Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 28 / 48

Bốn mươi bảy giây

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Cái đế gỗ đặt trên bàn trong căn phòng kho tối tăm, dưới ánh đèn trần đơn độc hắt xuống tạo thành những vệt bóng đổ dài nặng nề.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Tám giờ mười hai sáng mười bốn tháng Mười, luật sư Từ Nghi gọi.

"Cô mở máy tính lên. Đừng đọc phần bình luận."

Đoạn băng được đăng lúc bảy giờ hai mươi, trên một tài khoản mở cách đó ba ngày, không ảnh đại diện, không bài nào khác. Tiêu đề bốn chữ: *Đêm 5/11/2019.* Bên dưới là bốn mươi bảy giây.

Hình đen trắng, góc quay từ trên cao chếch xuống, số giờ chạy ở góc phải.

Phòng kho tầng hầm bảo tàng, đèn trần bật một nửa. Một người phụ nữ mặc áo blouse đứng trước bàn kê, tóc buộc sau gáy. Trên bàn có một cái đế gỗ, trên đế là chiếc bình.

Chỗ quảng cáo 250px

Người ấy đứng yên bảy giây, hai tay đeo găng buông xuôi. Rồi cô ta đưa tay trái sang, kẹp mép găng tay phải, lột nó ra, vo lại, nhét vào túi áo blouse. Cô ta xoa hai đầu ngón tay vào nhau hai lần. Cô ta bước lên nửa bước, đưa cả hai tay ra ôm lấy thân bình.

Chiếc bình nhấc khỏi đế được chừng một gang. Rồi nó nghiêng về phía cô ta. Cô ta hạ nhanh xuống, hụt mép bàn. Vai cô ta hất lên. Chiếc bình ra khỏi khung hình ở góc dưới bên trái.

Bốn mươi bảy giây. Không có tiếng.

Thẩm Ninh xem lại lần thứ hai, lần thứ ba, dừng ở giây thứ mười một, chỗ bàn tay trái kẹp mép găng.

Trước giây thứ nhất của đoạn băng ấy, cô đã ở trong phòng kho hai mươi phút. Bảy giờ tối hôm đó cô còn ngồi ở phòng phục chế nối một cái đĩa Khang Hy, lòng găng phải dính một vệt keo bằng hạt đậu. Cô đã lau vào khăn ẩm, keo không ra, đã sang hộp găng ở giá cửa lấy đôi mới, hộp rỗng. Chú Ngô trực ca đêm bảo hết từ chiều, sáng mai mới có người mở kho vật tư. Cô xuống phòng kho với đôi găng cũ trên tay, đứng trước cái đế gỗ, rồi lột găng phải ra.

Người dựng đoạn băng này cắt vào đúng giây thứ nhất sau khi cô đứng vào chỗ.

Cô mở lịch sử cuộc gọi trong máy, kéo xuống tận cuối, tìm số của chú Ngô. Cô bấm gọi. Một giọng máy nói thuê bao không tồn tại.

Cô lấy giấy, ngồi viết lại toàn bộ đêm hôm ấy theo thứ tự: giờ vào phòng phục chế, việc đang làm, vệt keo trong lòng găng, cái hộp rỗng, câu chú Ngô nói. Viết xong hai trang, cô ký tên, ghi ngày mười bốn tháng Mười.

Rồi cô đọc lại hai trang giấy ấy từ đầu. Đây là lời của người bị quay trong đoạn băng, viết hai năm sau, không có ai ký cùng, không có cái hộp găng, không có chú Ngô.

Cô gấp đôi hai tờ giấy, kẹp vào quyển sổ tay.

Chín giờ bốn mươi, bài của báo ngành lên. Tác giả ký tên Trịnh Húc. Bài không gọi tên cô ở tiêu đề, gọi ở đoạn thứ tư: *người phụ nữ trong đoạn băng là T.N., nguyên cán bộ phòng tu bổ hiện vật, hiện là vợ chủ tịch nhà đấu giá Hoắc thị.*

Mười một giờ, hai tài khoản lớn chia lại đoạn băng, mỗi chỗ thêm một dòng bình. Một giờ chiều, bảo tàng thành phố ra thông cáo bốn câu, câu cuối viết rằng đơn vị đang phối hợp với cơ quan chức năng làm rõ. Một giờ hai mươi, cái tên viết tắt trong bài báo ngành thành tên đầy đủ trên các trang tổng hợp. Đến chiều thì hình chụp màn hình giây thứ mười một được cắt riêng ra, phóng to bàn tay trần, chạy khắp nơi.

Bốn giờ chiều, Thẩm Diệp nhắn cho cô một dòng: *Chị ơi cả phòng em đang xem.* Rồi hai phút sau nhắn thêm: *Em nói với mấy anh cùng phòng là chị em không phải người đó. Chị đừng gọi cho em bây giờ, chị nhắn thôi.*

Cô đọc hai dòng ấy ba lần, gõ được nửa câu trả lời rồi xoá, gõ lại: *Chị ổn. Ăn hết suất chiều.* Bấm gửi xong cô đặt máy úp xuống bàn.

Bảy giờ tối, Từ Nghi tới Vân Sơn với máy tính bảng dựng trên bàn trà.

"Sáng nay bên Đài Trung rút hai lô khỏi phiên xuân. Chiều nay một nhà sưu tập ở Hàng Châu hoãn ký hợp đồng ký gửi bộ ngọc, hẹn lại sang năm." Bà gõ hai lần, xoay màn hình cho Hoắc Trân đọc. "Cả hai đều viết một câu giống nhau: chờ tình hình rõ ràng hơn."

Hoắc Trân đọc, không nói gì.

"Còn một việc nữa." Từ Nghi xoay màn hình về. "Bên công an vẫn giữ lịch hai mươi tháng Mười. Có thêm đoạn băng này thì buổi hôm đó không còn là mở niêm phong giám định nữa."

"Bà nói cho hết."

"Họ sẽ mời cô Thẩm lên làm việc." Bà nhìn sang cô. "Không phải với tư cách người có đơn khiếu nại."

Thẩm Ninh ngồi ở ghế đối diện, hai tay đặt trên đùi.

Hai năm nay cô đi lại giữa ba cơ quan để xin được xem một bản kê tang vật, xin bằng đơn, xin bằng cách ngồi chờ ngoài hành lang. Không ai cho. Sáng nay có người tung ra bốn mươi bảy giây, không cần đơn, không cần xin ai, thế là cả nước ngồi xem cái đêm ấy.

Trong bốn mươi bảy giây đó, mọi thứ đều đúng. Cô đúng là người trong khung hình. Cô đúng là đã lột găng. Chiếc bình đúng là đổ. Người dựng nó không thêm một giây nào sai. Người ấy chỉ bỏ đi cái hộp găng rỗng ở giá cửa.

Từ Nghi về lúc tám giờ rưỡi. Hoắc Trân lên tầng ba gọi điện, tiếng nói vọng xuống qua khe cửa suốt hơn một tiếng, không rõ chữ.

Mười một giờ đêm, Thẩm Ninh mở lại trang đăng đoạn băng.

Bên dưới là hơn sáu nghìn bình luận, sắp theo mục mới nhất. Cô kéo xuống, kéo qua những dòng viết về đôi bàn tay, về cái áo blouse, về chỗ cô đang ở bây giờ. Cô kéo tiếp, kéo thêm mười phút nữa, không biết mình đang tìm gì.

Một dòng mới hiện lên ở đầu danh sách, tài khoản không ảnh đại diện, tên là một dãy số.

*Cô ấy tháo găng vì găng dính keo. Đôi găng đó tôi đưa.*

Thẩm Ninh chụp màn hình.

Cô bấm vào tên tài khoản. Trang trống, không bài nào. Cô quay lại luồng bình luận, kéo lên đầu.

Dòng ấy không còn ở đó nữa. Cô tải lại trang hai lần, tìm bằng ô tìm kiếm trong luồng, gõ chữ *găng*. Máy trả về mười bảy kết quả, không kết quả nào là dòng đó.

Cô mở lại ảnh chụp màn hình trong máy. Ảnh có, giờ chụp ghi mười một giờ không tám phút bốn mươi hai giây. Bên dưới dòng chữ, phần thời gian đăng ghi *9 giây trước*.

Hết chương 28

Chương 29 — Sáu giờ thay vì bốn mươi tám

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px