Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 23 / 48

Anh chuyển tiền, cô ký tên

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Một cốc trà nguội ngắt bỏ quên trên mặt bàn gỗ tối màu, dưới ánh sáng hiu hắt từ chiếc máy tính để bàn trong không gian tĩnh mịch.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Bốn giờ chiều ba mươi tháng Tám, phòng điều phối gọi cô lên.

Ông bác sĩ đẩy qua bàn một tờ in sẵn, giống hệt tờ hôm mười một tháng Bảy, chỉ khác một khung vuông ở góc dưới bên phải. Trong khung có một dòng viết tay: *hạn cuối 04/09.*

"Bên ngân hàng tuỷ vừa báo lại. Người hiến của cô sắp xếp lịch nghỉ để lấy mẫu, họ không giữ lịch mở mãi được." Ông gõ đầu bút vào cái khung. "Năm ngày. Đủ một triệu hai thì bên tôi khoá suất. Không đủ thì mai mốt người kế tiếp trong danh sách nhận."

"Tám tuần của tôi tới mùng năm."

"Mùng năm là hạn cũ. Cái này là hạn của người hiến." Ông thu tờ giấy về, đóng dấu ngày, đẩy lại. "Tôi ghi cho cô cả số tài khoản của viện ở mặt sau."

Chỗ quảng cáo 250px

Cô cầm tờ giấy đi bộ ra bến xe buýt, không đợi taxi. Trên xe cô lấy sổ tay ra, viết cột tiền: tiền công phố Thanh Hà tháng này, chỗ còn lại của khoản ứng, cái vòng bạc của bà ngoại. Cột ấy dừng ở hơn hai chục nghìn. Cô gạch nó đi, xé tờ giấy, viết sang tờ khác một dòng khác hẳn — thứ cô định đem ra đổi.

*Gia hạn hợp đồng thêm mười hai tháng, không lấy thù lao phần gia hạn.*

Cô gấp tư tờ giấy, bỏ vào túi áo bên trái.

Chín giờ tối, cô xuống nhà. Hoắc Trân ngồi ở bàn ăn với máy tính mở, cạnh khuỷu tay là cái cốc trà đã nguội tới mức đóng váng.

Thẩm Ninh đặt tờ giấy của bệnh viện xuống mặt bàn, quay mặt có chữ về phía anh. Cạnh nó cô đặt cái phong bì trắng lấy trong ngăn kéo phòng mình, phong bì chưa bóc mép dán, bên trong là chiếc thẻ nằm đó từ mùng bốn tháng Ba.

"Một triệu hai trăm nghìn. Hạn mùng bốn tháng Chín."

Anh kéo tờ giấy lại gần, đọc từ đầu tới cuối, lật mặt sau xem số tài khoản. Rồi anh rút điện thoại, bấm một số ngắn, nói tên mình, đọc số tài khoản của bệnh viện, đọc số tiền, đọc lại số tài khoản lần thứ hai cho người bên kia ghi. Anh không hỏi vì sao tới hôm nay cô mới nói. Anh không hỏi bao giờ cô trả.

Anh cúp máy, đẩy cái phong bì trắng trở về phía cô.

"Cái này cô cứ để trong ngăn kéo."

Chín giờ bốn mươi, điện thoại cô rung. Tin nhắn của bệnh viện, mã giao dịch, số tiền, dòng cuối ghi trạng thái hồ sơ đã chuyển sang *đủ*.

Cô đứng ở chân cầu thang, tay còn cầm máy, tay kia đút trong túi áo bên trái. Tờ giấy gấp tư vẫn nằm nguyên trong đó. Suốt bốn tiếng trên xe buýt cô đã tập nói câu mở đầu, tập cả cách trả lời nếu anh mặc cả xuống sáu tháng. Không có câu nào được dùng tới, mà cô thì đứng đây, nợ một triệu hai trăm nghìn tệ của người sẽ hết quan hệ với cô vào ngày mùng ba tháng Ba.

Chín giờ sáng hôm sau, luật sư Từ Nghi tới Vân Sơn.

Bà đặt lên bàn trà hai bản, mở sẵn trang có chữ ký của bên A. Hoắc Trân đứng ở cửa sổ, tay đút túi.

"Phụ lục hai," Từ Nghi nói. "Trong năm năm kể từ hôm nay, mọi hiện vật do bên B phục chế, Hoắc thị có quyền ưu tiên mua trước bất kỳ bên nào khác. Kèm theo là quyền công bố tên người phục chế: bên A được nêu tên bên B trong vựng lục, hồ sơ hiện vật, thông cáo báo chí, không cần hỏi lại."

Thẩm Ninh đọc hết trang một. Cô đọc chậm, ngón tay đi theo từng dòng, cách cô vẫn đọc phụ lục kỹ thuật của thân chủ.

"Vì sao có cái này?"

"Vì tối qua có một khoản một triệu hai chuyển từ tài khoản cá nhân của chủ tịch sang một bệnh viện, người thụ hưởng là em ruột vợ chủ tịch." Từ Nghi không hạ giọng. "Quý sau hội đồng rà chi tiêu. Không có phụ lục thì khoản đó là quà tặng cho người nhà. Có phụ lục thì nó là tiền ứng trước của một hợp đồng dịch vụ, có đối tượng, có thời hạn, có thứ Hoắc thị nhận lại."

"Thứ Hoắc thị nhận lại là tên tôi."

"Là quyền ưu tiên mua. Tên cô là phần làm cho quyền ấy có giá."

Thẩm Ninh sang trang hai, đọc hết, quay lại trang một.

"Bỏ khoản công bố tên đi. Giữ nguyên quyền mua."

"Bỏ thì hội đồng không nhận," Hoắc Trân nói từ chỗ cửa sổ. "Họ phải nhìn thấy Hoắc thị được cái gì. Một cái quyền mua món đồ chưa ai biết ai vá thì họ định giá bằng không."

Cô ngồi im. Trong ngăn kéo bàn phòng cô có mười bốn tờ biên nhận của mười bốn món đồ đã ra khỏi tay cô hai năm nay, tờ nào cũng ký hai chữ cái ở ô người thực hiện. Hôm ba mươi tháng Ba ở tiệm phố Thanh Hà, Lão Kỷ đã bỏ cái âu đang làm dở xuống để nói với cô rằng người đời trước tàn đời vì khoe tay. Ông nói câu ấy như nói về thời tiết, xong thì cúi xuống làm tiếp.

Bây giờ có một tờ giấy trước mặt cô, ký vào thì tên thật của cô đi vào vựng lục Hoắc thị, đi vào thông cáo báo chí, đi vào bất cứ chỗ nào bên A muốn, trong năm năm. Không ký thì khoản một triệu hai đêm qua thành quà tặng cho người nhà, thành thứ hội đồng có quyền đòi lại.

Cô xin cây bút của Từ Nghi.

Cô ký ở cả hai bản, ký tên đầy đủ, nét chữ chậm hơn thường ngày. Từ Nghi rắc bột thấm, gấp một bản vào cặp da, để lại một bản.

Hoắc Trân rời cửa sổ trước khi bà đứng dậy, đi thẳng lên gác. Anh không nói câu nào từ lúc nói về hội đồng.

Cô tiễn Từ Nghi ra tới bậc thềm. Xe đã nổ máy, bà đứng cạnh cửa xe, cặp da kẹp dưới nách.

"Bà Từ." Thẩm Ninh cầm bản còn lại, lật tới điều bốn, chỉ vào dòng chữ nhỏ ở cuối. "Dòng này là gì?"

*Quyền công bố tại khoản 4.1 không áp dụng đối với các hiện vật thuộc bộ sưu tập Hoắc Kỳ Sinh xác lập trước năm 2005.*

Từ Nghi cúi xuống nhìn, đọc hết dòng, rồi ngẩng lên.

"Dòng đó anh ấy tự viết, viết tay, đưa tôi sáng nay. Tôi chỉ đánh máy lại."

Bà lên xe. Thẩm Ninh đứng ở bậc thềm với tờ phụ lục trong tay, đọc lại con số 2005 một lần nữa.

Ông nội anh ký gửi chiếc bình thanh hoa đời Nguyên cho bảo tàng thành phố năm hai nghìn lẻ tư. Cô đã đọc dòng ấy bằng chính mắt mình ở tầng hầm hai, trên tờ biên bản tiếp nhận có bốn chữ ký với ba con dấu.

Anh vừa bán tên cô cho công ty của anh, trong năm năm, không cần hỏi lại cô một câu. Rồi chính tay anh viết thêm một dòng để chừa ra mấy món của ông nội mình.

Hết chương 23

Chương 24 — Cú ngã

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px