Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 29 / 48

Sáu giờ thay vì bốn mươi tám

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Hộp gỗ đàn hương mở nắp để lộ mười một con dao cán mun nằm trong khe nhung dưới ánh sáng lạnh lẽo của căn phòng làm việc.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Giấy mời tới Vân Sơn lúc bảy giờ sáng hai mươi tháng Mười, người đưa bắt ký nhận vào cuống.

*Mời bà Thẩm Ninh có mặt lúc 9h00 ngày 20/10 tại trụ sở, để làm việc về nội dung liên quan vụ việc hư hỏng hiện vật ngày 05/11/2019.*

Cô mang theo hai tờ giấy viết tay hôm mười bốn, quyển sổ tay, chứng minh thư. Trước lúc ra khỏi cửa, cô quay lại phòng, mở ngăn tủ dưới cùng, lấy hộp gỗ đàn hương của mẹ ra, bọc vào khăn nâu, cho vào túi. Cô không nghĩ ra lý do rõ ràng nào để mang nó theo, chỉ nghĩ tới việc để nó lại trong một ngôi nhà mà chiều nay có thể có người tới.

Điều tra viên Lâm chừng bốn mươi, áo sơ mi trắng, tóc cắt ngắn, nói chậm. Phòng làm việc có một cái bàn dài, hai cái ghế, một tủ sắt, một cửa sổ chấn song nhìn ra sân sau.

Việc đầu tiên anh ta làm là thu giấy tờ của cô, xếp vào một cái bìa còng, ghi số vào sổ.

Chỗ quảng cáo 250px

"Chị cứ ngồi. Hôm nay bên tôi có ba mươi mấy câu, hỏi hết thì lâu."

Chín giờ hai mươi anh ta bắt đầu. Câu nào cũng có ngày tháng, giờ giấc, tên người. Chín giờ năm mươi anh ta hỏi tới đoạn cô lột găng. Mười giờ mười lăm anh ta hỏi hai năm nay cô sống bằng gì.

Mười giờ hai mươi tám, cửa mở. Từ Nghi vào trước, sau bà là hai người mặc vest, một người xách cặp tài liệu, một người cầm tập giấy uỷ quyền.

Từ Nghi đặt cặp da xuống, kéo ghế ngồi cạnh cô, không chào ai.

"Từ giờ tôi ngồi đây. Chị Thẩm chỉ trả lời khi tôi gật."

Điều tra viên Lâm không phản đối. Anh ta lật sang trang mới, hỏi lại từ câu thứ hai mươi.

Tới câu thứ hai mươi bảy, anh ta hỏi cô có tiếp tục hành nghề phục chế sau khi rời bảo tàng không.

Từ Nghi trả lời trước.

"Thân chủ tôi là nội trợ. Từ tháng Mười hai năm hai nghìn mười chín tới nay không hành nghề phục chế, không ký hợp đồng phục chế, không nhận thù lao từ hoạt động phục chế. Anh ghi nguyên văn giúp tôi."

Thẩm Ninh quay sang. Bà đặt bàn tay lên cẳng tay cô, lòng bàn tay ấm, ấn xuống một chút, giữ nguyên ở đó.

Điều tra viên Lâm gõ. Máy in ở góc phòng chạy ra ba tờ.

"Chị đọc rồi ký từng trang. Chỗ nào không đúng thì gạch, ghi bên lề, ký tên vào chỗ gạch."

Cô đọc tới dòng ấy, dừng lại. Trong ngăn kéo bàn phòng cô ở Vân Sơn có mười bốn tờ biên nhận của mười bốn món đồ, tờ nào cũng ký hai chữ cái. Tháng Năm cô ngồi ở Tô Châu mười ngày để cẩn kim tuyến cho một bộ đồ trà. Tháng trước cô đền hai trăm nghìn tệ vì làm hỏng cái nắp ấm của bộ đồ trà ấy.

"Chị Thẩm." Từ Nghi nói khẽ, không nhìn sang. "Ký đi."

Cô ký ba trang.

Mười một giờ rưỡi, điều tra viên Lâm đặt lên bàn một cái túi nhựa trong, khổ bằng nửa mặt bàn, mép hàn kín, một góc dán niêm phong đỏ có chữ ký với ngày tháng. Trong túi lớn là ba mươi mốt túi nhỏ, mỗi túi một mảnh, mỗi mảnh một con số viết bằng bút dạ.

"Chị nhìn qua, xác nhận đây có phải hiện vật chị tiếp xúc đêm mùng năm tháng Mười một không. Không mở niêm phong."

Anh ta trải cái túi lớn ra cho phẳng, xoay về phía cô.

Thẩm Ninh đứng dậy, cúi xuống, đưa một ngón tay đặt lên mặt nhựa, đúng chỗ mảnh số bảy, mảnh to nhất, còn nguyên một khoảng vẽ mây.

Nhựa lạnh, nhẵn, không có gì hết.

Cô ấn mạnh hơn, di ngón tay sang mảnh bên cạnh. Vẫn không có gì. Cái lạnh chạy dọc cánh tay cô lúc ấy là cái lạnh của nền phòng kho tầng hầm đêm mùng năm tháng Mười một, cái lạnh cô đã mang theo suốt hai năm, không phải thứ đi vào từ đầu ngón tay.

Cô rút tay về, đứng thẳng lên.

"Đây là hiện vật tôi tiếp xúc đêm hôm đó."

Buổi chiều, điều tra viên Lâm chuyển sang phần dụng cụ. Anh ta hỏi cô có giữ bộ dao khắc nào không, mua ở đâu, dùng lần cuối khi nào.

"Bên tôi cần một mẫu đối chiếu dấu vết dụng cụ." Anh ta đặt bút xuống. "Chị tự nguyện giao nộp thì tôi lập biên bản tạm giữ. Không thì tôi xin lệnh."

Từ Nghi gật một cái rất nhỏ.

Thẩm Ninh lấy cái hộp gỗ ra khỏi túi, cởi ba nếp khăn nâu, đặt lên bàn, mở nắp.

Mười một con dao nằm trong mười một khe nhung, cán mun, thép cũ. Khe thứ bảy trống.

Điều tra viên Lâm đếm, ghi vào biên bản: *hộp gỗ đàn hương, 12 khe, hiện có 11 dao khắc cán gỗ mun, khuyết vị trí số 07.* Anh ta đọc to cả dòng đó lên cho cô nghe, rồi đẩy tờ biên bản sang.

Cô ký. Anh ta dán niêm phong quanh nắp hộp, ký lên chỗ dán, cho vào một túi lớn hơn, ghi số hiệu.

Cái hộp ấy mẹ cô để lại năm cô sáu tuổi. Hai mươi năm nay nó nằm trong ngăn tủ dưới cùng của bất cứ chỗ nào cô ở, kể cả cái phòng trọ tám mét vuông sau khi cô bị đuổi. Bây giờ nó nằm trong một cái túi có số hiệu, trên bàn của người vừa hỏi cô ba mươi mấy câu.

Ba giờ chiều, Từ Nghi ra ngoài gọi điện. Ba giờ hai mươi bà quay vào, nói với điều tra viên Lâm ba câu, đưa cho anh ta một tờ giấy. Ba giờ bốn mươi lăm, anh ta trả lại chứng minh thư của cô, ký cho cô ra.

Sáu tiếng. Ở hành lang, Từ Nghi vừa đi vừa cất bút vào cặp.

"Mức thông thường của một buổi thế này là bốn mươi tám tiếng, cô ngủ lại đây. Sáng mai người ta chụp được ảnh cô đi ra khỏi cổng." Bà nói như đọc một dòng trong biểu phí. "Xe đợi ở cổng bên."

Trên xe về, Thẩm Ninh mở sổ tay, ghi lại những gì mình vừa nhìn thấy trên mặt bàn.

Ba mươi mốt mảnh. Biên bản mở niêm phong hai năm trước ghi ba mươi mốt, con số ấy cô đã nghe Hoắc Trân đọc ở tầng hầm hai hôm hai mươi hai tháng Sáu.

Cô nhắm mắt, đi lại từng túi nhỏ một lần nữa. Mảnh vành, mảnh cổ, mảnh thân vẽ mây, mảnh thân vẽ tích người, mảnh chân vẽ cánh sen, mảnh đế. Không mảnh nào cong lại thành một cái quai. Không mảnh nào có đầu thú.

Bản mô tả hiện vật cô đọc ở tầng hầm hai viết rõ: *hai cái quai nhỏ bắc từ cổ xuống vai, mỗi quai đắp một đầu thú.* Trong bốn chục tấm ảnh macro cô xếp trên bàn ăn Vân Sơn hôm mười chín tháng Tám, tấm chụp vai bình tháng Hai hai năm trước có cái quai ấy, đắp một cái đầu thú há miệng.

Hết chương 29

Chương 30 — Mảnh gốm nói dối

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px