Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Mười lăm tháng Mười hai, luật sư Từ Nghi tới phố Thanh Hà lần đầu. Bà đỗ xe ở đầu ngõ, đi bộ vào, giày cao gót gõ trên mặt đá, tránh một cái chậu nước vôi trong đặt giữa lối. Lão Kỷ dọn cho bà cái ghế đẩu tốt nhất trong tiệm. Bà ngồi xuống, mở cặp da, kê nó lên đùi vì trên bàn không còn chỗ trống.
"Ban kiểm soát trình báo cáo hôm mùng ba." Bà rút ra một tờ. "Khoản một triệu hai chuyển ngày ba mươi tháng Tám xếp vào mục chi cho bên liên quan. Kết luận: chưa có căn cứ nói là chi sai, nhưng phải hoàn về công ty cho tới khi vụ việc của cô có kết luận. Bệnh viện đã chuyển trả tuần trước."
Thẩm Ninh đặt cái cọ đang rửa xuống chậu.
"Suất của em tôi?"
"Suất còn. Chủ tịch gửi văn bản cho viện hôm mùng bốn, viện gỡ treo hôm mùng bảy." Từ Nghi gấp tờ giấy lại. "Nhưng hồ sơ của cậu ấy giờ ghi là chưa nộp. Từ đầu, như hồi tháng Bảy."
Trong tiệm có tiếng bếp keo da trâu sôi lục bục ở gian trong. Lão Kỷ đứng dậy, đi vào tắt bếp, không nói gì.
"Còn việc thứ hai." Từ Nghi lấy ra một tờ khác, đặt lên chỗ mặt bàn cô vừa lau. "Chủ tịch bảo tôi hỏi cô ba câu, hỏi trước khi bên tôi đi thương lượng. Cô muốn gì để đứng ở buổi ấy?"
"Bà ghi đi."
Cô đọc, chậm, mỗi điều một lần, không sửa lại chữ nào.
"Một. Tôi được chạm tay trần vào chính ba mươi mốt mảnh đang nằm trong túi niêm phong, không phải bản chụp, không phải bản dựng. Hai. Hội đồng năm người, do hiệp hội với bên công an chọn, không ai của Hoắc thị, không ai họ Tô. Ba. Phát trực tiếp, không cắt, không dựng lại, không dừng hình. Kết luận đọc trên sóng thì không sửa được nữa."
Từ Nghi viết hết, đọc lại một lượt, rồi ngẩng lên.
"Điều thứ ba là điều dễ nhất. Hoắc thị có sẵn đường truyền, có sẵn khán phòng, họ còn muốn phát hơn cô." Bà cất bút. "Điều thứ hai thì mất tiền, mất thời gian, làm được. Điều thứ nhất thì tôi nói trước để cô đừng mừng."
Ba hôm sau, bà gọi.
"Hội đồng năm người: xong. Hiệp hội cử ba, bên công an cử hai. Phát trực tiếp: xong, hai mươi tư tháng Hai, chốt sau." Bên kia có tiếng lật giấy. "Vật chứng thì không. Túi niêm phong thuộc quyền quản lý của cơ quan điều tra, họ không mở cho một người đang trong diện xem xét. Bên họ đề nghị làm bản quét ba chiều toàn bộ ba mươi mốt mảnh, độ phân giải cao nhất họ có, cộng với hai gam mẫu keo cắt từ chín mối nối. Cô giám định trên hai thứ đó."
"Bản quét là ảnh."
"Là ảnh ba chiều, xoay được, phóng được. Người ta cho là đủ."
Thẩm Ninh đứng ở đầu cầu thang gỗ, tay còn cầm điện thoại, nhìn xuống gian tiệm phía dưới.
"Bà bảo lại giúp tôi một câu. Cho tôi cái bản quét thì tôi nói được đúng những gì trên bản quét đã nói. Muốn tôi nói ra thứ mà máy không đọc được thì phải cho tôi cầm cái mảnh ấy."
"Tôi sẽ nói lại nguyên văn." Từ Nghi im hai nhịp. "Cô biết là họ sẽ hỏi ngược lại chứ. Cô định nói ra thứ gì mà máy không đọc được?"
"Bà cứ nói lại nguyên văn."
Chiều hôm ấy, Hoắc Trân gọi. Anh gọi từ sân bay, phía sau có tiếng loa báo chuyến.
"Từ Nghi chuyển câu của cô rồi. Bên điều tra không nhượng."
"Vậy thì buổi hai mươi tư tháng Hai chỉ có một việc: năm người soi một bản quét trước ống kính, rồi kết luận rằng bản giả là bản giả. Cái đó bản kết luận giám định hôm hai mươi tư tháng Mười đã viết. Nó không nói ai làm, không nói cái thật đâu."
"Cô định thế nào?"
Cô đã tính chuyện này suốt ba ngày, tính trong lúc rửa mảnh, tính trong lúc nằm nghe mái tôn nguội đi. Bây giờ nói ra thì nó thành một việc phải làm.
"Hai năm nay tôi cãi để người ta tin rằng tôi không vụng. Cãi thế là tôi đứng yên một chỗ chờ người ta gõ vào tay mình." Cô nghe giọng mình rất đều. "Cái tôi cần không nằm trong túi niêm phong. Nó nằm ở chỗ có người đang giữ chiếc bình thật. Tôi có bảy mươi ngày."
Bên kia im một quãng đủ dài để cô nghe rõ tiếng loa sân bay đọc hết một chuyến bay.
"Tôi không giúp cô việc đó được," anh nói. "Tôi bước một bước về phía cái kho ấy thì trong nhà biết ngay ngày hôm sau."
"Tôi có nhờ anh đâu."
Cô cúp máy, đứng thêm một lúc rồi xuống nhà.
Tối ấy Lão Kỷ ăn cơm xong thì đi vào buồng trong, mở hộc tủ dưới cùng, mang ra một quyển sổ tiết kiệm bìa xanh với một cái phong bì buộc chun. Ông đặt cả hai xuống bàn, đẩy sang phía cô.
"Ba trăm nghìn trong sổ. Trong phong bì có bốn chục nữa, tiền công tháng này với tháng trước ta chưa đưa con."
"Ông giữ để dưỡng già."
"Ta bảy hai. Dưỡng thêm mấy năm nữa thì đủ." Ông cầm đũa lên, gắp một miếng dưa. "Con cầm đi rồi ăn nốt bát cơm."
Cô cộng lại vào đêm ấy, ngồi ở mép giường với quyển sổ tay mở trên đùi: ba trăm nghìn của ông, bốn mươi nghìn tiền công, sáu mươi nghìn cô còn giữ từ mấy đơn nhận dưới tên tiệm. Bốn trăm nghìn chẵn. Sáng hôm sau cô mang tất cả tới phòng điều phối.
Người trực đếm biên lai, nhập vào máy, in ra một tờ.
"Chỗ này đủ cho đợt dẫn nhập, bắt đầu được cuối tháng. Còn tám trăm nghìn." Cô ta xoay màn hình. "Ca ghép bên tôi xếp ngày mười hai tháng Ba. Chị nộp đủ trước ngày mùng ba tháng Ba thì tôi giữ nguyên lịch. Sau ngày đó thì tôi phải trả lại chỗ cho bệnh nhân khác, chị đừng trách."
Mùng ba tháng Ba.
Thẩm Ninh cầm tờ giấy ra hành lang, đứng cạnh cửa sổ đọc lại cái ngày ấy hai lần. Hôm ký hợp đồng, người ta chọn con số mười hai tháng vì đó là hạn trong di chúc nhà người ta. Bây giờ cái hạn ấy trùng khít với hạn của một cái bệnh viện không liên quan gì tới nhà họ Hoắc. Hai đồng hồ chạy suốt chín tháng ở hai nơi khác nhau, sáng nay chúng chỉ vào cùng một ngày.
Về tới gác, cô gỡ tờ lịch tháng Mười hai xuống, lật mặt sau, kê lên mặt bàn cạnh cửa sổ.
Cô vẽ lại từ trí nhớ: một hành lang chạy suốt, bốn cánh cửa mở về cùng một phía. Gian một, vật tư. Gian hai, hai dãy bàn kê. Gian ba, giá sắt với mấy bó vải bạt. Gian bốn, cửa thép, không tay nắm, một bàn phím số gắn ngang tầm ngực. Ngoài bức tường hồi phía đông, cô vẽ thêm một hình vuông nhỏ cho cái cục nóng quay mặt ra vườn.
Rồi cô viết lên góc trên tờ lịch, chỗ trống nhất: *bảy mươi ngày để đi tìm, một ngày để đứng đó.*
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89