Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Tám tháng Mười hai, chín giờ sáng, Trần Bá gọi.
"Chủ nhân dặn có tập hồ sơ để trên bàn thư phòng, cô lên lấy. Ông ấy đi Bắc Kinh từ hôm kia, chủ nhật mới về."
"Ông mang xuống cho tôi được không ạ?"
"Chủ nhân dặn cô lên lấy."
Xe thả cô ở khoảng sân trước lúc mười giờ rưỡi. Hàng thông trên dốc đã rụng một lớp lá kim xuống mặt bê tông, chưa ai quét. Trong nhà, mọi thứ đứng đúng chỗ của mười sáu ngày trước: cái ghế đẩu ở sân sau đã có cái khác thay vào, bàn ăn kê nguyên, chỗ ngồi quen của anh không có gì trên mặt bàn.
Thẩm Ninh lên tầng ba. Cửa thư phòng mở sẵn. Trên mặt bàn, chỗ chồng hồ sơ vẫn nằm, có một cặp kẹp gáy đen.
Cô kéo ghế, ngồi xuống, lau tay vào vạt áo trước khi chạm vào giấy.
Trang đầu là phiếu tiếp nhận của một phòng thí nghiệm ở Thượng Hải, đường Ngô Trung. Ngày nhận mẫu: mười chín tháng Tám. Số mẫu: sáu. Ngày trả kết quả in ở góc phải, dấu tiếp nhận của phòng lưu trữ Hoắc thị đóng chồng lên: hai mươi tám tháng Mười một.
Mười ngày.
Trang hai là bảng đối chiếu. Sáu cột, mỗi cột một mẫu, mỗi mẫu một dãy chỉ số: tỉ lệ nhựa nền, nhóm chất đóng rắn, hàm lượng phụ gia chống tia cực tím, hai dòng chỉ số cô phải đọc chú thích mới hiểu. Cột thứ nhất ghi *mẫu chuẩn — chín mối nối vật chứng vụ 05/11/2019*. Năm cột còn lại ghi số hiệu lô của xưởng keo Tô Ký, kèm tháng nấu.
Cột thứ tư trùng với cột thứ nhất trên cả bốn dòng chỉ số. Sai lệch ghi ở dòng cuối: dưới ba phần trăm.
*Kết luận: mẫu chuẩn thuộc cùng lô sản xuất với mẫu số 04. Lô 0519, xưởng keo Tô Ký, nấu tháng 5 năm 2019.*
Thẩm Ninh đọc dòng ấy, rồi đọc lại số lô. Trong ví cô còn tờ biên lai gấp tư của hôm mùng mười tháng Mười, mặt sau ghi bốn chữ số của hai lô keo cô mua lẻ ở cửa hàng mặt trước xưởng. Không lô nào là 0519.
Trang ba là bản sao. Giấy kẻ ngang, in mờ, dấu đỏ của xưởng đóng ở góc dưới, bên cạnh là dấu sao y của một văn phòng công chứng.
*SỔ XUẤT KHO — Tháng 8/2019.*
Cô đưa ngón tay dò xuống. Ngày mùng hai, dòng thứ tư từ trên xuống: *keo hai thành phần, đóng rắn chậm, lô 0519, 03 tuýp. Bộ phận nhận: đoàn giám định. Người nhận ký:* — rồi hai chữ, viết liền, nét cuối kéo hất lên.
*Tô Mạn.*
Cô ngồi im chừng một phút. Ngoài cửa sổ thư phòng, gió lay hàng thông trên dốc, tiếng ấy vọng vào qua lần kính.
Rồi cô lấy giấy trắng trong ngăn kéo, viết ra cho mình bốn dòng, theo đúng lối cô đã làm hôm hai mươi tư tháng Mười.
Một, keo dán bản giả là keo lô 0519. Hai, lô 0519 nấu tháng Năm hai nghìn mười chín, tức trước đêm mùng năm tháng Mười một sáu tháng. Ba, ngày mùng hai tháng Tám năm ấy, ba tuýp lô 0519 ra khỏi kho xưởng Tô Ký, người ký nhận là Tô Mạn. Bốn, đêm mùng hai tháng Tám là đêm đoàn giám định họ Tô vào kho bảo tàng.
Cô đọc lại bốn dòng, rồi gạch dưới chữ *ký nhận*.
Ký nhận là cầm keo. Cầm keo không phải là dán. Ba tuýp ấy đi vào một đoàn có mấy người, làm mấy việc, ai cũng mở nắp được. Hôm hai mươi tư tháng Mười, Lão Kỷ đã nói với cô một câu mà cô ghét vì nó đúng: xưởng ấy bán khắp phố cổ, ai vào mua cũng được, mua bao nhiêu cũng được. Bây giờ cô có thêm một cái tên trên dòng người nhận, chỉ thế thôi. Ai đưa tờ giấy này ra trước hội đồng thì bên kia hỏi lại đúng một câu: chị lấy gì bảo người ký nhận keo là người dán?
Cô gấp bốn dòng ấy lại, bỏ vào túi áo trong. Tập hồ sơ cô để nguyên trên bàn, đúng chỗ nó nằm.
Ngày mùng chín, cô không làm được việc gì cho ra hồn. Ngày mùng mười, cô nhờ Từ Nghi hỏi giúp một câu qua điện thoại: từ cuối tháng Mười một tới nay, cơ quan điều tra có nhận đơn tố giác nào liên quan tới xưởng keo Tô Ký không.
"Không có." Bên kia trả lời sau nửa ngày. "Tôi hỏi cả bên hiệp hội. Cũng không có."
Ngày mười một, cô mở trang của báo ngành. Hoắc thị công bố lịch phiên xuân, ngày mở xem hàng, ngày đấu. Bên dưới là danh sách hội đồng giám định phiên xuân, bảy tên, dòng cuối cùng vẫn là trưởng nhóm giám định Tô Mạn. Ảnh chụp ả đứng trước một cái tủ kính, tay chỉ vào một chiếc đĩa, người vây quanh ba bốn người.
Thẩm Ninh tắt máy, ngồi ở mép giường một, hai tay đặt trên đùi.
Kết quả về tay anh ngày hai mươi tám tháng Mười một. Từ hôm ấy tới hôm nay là mười ba ngày. Trong mười ba ngày ấy, người có tờ giấy trong tay không gửi đơn, không gọi công an, không rút tên ả khỏi hội đồng phiên xuân, không nói với ai một chữ. Anh cho người đặt tập hồ sơ lên mặt bàn thư phòng, rồi bảo quản gia gọi cô lên lấy.
Cô ngồi tính xem vì sao. Đưa tờ giấy ra bây giờ thì bên kia có bốn tháng để thu dọn. Chiếc bình thật đang nằm ở đâu đó trong một cái kho có bàn phím số; đánh động mà chưa biết chỗ thì món đồ tám mươi triệu tệ ấy ra khỏi nước trong một tuần, hoặc vỡ thành ba mươi mốt mảnh khác. Anh đợi vì anh muốn lấy cả người lẫn vật, cùng một lần.
Cô hiểu cái tính toán ấy. Cô ngồi thêm một lúc để đếm xem ai trả tiền cho nó.
Từ hôm nay tới cuối tháng Hai là hai tháng rưỡi. Hai tháng rưỡi nữa cô còn là người phụ nữ trong bốn mươi bảy giây, còn là cái tên viết tắt trong bài của Trịnh Húc, còn là hội viên bị đình chỉ hai mươi bốn tháng. Hai tháng rưỡi nữa Thẩm Diệp còn nằm ở tầng bốn nghe mấy người cùng phòng bàn về chị mình. Anh không mất gì trong hai tháng rưỡi ấy. Anh đã đặt hết cổ phần lên bàn từ hôm mùng sáu tháng Mười một, mà cái đặt cược ấy chỉ đổ khi doanh thu sụt, còn doanh thu thì không sụt vì một người thợ vá gốm mang tiếng lâu thêm mấy tuần.
Đây là lần thứ năm anh ra tay đỡ cho cô. Bốn lần trước cô đều biết mình mất gì ngay hôm ấy: ba khách quen, quyền giấu tên, cái hộp dao của mẹ, suất điều phối của em. Lần này thì hoá đơn chưa gửi tới.
Chín giờ tối mười một tháng Mười hai, máy cô rung. Một dòng, không lời chào, không ký tên.
*Cuối tháng Hai. Sàn Hoắc thị. Giám định trực tiếp, phát sóng. Cô sẽ phải tự tay phá điều khoản 11.*
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89