh về tiệm lấy đồ dùng cho ông: hai bộ quần áo, cái ca sứ, bàn chải, khăn mặt. Cô mở hộc tủ dưới cùng trong buồng trong, hộc ông đựng giấy tờ.
Trên chồng giấy có một hộp thuốc.
Vỏ giấy in tên khoa thần kinh của một bệnh viện trong thành phố. Ba vỉ bên trong, hai vỉ nguyên, một vỉ bóc dở ba viên. Chỗ dán nhãn tên bệnh nhân bị bóc đi, bóc gọn, chỉ còn lại dãy mã đơn với ngày kê ở góc.
Cô đọc dãy mã ấy, rồi đọc ngày.
Chín năm trước.
Đêm mười hai tháng Tư năm ngoái, sau bữa giỗ đầu, trên mặt bàn kê sát cửa sổ phòng cô ở Vân Sơn có một hộp giấy nhỏ, đặt ngay ngắn giữa bàn, cùng loại vỏ, cùng khoa, cùng dãy mã, cùng cái chỗ nhãn bị bóc. Cô đã cầm nó lên đọc đi đọc lại, đã nghĩ tới ba người trong nhà ấy, chưa nghĩ tới người thứ tư.
Sáng hôm sau cô mang hộp thuốc vào viện.
"Ai đưa cái này lên phòng con hôm mười hai tháng Tư?"
Lão Kỷ nằm nghiêng, tay trái kéo mép chăn.
"Ta đưa cho ông quản gia ở cổng. Ta không vào." Ông nói chậm hơn mọi khi, từng quãng ngắn. "Chiều hôm ấy cả phố cổ đã biết chuyện cái nghiên. Người ta kể là tay con run trước bốn chục người."
"Thuốc này của ông."
"Của ta." Ông nhìn lên trần. "Chín năm trước ta soi một cái chén Thành Hoá cho người ta, soi tám tiếng liền. Hôm sau tay ta không giữ nổi cái kính lúp. Ta đi khám, người ta kê cái này."
"Ông uống chưa?"
"Ba viên. Rồi ta bỏ."
"Vì sao ạ?"
"Vì ta bóc cái nhãn ra." Ông kéo mép chăn thêm một chút. "Trong nghề, thợ mà đi mua thuốc chống run thì coi như treo biển. Khách không đưa đồ nữa, người trong nghề không gọi nữa. Ta để nguyên cái hộp trong hộc chín năm. Ta bảo mình là ta có thuốc thì ta chưa hỏng."
Cô ngồi bên giường, hai tay đặt trên đùi.
"Ta đưa nó cho con vì ta biết chỗ đó đau." Ông quay mặt sang. "Ta không biết con lại đi xa được đến thế."
Chiều hôm ấy bác sĩ nói ông phải nằm ít nhất ba tuần, không được kích động, không được đi lại. Ba tuần tính từ mùng bảy là tới hết tháng Hai.
Tết rơi vào ngày mười hai. Từ mười hai tới hai mươi, cơ quan nghỉ hết, hiệp hội nghỉ, phòng lưu trữ nghỉ, bưu điện chỉ trực nửa buổi. Chín ngày.
Người duy nhất trong nước có thể đứng ra nói rằng dòng nghề ấy có thật, có sổ, có bốn đời, đang nằm ở tầng ba bệnh viện quận với một bàn tay phải chưa nghe lời. Từ hôm nay tới sáng hai mươi tư tháng Hai còn mười tám ngày, mà chín ngày trong số ấy cả thành phố đóng cửa.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89