Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 21 / 48

Bữa cơm không ai đóng vai

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Bát cặp lồng giữ nhiệt bằng thép không gỉ đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh, được soi sáng bởi một vệt nắng sớm dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Sáng mùng tám tháng Tám, Thẩm Ninh xuống bếp lúc sáu giờ rưỡi để hầm bí đao. Bảy giờ cô chưng xong bát thịt băm với trứng, xếp cả hai vào cặp lồng giữ nhiệt, quấn thêm một lớp khăn bông ra ngoài.

Hoắc Trân đứng ở cửa bếp, áo sơ mi không cà vạt, chìa khoá xe trong tay.

"Hôm nay tôi lái."

"Anh không có họp à?"

"Dời sang chiều." Anh cầm lấy cặp lồng trước khi cô kịp xách lên. "Không có trợ lý, không có ai chụp. Tôi đã dặn dưới nhà."

Chỗ quảng cáo 250px

Xe ra khỏi cổng Vân Sơn lúc bảy giờ hai mươi. Suốt bốn mươi phút anh không mở nhạc, không gọi cho ai. Tới cổng bệnh viện, anh đỗ ở bãi ngoài chứ không vào lối dành cho khách của khoa, rồi xếp hàng ở quầy mua hai bộ áo giấy, năm tệ một bộ, trả bằng tiền lẻ trong ví.

Tầng bốn có mùi cồn với mùi cơm hộp trộn vào nhau. Thẩm Diệp đang ngồi ở mép giường, chân buông xuống, một tay còn cắm kim luồn dán băng dính giấy. Tóc cậu đã dài thành một lớp mềm phủ kín đầu.

"Chị." Rồi cậu nhìn sang người đứng sau lưng cô, đứng dậy khỏi mép giường. "Anh rể."

Thẩm Ninh không quay lại. Cô đặt cặp lồng lên cái bàn nhỏ đầu giường, mở nắp, hơi nóng bốc lên làm mờ một khoảng cửa sổ.

"Cậu ngồi xuống," Hoắc Trân nói. "Kim luồn giật ra thì lát nữa lại phải chọc lại."

Thẩm Diệp ngồi xuống. Cậu ăn hết bát canh trước, húp cả nước, rồi mới sang bát thịt. Cậu ăn được bảy phút thì đặt thìa xuống, quay sang.

"Anh với chị em quen nhau thế nào ạ? Chị em không kể gì hết."

Thẩm Ninh cầm cái nắp cặp lồng trong tay, xoay nó một vòng.

"Tôi mang một cái bình vỡ tới tiệm ở phố Thanh Hà," Hoắc Trân nói. "Chị cậu ngồi trong đó, đang vá một cái âu men trắng."

Cậu bé cười, hỏi tiếp cái bình ấy giờ ở đâu, được trả lời là vẫn ở nhà. Thẩm Ninh đậy nắp cặp lồng lại, đặt xuống bàn, ngồi im.

Hôm anh tới tiệm phố Thanh Hà, anh không mang theo cái gì vỡ cả. Anh mang theo một người đàn bà mặc vest xám, một cặp da, ba trang giấy đã in sẵn, một chỗ trống chờ chữ ký của cô. Bản mẫu của ba trang giấy ấy vào sổ lưu chiểu tháng Mười, hai năm trước; cô đã tự tay lật tới trang cuối để đọc con dấu vuông ở phòng công chứng.

Mười lăm phút của cô hết lúc chín giờ mười. Trước khi ra, Thẩm Diệp chìa điện thoại sang.

"Anh cho em số đi. Chị em có chuyện gì thì em gọi ai."

Hoắc Trân đọc mười một số. Cậu bấm xong, gọi thử một tiếng, chuông trong túi áo anh reo lên giữa phòng bệnh.

Ra khỏi cổng, hai người vào quán mì đối diện, quán kê bốn cái bàn nhựa, quạt trần chạy số ba. Anh gọi một bát bò, cô gọi một bát trứng. Anh ăn nhanh, đầu hơi cúi, không nói câu nào cho tới lúc còn nửa bát.

"Anh không cải chính," Thẩm Ninh nói.

"Cải chính thì cậu ấy hỏi tiếp." Anh gắp một đũa hành. "Cậu ấy đang phải để dành sức cho việc khác."

Cô nhìn cái bát của anh, nước còn quá nửa, sợi mì đã hết. Năm tháng ngồi cùng bàn ăn ở Vân Sơn, cô chưa từng thấy anh ăn kiểu này. Ở nhà anh ăn chậm, đặt đũa xuống giữa chừng, chờ người khác.

Xe về tới đoạn đường ven sông thì cô hỏi.

"Anh cưới tôi vì di chúc, hay vì tôi?"

Anh liếc gương chiếu hậu. Đoạn đường phía sau trống, không có xe nào, không có gì để nhìn trong cái gương ấy.

"Vì di chúc."

Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi, đếm được nhịp gạt nước chạy hai lần trên kính dù trời không mưa — anh gạt nhầm cần. Trong một buổi sáng, cô nghe được hai câu trả lời trôi chảy như nhau, một câu về cái bình vỡ không tồn tại, một câu vừa rồi. Cô có thể hỏi tiếp. Hỏi tiếp thì anh trả lời tiếp, trơn tru như thế, còn cô thì mất nốt cái quyền được ngồi im mà đoán.

Cô không hỏi. Anh cũng không giải thích thêm chữ nào cho tới lúc xe rẽ vào dốc thông.

Trước cửa Vân Sơn có một chiếc xe cấp cứu đỗ chắn ngang lối, cửa sau mở, đèn nóc còn quay.

Hoắc Trân xuống xe khi máy chưa tắt hẳn. Thẩm Ninh đi sau anh mấy bước, qua bậc thềm, vào tới sảnh.

Hoắc Cảnh Sơn nằm trên cáng đặt dưới chân cầu thang, chăn mỏng đắp tới ngực. Một chân duỗi thẳng, cổ chân đã được nẹp. Ông tỉnh, mắt mở, thở đều.

"Ông chủ hai tới ăn trưa," Trần Bá nói. "Ngã ở bậc thứ ba từ dưới lên. Tôi ở trong bếp, nghe tiếng thì chạy ra."

Trên bậc thứ ba không có gì. Thảm chạy suốt cầu thang, ghim bằng thanh đồng, mép thảm phẳng. Cái kính lão của Hoắc Cảnh Sơn gấp gọn trong túi ngực áo sơ mi, hai gọng còn nguyên.

"Chú thấy trong người thế nào?" Hoắc Trân ngồi xuống bên cáng.

"Gãy cổ chân. Bác sĩ bảo phải bó." Giọng ông vẫn đều, mỗi câu kết bằng một nhịp xuống. "Mai hội đồng duyệt vựng lục chốt. Chú không đi được."

"Cháu chủ trì."

"Cháu là chủ tịch, cháu không kiêm được ghế của chú." Ông đưa tay ra khỏi chăn, chỉ về phía chân cầu thang. "Cái cặp của chú rơi đâu đấy. Trần Bá, đưa đây."

Cái cặp da nằm nghiêng ở chân lan can, nắp bật, mấy tờ giấy trượt ra một nửa. Thẩm Ninh đứng gần đó nhất. Cô cúi xuống nhặt, gom giấy lại cho ngay ngắn trước khi đưa.

Tờ trên cùng in đậm ở đầu trang: *GIẤY UỶ QUYỀN THAM DỰ VÀ BIỂU QUYẾT*. Bên dưới là số điều lệ, tên công ty, ngày tháng đánh máy — đúng ngày hôm nay. Dòng người được uỷ quyền để trống trong bản in, đã điền tay bằng mực xanh, nét chữ mảnh, nghiêng về bên trái: *Tô Mạn*.

Cuối trang là chữ ký của Hoắc Cảnh Sơn, ký bằng cùng thứ mực ấy.

Cô đưa cả tập cho Trần Bá. Hoắc Cảnh Sơn cầm lấy, rút tờ trên cùng ra, đưa cho cháu mình.

"Chú ký sáng nay rồi. Đưa nó ký nhận vào ô dưới là xong."

Nhân viên cấp cứu nâng cáng lên. Hoắc Cảnh Sơn nhắc Trần Bá gọi cho Tô Mạn, đọc số điện thoại từ đầu tới cuối, không cần nhìn máy. Cáng đi qua chỗ Thẩm Ninh đứng, ông quay đầu sang, gật với cô một cái rất nhẹ, rồi ra tới cửa.

Xe cấp cứu chạy khỏi cổng lúc mười một giờ bốn mươi.

Trong sảnh còn lại tờ giấy uỷ quyền trong tay Hoắc Trân, cái cặp da rỗng trên sàn, chỗ thảm ở bậc thứ ba vẫn phẳng như lúc cô đi qua nó sáng nay.

Hết chương 21

Chương 22 — Anh rút một lot

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px