Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Chín giờ sáng hai mươi tư tháng Chín, Hoắc thị mở họp báo tiền phiên ở gian lớn trong sàn. Có phát trực tiếp trên trang của báo ngành.
Thẩm Ninh xem trên máy tính đặt ở bàn cửa sổ phòng mình. Mặt bàn ấy trống từ chiều mười lăm; cái khuôn cát cô đã đổ hết cát, úp xuống, để ở góc.
Trên màn hình, Tô Mạn ngồi giữa hàng ghế chủ toạ, áo lụa xám, tóc búi thấp, trước mặt là tấm biển in tên với chức danh trưởng nhóm giám định. Ả nói hai mươi phút về ba lô chủ lực, đọc số hiệu không cần giấy, gọi tên hai chuyên gia nước ngoài đã ký giấy thẩm định độc lập cho lô số chín. Ả nói tốt. Sáu năm ở tiệm phố Thanh Hà, Thẩm Ninh đã nghe đủ người trong nghề nói trước đám đông để biết chỗ nào là học thuộc, chỗ nào là hiểu thật.
Tới phút hai mươi mốt, ả gấp giấy lại.
"Còn một câu tôi muốn nói với tư cách người nhà họ Tô. Ba năm nay ngành giám định trong nước mang tiếng vì một vụ. Vụ chiếc bình đời Nguyên." Ả để một quãng lặng vừa đủ. "Nhà tôi làm nghề này ba đời. Phiên mùa thu năm nay, mỗi lô chúng tôi đưa lên sàn đều có hồ sơ mở, ai muốn soi cũng được soi. Chúng tôi làm để trả lại cho ngành cái nó đã mất."
Người điều phối gọi tới hàng ghế báo chí. Một người đàn ông mặc áo khoác kaki đứng lên, tự giới thiệu tên Trịnh Húc, báo ngành.
"Chị vừa nhắc vụ bình Nguyên. Người làm vỡ chiếc bình đó hiện là vợ chủ tịch Hoắc thị. Nhà họ Tô đứng ra khôi phục danh dự cho ngành ngay trên sàn của chồng chị ấy — chị thấy chỗ đó có gì khó xử không?"
Trong gian có tiếng ghế xê dịch. Tô Mạn cầm micro lên, cười một cái rất nhẹ, cái cười của người sắp gỡ cho ai đó.
"Anh Trịnh nói nặng quá." Ả lắc đầu. "Chuyện cũ rồi. Chị ấy giờ ở nhà thôi mà."
Người điều phối chuyển sang câu hỏi khác.
Thẩm Ninh kéo thanh thời gian lùi lại, xem đúng sáu giây ấy thêm hai lần. Tô Mạn không nói cô làm vỡ. Ả không nói cô vụng. Ả bênh cô, bênh trước ống kính, bằng một câu ai nghe cũng thấy tử tế.
Cô mở ngăn kéo bàn, lấy ra tờ công văn của sở gửi hôm ba mươi tháng Bảy. *Trả hồ sơ xin cấp giấy phép hành nghề độc lập. Lý do: thiếu kết quả kiểm tra tay nghề.* Bên dưới là chữ ký, con dấu, một cái họ Tô đánh máy.
Trên giấy tờ của nhà nước, hôm nay cô là người không có nghề. Ả vừa đọc đúng cái dòng ấy ra trước bốn chục nhà báo, đọc bằng giọng thương hại.
Trưa, cô xuống bếp lấy cơm. Hai người giúp việc đang chụm đầu vào một cái điện thoại dựng nghiêng trên thớt, tiếng vặn nhỏ nhưng vẫn nghe ra giọng ả. Thấy cô, một người úp máy xuống, người kia quay sang vặn bếp gas dù trên bếp không có nồi nào.
Cô lấy cơm, ngồi ăn ở bàn bếp, ăn hết. Rửa bát xong cô lên phòng, lấy mảnh sứ tập trong hộp đồ nghề ra, kẹp vào khuôn, xẻ thử một đường sáu phân. Đường dao đi thẳng, đáy rãnh đều, không lệch chỗ nào. Tay cô đã hết run từ hôm mười sáu.
Tám giờ tối Hoắc Trân về. Anh vào bếp uống nước, còn nguyên áo vest.
"Anh xem chưa?"
"Xem rồi."
"Cho tôi một dòng cải chính." Cô đặt cốc xuống. "Một dòng thôi. Rằng hai năm nay tôi vẫn làm nghề."
Anh đặt cốc nước xuống bàn bếp, không uống.
"Cải chính thì phải nói cô không ở nhà. Nói xong thì câu tiếp theo họ hỏi là cô làm gì, làm cho ai, ở đâu, ký tên gì vào sổ nhà người ta." Anh nhìn cô. "Cô trả lời được câu nào trong bốn câu đó mà không kéo theo một cái tiệm ở phố Thanh Hà?"
Cô không đáp. Anh rửa cái cốc, úp lên giá, lên gác.
Ngày hai mươi sáu, lá thư đầu tiên tới. Ngày hai mươi bảy có thêm ba lá nữa.
Bảy giờ tối hai mươi bảy, luật sư Từ Nghi ngồi ở phòng khách Vân Sơn với bốn tờ giấy trải trên bàn trà, mỗi tờ một chữ ký khác nhau. Thẩm Ninh ngồi ở ghế đối diện. Không ai bảo cô ra ngoài.
"Bốn cổ đông nhỏ. Tổng cộng hai phẩy ba phần trăm." Từ Nghi đẩy tờ thứ nhất sang. "Câu chữ ba lá gần giống nhau tới mức tôi đoán một người soạn. Đoạn quan trọng nằm ở cuối."
Bà đọc to.
"*Đề nghị chủ tịch báo cáo hội đồng về rủi ro thương hiệu phát sinh từ quan hệ nhân thân với một cá nhân đang là đối tượng liên quan trong vụ việc chưa kết luận.*"
"Trả lời từng người," Hoắc Trân nói.
"Trả lời thì thành có chuyện để trả lời. Không trả lời thì hết quý này họ đủ chữ ký để xin họp bất thường." Từ Nghi gom bốn tờ giấy lại, gõ mép cho bằng. "Anh cứ liệu trước cái ngày ấy."
Thẩm Ninh chờ tới lúc bà xếp giấy xong.
"Bà Từ. Nếu tôi dọn ra khỏi nhà này thì bốn lá thư kia có rút không?"
Từ Nghi ngẩng lên. Bà nhìn cô lâu hơn mọi lần trước.
"Không. Trên giấy đăng ký, cô vẫn là vợ anh ấy tới mùng ba tháng Ba." Bà bỏ giấy vào cặp da. "Thứ họ nhắm là cái tờ đăng ký, không phải chỗ cô ngủ."
Bà chào, ra xe. Hoắc Trân đứng ở cửa sổ nhìn theo đèn hậu xuống hết dốc thông, rồi quay vào, không nói câu nào, lên tầng ba.
Thẩm Ninh ngồi lại trong phòng khách. Trên bàn trà còn một vệt hằn trên mặt kính chỗ bốn tờ giấy vừa nằm.
Cô ngồi tính lại bằng thứ đếm được. Mùng ba tháng Ba năm sau là ngày hết hạn, từ đây tới đó còn hơn năm tháng. Trong năm tháng ấy, ai muốn đánh vào cái ghế của anh thì chỉ cần nhắc tên cô, không cần chứng cứ, không cần kiện, không cần một chữ nào mới.
Cô mở sổ tay, viết ngày mùng ba tháng Ba lên đầu một trang trắng, đếm ngược từng tháng, ghi số ngày còn lại xuống dưới. Rồi cô ngồi nhìn con số ấy hồi lâu, tay còn để trên trang giấy.
Chín giờ rưỡi, điện thoại rung. Số của tiệm phố Thanh Hà, số cố định, đầu số cô đã bấm sáu năm.
Tin nhắn có đúng một dòng, không dấu chấm ở cuối, kiểu ông vẫn nhắn khi ngại bấm phím.
*Tối mai qua tiệm. Mang cái bát.*
Cô đọc lại, rồi gọi lại ngay. Chuông đổ bốn hồi. Không ai nhấc.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89