Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 39 / 48

Con dao số bảy

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Con dao cũ với cán gỗ mun được nối bằng đường vàng nằm đơn độc trên tấm vải trắng dưới ánh sáng sớm lạnh lẽo của xưởng gốm.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Ba mươi tháng Mười hai, tám giờ sáng, Thẩm Diệp vào đợt hoá trị dẫn nhập thứ nhất.

Người ta chuyển cậu sang phòng vô khuẩn tầng năm, hai giường, cửa hai lớp. Thẩm Ninh mặc áo giấy, đeo khẩu trang, đi qua buồng đệm, được vào hai mươi phút.

Cậu đã cạo lại đầu từ hôm qua, tự cạo, cạo sót một mảng sau gáy. Trên bàn cạnh giường có một tờ lịch nhỏ, cậu khoanh bút bi vào ô ngày mười hai tháng Ba.

"Bác sĩ chốt rồi chị ạ. Mười hai tháng Ba." Cậu chỉ vào cái ô khoanh. "Từ giờ tới đấy là bảy mươi hai ngày. Em đếm mỗi sáng một lần cho nhanh hết."

"Ừ."

Chỗ quảng cáo 250px

"Chị nộp đủ chưa?"

"Chị nộp đợt một rồi." Cô kéo ghế lại gần giường. "Đợt hai trước mùng ba tháng Ba."

"Tám trăm nghìn." Cậu nói con số ấy như đọc cỡ giày. "Em nghe cô trực đọc lúc chị đi ra."

Cô không đáp. Ngoài cửa kính có tiếng xe đẩy chạy qua hành lang, bánh xe kêu một tiếng ở chỗ nối sàn.

"Chị này." Cậu quay đầu trên gối. "Anh rể có biết không?"

"Có."

"Anh ấy trả rồi à?"

"Anh ấy trả một lần hồi tháng Tám. Người ta lấy lại rồi." Cô kéo lại vạt chăn cho cậu, kéo cho phẳng, làm việc ấy lâu hơn cần thiết. "Lần này chị tự lo."

Thẩm Diệp nhìn cô một lúc. Cậu mười chín tuổi, nằm viện hai năm, cậu biết trong nhà này ai nói thật ở chỗ nào.

"Chị đừng bán cái hộp dao," cậu nói.

Ra tới sân bệnh viện, cô ngồi xuống cái ghế đá quen, mở sổ tay, viết ba cái mốc thành một cột.

Hai mươi tư tháng Hai: buổi giám định. Mùng ba tháng Ba: hợp đồng hết hạn, tiền viện đến hạn. Mười hai tháng Ba: ca ghép.

Cô ngồi tính từng ngả.

Ngả thứ nhất: hai mươi tư tháng Hai cô đứng ở đó, cô nói ra được thứ hội đồng chịu ghi vào biên bản. Đình chỉ được huỷ, tên cô sạch, phụ lục hai vẫn còn hiệu lực tới ngày mùng ba, mà theo phụ lục hai thì Hoắc thị phải trả thù lao cho phần giám định của cô. Tiền về sau ngày hai mươi bốn, trước ngày mùng ba, vừa kịp. Chín ngày sau đó em cô lên bàn.

Ngả thứ hai: cô đứng ở đó, cô nói sai, hoặc cô nói đúng mà không ai ghi. Ngày mùng ba hợp đồng hết hạn, cô ra khỏi nhà họ Hoắc với một quyết định đình chỉ hai mươi bốn tháng, một hướng điều tra chưa khép, tám trăm nghìn không có. Suất ngày mười hai tháng Ba trả về hàng chờ.

Không có ngả thứ ba. Cô đọc lại cột ba dòng, gấp sổ, bỏ vào túi.

Bảy giờ tối, cô về tới phố Thanh Hà thì thấy một chiếc xe đen đỗ ở đầu ngõ, chỗ hôm mười lăm luật sư Từ Nghi đỗ.

Hoắc Trân ngồi trong tiệm, trên cái ghế đẩu kê lệch về bên phải bàn kê gốm. Anh mặc áo khoác dạ, không cà vạt, không cặp da. Lão Kỷ ngồi bàn trong, cúi trên một cái liễn men lam của khách, không ngẩng lên.

"Anh tới lâu chưa?"

"Bốn giờ."

"Ba tiếng anh ngồi đây làm gì?"

"Đợi cô về."

Cô treo túi lên đinh, rót nước, ngồi xuống bậc thang gỗ vì trong tiệm chỉ có hai cái ghế.

Anh không hỏi về tám trăm nghìn. Anh không nói tới cái thẻ trong ngăn kéo bàn phòng cô ở Vân Sơn, không nhắc phụ lục nào, không mang theo ai để soạn giấy. Cô ngồi chờ, ngồi tới lúc nhận ra mình đang chờ anh đưa ra một thứ để cô từ chối, mà thứ ấy thì tối nay không tới.

"Cô cần gì," anh nói.

"Anh hỏi thật à?"

"Tôi hỏi thật."

Thẩm Ninh nhìn xuống cái hộc bàn thứ hai từ dưới lên.

Trong đó có tám con dao làm việc của cô: ba con mũi mỏng, hai con mũi vát, một con lưỡi cong, hai con mũi bằng. Từ hôm hai mươi hai cô chưa mài con nào. Sáng hai mươi chín cô đã thử mài con mũi mỏng lớn nhất, mài trên hòn đá ướt như mọi lần, mười phút sau soi lên đèn thì mép lưỡi mỏng đi một dải, mỏng không đều. Tay cô hết run từ hôm hai mươi sáu. Nó hết run, nó chưa về chỗ cũ. Mài dao là mười lăm phút giữ nguyên một góc, không được lệch nửa độ, mà cái mà cô mất mấy hôm nay chính là nửa độ ấy.

"Mài dao," cô nói. "Tám con. Đá mài ở dưới chậu, đá thô với đá mịn, ngâm nước hai mươi phút trước khi dùng. Góc mười lăm độ, không được đổi góc giữa chừng. Mỗi con mài xong thì lau khô, đừng để nước đọng ở đốc cán."

Anh cởi áo khoác, vắt lên thành ghế.

"Chỉ cho tôi một con. Bảy con còn lại tôi tự làm."

Lão Kỷ ở bàn trong đặt cái kính lúp xuống, đứng dậy, đi vào buồng trong, đóng cửa lại. Ông không nói câu nào từ lúc cô về.

Cô ngồi xuống cạnh anh, kê hòn đá lên tấm giẻ ướt, cầm con dao mũi vát nhỏ nhất, đặt lưỡi lên mặt đá, đẩy tới, kéo về, đếm to tới mười. Rồi cô đưa con dao cho anh.

Bàn tay anh không quen. Ba nhát đầu anh đẩy quá dài, mép lưỡi ăn xuống mặt đá thành một tiếng rít. Cô nói lại một câu, anh đổi góc, nhát thứ tư đi êm. Cô ngồi xem thêm mười nhát nữa rồi đứng dậy.

"Xong con nào thì để úp lên tấm vải. Đừng chồng lên nhau."

Cô lên gác. Mười một giờ đêm cô còn nghe tiếng đá mài dưới nhà, nhịp đều, hơi chậm. Một giờ sáng cô tỉnh dậy vì mái tôn nguội kêu, tiếng đá mài vẫn còn. Ba giờ thì hết.

Sáu giờ sáng cô xuống nhà. Anh đã đi. Trên tấm vải trải giữa bàn kê gốm, tám con dao nằm úp thành một hàng, cán quay về cùng một phía, lau khô, không con nào chồng lên con nào. Cô cầm thử con mũi mỏng lớn nhất, soi lên cửa sáng. Mép lưỡi đều từ mũi tới đốc.

Cạnh hàng tám con ấy có một con thứ chín.

Cán gỗ mun, thép cũ, mũi tròn, bản chừng ba ly. Cán đã gãy đôi ở khoảng giữa, hai nửa được nối lại bằng một đường vàng mảnh chạy vòng quanh thân cán, dận sợi vào rãnh rồi mài phẳng. Ở đốc cán, dưới lớp dầu tay bám mấy chục năm, có một chữ số chìm.

Bảy.

Lão Kỷ đứng ở cửa buồng trong, tay cầm cái khăn lau, đã đứng đấy từ lúc nào.

"Tháng Tám năm hai nghìn lẻ một, mẹ con ở nhà người ta về, ghé qua chỗ ta, đưa ta con dao này." Ông đi tới bàn, đặt cái khăn xuống. "Bà ấy bảo cán gãy ở đấy, bà ấy vá lấy, vá xong thì gửi ta giữ hộ. Ta hỏi giữ tới bao giờ. Bà ấy bảo tới lúc con bé đủ tay."

Thẩm Ninh cầm con dao lên. Nó nhẹ hơn tám con kia, nhẹ hơn cả con số chín cô đã cầm thử một lần trong phòng ở Vân Sơn đêm mười lăm tháng Tư.

Mười một con còn lại đang nằm trong một cái hộp gỗ đàn hương dán niêm phong, trong một cái túi có số hiệu, trên giá kho vật chứng.

Hết chương 39

Chương 40 — Ả biết

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px