Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 22 / 48

Anh rút một lot

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Nắp ấm trà sứt mẻ với vết nứt dài nằm đơn độc trên mặt bàn gỗ dưới luồng ánh sáng lạnh lẽo chiếu qua cửa sổ.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Sáng mười sáu tháng Tám, Hoắc Trân đi Hồng Kông.

Thẩm Ninh biết vì cô xuống bếp sớm, thấy Trần Bá đứng ở sảnh với một cái túi vải nhỏ trong tay. Trong túi có hai bộ quần áo, không có cặp da, không có máy tính. Thứ anh xách theo là một hộp nhôm dẹt to bằng quyển sổ, loại người ta dùng để chuyển mẫu, bốn góc bọc cao su, khoá số ở mép.

"Hai hôm," Trần Bá nói. "Chủ nhân không đem theo ai."

Cô đếm ngày trên tờ lịch treo trong bếp. Mười sáu tháng Tám. Hạn của bệnh viện là mùng năm tháng Chín. Còn hai mươi ngày, cô chưa gom được một phần mười.

Hai hôm ấy cô ngồi ở bàn kê sát cửa sổ phòng mình với bộ đồ trà nhà họ Uông. Sáu món, năm món đã liền, còn cái nắp ấm nứt chéo qua núm. Thân chủ đặt lối cẩn kim tuyến, đường vá phải chìm dưới men, hạn giao là ngày hai mươi tháng Chín. Năm trăm nghìn tệ, trả một lần khi nghiệm thu. Cô đã hứa với phòng điều phối rằng đầu tháng Mười có đợt nộp thứ hai.

Chỗ quảng cáo 250px

Tối mười tám, xe về lúc gần tám giờ. Chín giờ, luật sư Từ Nghi tới.

Thẩm Ninh đang ngồi ở góc phòng khách mài lại lưỡi dao trên hòn đá ướt, ngay chỗ có đèn sáng nhất. Hoắc Trân đi qua, nhìn cái đá mài, không bảo cô lên gác.

Từ Nghi mở cặp, đặt lên bàn trà một tập kẹp gáy đen.

"Tôi soạn theo đúng lời anh trong xe. Rút lô mười hai khỏi vựng lục phiên mùa thu. Điều lệ bắt báo bên ký gửi trong hai mươi tư giờ, kèm lý do bằng văn bản."

"Ký chỗ nào?"

"Trang ba." Bà không đẩy tập giấy sang. "Anh nghe tôi nói hết đã. Lô mười hai ước ba mươi tám tới bốn mươi lăm triệu. Hoa hồng hai đầu, phí ảnh, phí vựng lục, phí bảo hiểm trưng bày. Anh bỏ khoảng sáu triệu tệ. Hội đồng duyệt bản chốt hôm qua rồi, giờ rút là rút sau chốt, bên ký gửi đòi bồi thường được."

"Bà cứ soạn tiếp."

"Ô lý do tôi phải điền. Anh cho tôi một dòng."

Hoắc Trân cầm bút, mở tới trang ba, ký. Anh không nhìn ô lý do.

"Để trống."

"Để trống thì họ kiện."

"Thì để họ kiện."

Từ Nghi ngồi im chừng ba nhịp. Rồi bà gấp tập giấy, buộc dây, chào, đi ra. Ra tới cửa bà quay lại nói thêm một câu, giọng đã đổi sang giọng người nói chuyện riêng chứ không phải giọng đọc điều lệ.

"Sáu triệu là tiền của cả hội đồng, không phải tiền của anh."

"Tôi biết."

Cửa khép. Thẩm Ninh cầm lưỡi dao lên soi dưới đèn, thấy mình đã mài quá tay, mép lưỡi mỏng đi một chút so với lúc bắt đầu.

Bảy giờ sáng hôm sau cô gọi phòng điều phối. Người trực lật hồ sơ, đọc lại con số, đọc nốt cái ngày nằm dưới con số ấy.

"Chị nộp được đợt nào chưa?"

"Chưa. Tôi nộp làm ba đợt được không ạ?"

"Sổ của bên tôi chỉ có một dòng, ghi đủ hay chưa đủ." Bên kia có tiếng máy in chạy. "Chị nộp một triệu mốt vào ngày mùng bốn thì tới mùng năm nó vẫn là chưa đủ. Tôi nói trước để chị liệu."

Cô đặt máy xuống, ngồi ở mép giường nhẩm lại chỗ tiền có thể tới tay mình: đơn Tô Châu năm trăm nghìn, nhận sau nghiệm thu ngày hai mươi tháng Chín, muộn hơn hạn viện mười lăm ngày. Nhẩm mấy lần thì hai cái mốc ấy cũng không chạm được vào nhau.

Chín giờ, anh xuống nhà, đặt lên bàn ăn một hộp giấy vuông.

"Cô xếp giúp tôi." Anh mở nắp. "Như hôm ở lưu trữ."

Trong hộp là ảnh macro thân bình Nguyên, in mới, giấy còn thơm mùi mực. Nhiều hơn lần trước. Cô đếm sơ được hơn bốn chục tấm, mặt sau tấm nào cũng đóng dấu ngày chụp, sớm nhất năm hai nghìn lẻ tư, muộn nhất tháng Hai hai năm trước.

Cô dọn hết bát đũa sang một bên, trải khăn, xếp ảnh theo vị trí trên thân bình: vai, cổ, thân trên, thân giữa, chân. Trong lúc xếp, cô lật lại tấm chụp vai bình năm hai nghìn lẻ tư, tìm cái vết xước dài nửa phân, thấy nó nằm nguyên chỗ cũ. Tấm chụp tháng Hai hai năm trước cũng có, cũng chỗ ấy.

Cạnh hộp giấy có một tờ phiếu chuyển phát đặt úp. Cô nhấc nó lên để lấy chỗ trải ảnh, thấy mặt trước.

Người gửi: phòng lưu trữ Hoắc thị. Người nhận: một phòng thí nghiệm ở Thượng Hải, địa chỉ đường Ngô Trung. Mục nội dung điền tay: *mẫu đối chiếu — 06.* Ngày gửi là hôm qua, mười tám tháng Tám.

Cô đặt tờ phiếu xuống chỗ cũ, úp mặt xuống như lúc đầu.

Sáu mẫu đối chiếu. Chiếc bình đã nằm trong túi vật chứng của công an hai năm, không ai lấy mẫu từ nó ra được, nên sáu mẫu ấy phải là mẫu của thứ khác. Cô nghĩ tới câu anh hỏi ở tầng hầm hai hôm hai mươi hai tháng Sáu, câu về vết vá không có trong hồ sơ nào. Người đi tìm một lần vá bị giấu thì phải có thứ để so — men, sơn, keo, thứ gì đó của cùng một bàn tay, ở một món khác. Cô dừng ở đó, vì đi tiếp thì cô chỉ còn phỏng đoán.

Xếp xong bốn mươi mấy tấm, cô đứng dậy rửa tay. Hoắc Trân vẫn ngồi ở đầu bàn, tay đặt trên mép khăn trải.

"Tháng Mười," anh nói, "dù ai mời, cô không được đứng gần chiếc bình đó."

Thẩm Ninh lau tay vào khăn, quay lại.

"Hôm ở lưu trữ anh nói tháng Mười tôi sờ được."

"Tôi không rút lời đó."

"Vậy anh nói lại cho tôi nghe. Tôi sờ được, nhưng tôi không được đứng gần."

"Ngày người ta mở niêm phong, trong phòng có hội đồng, có công an, có ba cái máy quay." Anh đứng dậy, xếp cái hộp giấy lại. "Cô không đứng trong đám đông ấy. Ai mời cũng không."

"Ai mời tôi?"

Anh xách hộp giấy đi lên gác. Cửa thư phòng tầng ba đóng lại lúc mười giờ kém mười.

Thẩm Ninh ngồi lại ở bàn ăn với cái khăn trải trống. Ba tháng nay anh chưa từ chối cô một câu hỏi thẳng nào mà không đưa lại một thứ khác cho cô cầm. Sáng nay anh không đưa gì cả.

Cô lên phòng, lấy quyển vựng lục bìa xám trong ngăn kéo ra, mở trang sáu.

*Lot 12 — Bình thanh hoa. Ước 38.000.000 – 45.000.000 tệ. Ký gửi: Tô thị cổ ngoạn.*

Cô gõ đường dẫn bản điện tử, nhập bốn số mật khẩu, kéo tới lô mười hai. Trang lô đã thay bằng một khung xám, giữa khung có một dòng chữ.

*Lô đã rút theo đề nghị của bên ký gửi.*

Cô đọc lại dòng ấy, rồi nhìn sang quyển vựng lục giấy đang mở trên đùi mình. Hôm qua trong phòng khách này, người đề nghị rút là người ngồi ở ghế bành, ký vào trang ba, để trống ô lý do. Bên ký gửi thì tới sáng nay mới nhận được văn bản.

Sáu triệu tệ ra khỏi túi hội đồng trong một buổi tối. Trên bản điện tử, chỗ trống ấy được điền hộ bằng tên nhà họ Tô.

Hết chương 22

Chương 23 — Anh chuyển tiền, cô ký tên

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px