Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 32 / 48

Họp cổ đông bất thường

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Cánh cửa gỗ nặng nề khép hờ trong hành lang tĩnh lặng, nơi một vệt sáng lạnh lẽo và sắc nhọn cắt ngang mặt sàn đá cẩm thạch sáng bóng.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Tối mùng năm tháng Mười một, Từ Nghi gọi.

"Mai chín giờ, cô có mặt ở toà nhà, tầng tám, phòng chờ cạnh phòng họp lớn. Cô không vào phòng họp." Bên kia có tiếng giấy lật. "Nếu hội đồng yêu cầu cô có mặt thì cô phải ở đó trong vòng ba phút. Mặc gì cũng được, đừng mặc đen."

"Yêu cầu tôi làm gì?"

"Không làm gì. Để nhìn." Bà cúp máy.

Phòng chờ tầng tám có bốn ghế da, một cây nước nóng lạnh, một bàn thấp kê giữa. Trên bàn xếp mấy quyển vựng lục cũ của các phiên trước, bìa cứng, gáy vải. Thẩm Ninh ngồi ghế trong cùng, quay lưng vào tường, lấy quyển phiên xuân năm ngoái đặt lên đùi, lật từng trang một.

Chỗ quảng cáo 250px

Cửa phòng họp lớn cách chỗ cô mười bước, hai cánh gỗ dày, kín tiếng.

Mười giờ hai mươi, Từ Nghi ra lần thứ nhất, lấy nước, uống hết cốc rồi mới nói.

"Ông Cảnh Sơn đưa nghị quyết vào ngay sau phần thủ tục. Một điều, ba dòng." Bà đặt cốc giấy xuống. "Chủ tịch phải chấm dứt quan hệ hôn nhân với cá nhân đang là đối tượng liên quan trong vụ việc chưa kết luận, trong mười lăm ngày. Quá hạn thì đưa vấn đề tín nhiệm ra biểu quyết."

"Có tên tôi trong đó không?"

"Không. Trong ba dòng ấy không có tên ai cả."

Bà quay vào. Cửa khép.

Mười một giờ mười, Từ Nghi ra lần thứ hai. Lần này bà không lấy nước.

"Bốn trên bảy nghiêng theo. Hai người phát biểu là vì cổ đông nhỏ gửi thư từ cuối tháng Chín. Một người nhắc hai khách ký gửi rút hồi tháng trước, đọc cả con số."

"Còn anh ấy?"

"Chủ tịch chưa nói câu nào."

Mười hai giờ kém, cửa mở, người trong phòng ra ăn trưa. Hoắc Trân ra sau cùng, đi qua phòng chờ, nhìn thấy cô ngồi trong góc với quyển vựng lục trên đùi. Anh dừng lại nửa nhịp chân, rồi đi tiếp ra thang máy với ba người khác.

Buổi chiều họp lại lúc một giờ rưỡi.

Hai giờ mười, Thẩm Ninh nghe thấy tiếng ghế đẩy trong phòng họp, tiếng đó xuyên qua được hai cánh cửa gỗ. Rồi im.

Ba giờ kém mười lăm, Từ Nghi ra lần thứ ba, tay cầm một tập giấy chưa đóng ghim.

"Nghị quyết bị bác." Bà ngồi xuống cái ghế đối diện cô, chuyện chưa từng xảy ra trong tám tháng nay. "Chủ tịch đưa ra một phương án khác, hội đồng nhận. Anh ấy thế chấp toàn bộ cổ phần cá nhân để bảo lãnh cho phần rủi ro thương hiệu. Nếu doanh thu hai phiên tới sụt quá ngưỡng ghi trong biên bản thì chỗ cổ phần ấy dùng để bù."

"Toàn bộ là bao nhiêu?"

"Là toàn bộ." Từ Nghi lật sang tờ thứ hai. "Còn một điều nữa hội đồng thông qua, điều này không ai bỏ phiếu chống. Rà soát mọi khoản chi cho bên liên quan trong mười hai tháng, ban kiểm soát làm, báo cáo trong ba mươi ngày. Khoản một triệu hai chuyển ngày ba mươi tháng Tám nằm ở dòng thứ nhất của danh sách."

Thẩm Ninh đặt quyển vựng lục xuống bàn thấp.

"Phụ lục hai tôi ký rồi. Bà bảo có phụ lục thì nó là tiền ứng trước."

"Là tiền ứng trước cho một hợp đồng dịch vụ mà bên nhận chưa giao được sản phẩm nào." Từ Nghi nói câu ấy không nhanh hơn cũng không chậm hơn các câu trước. "Ngày ba mươi tháng Mười, hiệp hội đình chỉ tư cách hành nghề của bên nhận hai mươi bốn tháng. Ban kiểm soát đọc tới đó thì họ dừng lại ở đó."

Bốn giờ bốn mươi, điện thoại trong túi áo cô rung.

Số của phòng điều phối.

"Chị Thẩm à. Sáng nay bên tôi nhận được một văn bản của ban kiểm soát công ty Hoắc thị, hỏi về tính chất khoản nộp ngày ba mươi tháng Tám cho bệnh nhân Thẩm Diệp." Giọng người trực đều, đọc theo giấy. "Theo quy chế, khoản tiền đang có tranh chấp về nguồn thì viện tạm dừng sử dụng. Bên tôi đã tạm treo suất điều phối, chờ phía công ty trả lời bằng văn bản."

Cô đứng dậy khỏi ghế, đi ba bước tới cạnh cây nước.

"Tạm treo là thế nào ạ?"

"Là mẫu của người hiến vẫn giữ, nhưng lịch hoá trị dẫn nhập bên tôi không đặt được. Chị hiểu cho, tiền chưa rõ nguồn thì bên tôi không dám tiêu."

"Bao lâu?"

"Tới lúc công ty trả lời. Bên họ ghi ba mươi ngày."

Cô cảm ơn, cúp máy, đứng ở cạnh cây nước, tay còn cầm điện thoại.

Ba mươi tháng Tám, người ngồi ở bàn ăn Vân Sơn đọc số tài khoản của bệnh viện hai lần cho người bên kia ghi, rồi đẩy cái phong bì trắng trở về phía cô. Bốn mươi phút sau, hồ sơ của Thẩm Diệp chuyển sang chữ *đủ*. Sáng nay cái khoản ấy nằm ở dòng thứ nhất một danh sách, còn chiều nay lịch hoá trị của em cô không đặt được.

Hôm nay anh giữ được cái ghế. Cách anh giữ nó là đem hết cổ phần của mình ra đặt, mà thứ rơi xuống vì cái đặt cược đó lại rơi thẳng vào tầng bốn.

Năm giờ mười lăm, họp tan. Người ra trước, người ra sau, không ai đứng lại nói chuyện ở hành lang.

Thẩm Ninh xuống bằng thang máy sau, ra bãi xe hầm chờ xe của Vân Sơn.

Hoắc Cảnh Sơn đứng cạnh một chiếc xe đen ở dãy trong, tay chống một cây gậy gỗ, cặp da kẹp dưới nách. Tài xế của ông đang mở cửa sau.

"Cháu dâu."

Cô dừng lại.

Ông đi tới, chống gậy, đi chậm, dừng cách cô hai bước. Ở khoảng cách ấy cô nhìn rõ cái cặp da dưới nách ông, đúng cái cặp rơi ở chân lan can Vân Sơn hôm mùng tám tháng Tám.

"Trưa nay chú ngồi đó nghe bốn người bảo bỏ cháu đi. Chú không nói câu nào." Giọng ông vẫn đều, mỗi câu kết bằng một nhịp xuống. "Chú chỉ đưa cái giấy vào bàn, còn ai nói gì là việc của người ta."

"Chú nói với cháu để làm gì ạ?"

"Để hỏi cháu một câu." Ông đổi tay cầm gậy. "Cháu có biết vì sao thằng Trân nhất định phải là cháu không? Bao nhiêu đám nó bỏ hết, riêng cháu thì nó lôi từ một cái tiệm ở phố cổ về."

Thẩm Ninh không đáp.

"Về hỏi nó xem nó tìm cháu từ năm nào," Hoắc Cảnh Sơn nói.

Ông quay đi, chống gậy tới cửa xe, ngồi vào, đóng cửa. Xe ra khỏi hầm, đèn hậu khuất ở khúc cua lên dốc.

Hết chương 32

Chương 33 — Nó tìm cô từ năm nào

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px