Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 34 / 48

Cô dọn đi

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Một chiếc hộp gỗ cũ kỹ với các góc bịt đồng xỉn màu nằm trên sàn gỗ bụi bặm, được chiếu sáng bởi một bóng đèn dây treo đơn độc tạo nên những vệt bóng dài.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Ngày hai mươi tháng Mười một, Từ Nghi gọi báo ban kiểm soát xin thêm thời gian. Báo cáo rà soát chi cho bên liên quan sẽ trình vào phiên họp đầu tháng Mười hai; trước ngày đó, công ty chưa trả lời bệnh viện bằng văn bản.

"Nghĩa là suất của em tôi treo tới đầu tháng Mười hai."

"Nghĩa là thế."

Sáng hai mươi hai tháng Mười một, Thẩm Ninh dậy lúc năm giờ, xuống bếp lấy ba cái thùng giấy Trần Bá xếp ở gầm cầu thang.

Thùng thứ nhất: quần áo cô mang từ phòng trọ tám mét vuông sang đây hôm mùng ba tháng Ba, năm bộ, một cái áo khoác, một đôi giày. Trong tủ còn hơn ba chục bộ mua sau đó, cô treo lại ngay ngắn, kéo cánh tủ đóng vào.

Chỗ quảng cáo 250px

Thùng thứ hai: đồ nghề. Dao, đá mài, khuôn cát, đèn soi, hai hộp bột đá, ba tuýp keo mua ở xưởng ngoại ô hôm mùng mười tháng Mười. Cái hộp gỗ đàn hương thì không có ở đây; nó đang nằm trong một túi niêm phong có số hiệu, trên giá kho vật chứng.

Thùng thứ ba: giấy. Quyển vựng lục bìa xám. Mười bốn tờ biên nhận ký hai chữ cái. Tập kết luận giám định vật chứng. Bản phụ lục hai. Tờ quyết định đình chỉ hai mươi bốn tháng. Ba tờ đơn cô viết cho hiệp hội, tờ nào cũng bị trả về nguyên vẹn. Quyển sổ tay.

Chiếc bát của mẹ cô bọc trong khăn xô, buộc ba nếp, cô để trong túi vải đeo chéo trước ngực, không cho vào thùng nào.

Còn hai thứ cô để lại trong ngăn kéo bàn. Thứ nhất là cái phong bì trắng chưa bóc mép dán, bên trong là chiếc thẻ không giới hạn, không cần giải trình; tám tháng rưỡi nó nằm đúng chỗ ấy, chưa mất một tệ nào. Thứ hai là bộ váy tối màu Từ Nghi gửi hôm mười bốn tháng Ba, mẩu giấy giá bốn mươi hai nghìn tệ vẫn kẹp trong túi xách. Hồi tháng Bảy cô đã suýt đem nó đi bán lấy sáu nghìn. Cô treo nó vào tủ, khép cánh, khoá ngăn kéo lại, để chìa trên mặt bàn.

Bảy giờ, cô xuống nhà. Trần Bá đứng ở sảnh với một cái túi vải bạt đặt dưới chân.

"Cái ghế đẩu ở sân sau, cô hay ngồi rửa cọ." Ông đẩy cái túi về phía cô bằng mũi chân. "Tôi tháo bốn cái chân ra rồi. Trên gác tiệm chật, có cái để ngồi thì hơn."

Thẩm Ninh cầm túi lên. Trong túi có bốn cái chân ghế với mặt ghế, có thêm một cái tuốc nơ vít.

Cô đưa ông tấm thẻ từ mở cổng. Rồi cô đi tới bàn ăn, tháo nhẫn ở tay trái, đặt xuống mặt bàn, cạnh chỗ ngồi quen của anh.

Bên cạnh chiếc nhẫn cô đặt một tờ giấy gấp đôi, viết tay từ đêm qua.

*Gửi anh Hoắc Trân,*

*Trên giấy đăng ký, tôi vẫn là vợ anh tới hết ngày mùng ba tháng Ba. Tôi không ký giấy nào trước ngày đó. Anh cứ giữ công ty của anh.*

*Tôi không ở trong nhà này nữa. Việc gì cần chữ ký của tôi thì gọi, tôi tới ký rồi tôi về.*

*Thẩm Ninh.*

Xe taxi vào tới sân lúc bảy giờ hai mươi. Trần Bá xách hai thùng, cô xách thùng còn lại.

Đặt thùng thứ ba vào cốp xong thì có một chiếc xe khác đi lên dốc thông, dừng sau lưng chiếc taxi.

Hoắc Trân xuống xe, còn nguyên áo vest, cà vạt đã tháo, cầm trong tay. Anh nhìn cái cốp xe mở, nhìn ba cái thùng.

"Trần Bá gọi anh à?" cô hỏi.

"Không. Tôi về lấy hồ sơ."

Ông quản gia đứng ở bậc thềm, hai tay buông. Người lái taxi tắt máy.

"Trên bàn ăn có một tờ giấy tôi viết cho anh." Thẩm Ninh đóng cốp xe lại. "Anh đọc rồi thì thôi, không phải trả lời."

"Cô nói ở đây cũng được."

"Được." Cô quay lại đối diện anh. "Tôi ở đủ mười hai tháng trên giấy tờ. Đến mùng ba tháng Ba anh không mất gì cả. Tôi chỉ không ngủ ở đây nữa."

"Vì tối mười bốn."

"Vì trong tập hồ sơ ấy có mười một cái tên." Cô nói chậm, để anh nghe hết. "Mười cái bị gạch, mỗi cái một dòng lý do: đáy rãnh tròn, bẻ góc tù, không dận sợi. Cái thứ mười một không gạch. Tôi ăn cơm ở đây tám tháng rưỡi mà tôi không biết mình đang ngồi trong một cái mục chưa xong của người khác."

Hoắc Trân đứng im. Sau lưng anh, gió lay hàng thông trên dốc.

"Cô cần gì?"

"Một việc." Cô mở túi vải, lấy sổ tay ra, đọc từ trang đã viết sẵn. "Ban kiểm soát trình báo cáo ở phiên họp đầu tháng Mười hai. Anh trả lời bệnh viện bằng văn bản trước ngày mùng năm. Chỉ cần một câu: khoản nộp ngày ba mươi tháng Tám là tiền cá nhân, không tranh chấp. Viện gỡ treo thì em tôi đặt được lịch."

"Được."

"Tôi không xin thêm gì." Cô gấp sổ lại. "Tiền một triệu hai tôi trả anh. Chưa biết bao giờ, nhưng tôi trả."

Anh không đáp câu ấy. Anh đi tới cửa xe taxi, mở ra cho cô, giữ lấy mép cửa.

Cô ngồi vào. Anh đóng cửa lại, đứng lùi một bước.

Xe quay đầu ở khoảng sân trước, xuống dốc. Qua kính sau, cô nhìn thấy anh vẫn đứng chỗ cũ, còn Trần Bá thì đã quay vào trong.

Gác tiệm phố Thanh Hà là một khoảng rộng chừng mười hai mét vuông, trần là mái tôn cách nhau chưa tới hai mét, có một cửa sổ con nhìn ra mái nhà bên. Lão Kỷ đã kê sẵn một cái giường một, trải chiếu mới, mắc một bóng đèn dây kéo trên đầu giường.

Cô xếp ba thùng dọc chân tường, lắp lại cái ghế đẩu bằng cái tuốc nơ vít, đặt nó cạnh cửa sổ. Mùi keo da trâu từ bếp dưới nhà bốc lên theo lỗ thang. Mái tôn hạ nhiệt dần từ lúc tắt nắng, cứ vài phút lại kêu một tiếng ngắn.

Chín giờ tối cô nghe tiếng thang gỗ kêu.

Lão Kỷ leo lên, một tay vịn, tay kia ôm một cái hộp gỗ dài chừng hai gang, gỗ sẫm màu, bốn góc bịt đồng đã xỉn. Sợi dây buộc quanh hộp là dây gai, mục tới mức khi ông đặt hộp xuống sàn thì nó bung ra một đoạn.

Ông ngồi xuống mép giường, thở ra một hơi dài, đợi cho hết mệt rồi mới nói.

"Ta giữ cái này hai mươi năm."

Thẩm Ninh nhìn cái hộp, không đưa tay ra.

"Của ai ạ?"

"Ta giữ, không phải của ta." Ông đẩy nó bằng bàn chân, đẩy tới sát mũi chân cô. "Hai mươi năm nay ta chờ. Chờ tới lúc con mất đủ nhiều để cầm nó mà không đem đi khoe với ai."

Ông đứng dậy, xuống thang, để lại cái hộp nằm trên sàn gỗ giữa hai người, sợi dây gai mục vắt sang một bên.

Hết chương 34

Chương 35 — Đời thứ tư

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px