Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Mười một tháng Bảy, tám giờ mười lăm sáng, ngân hàng tuỷ gọi.
"Có mẫu hợp cho bệnh nhân Thẩm Diệp. Hợp chín trên mười điểm. Người hiến đã ký đồng ý sơ bộ."
Thẩm Ninh đang đứng ở sân sau Vân Sơn với cái chậu nước rửa cọ trong tay. Cô đặt chậu xuống thềm, ngồi xuống bậc, bảo người ta đọc lại lần nữa.
Mười giờ cô có mặt ở phòng điều phối. Ông bác sĩ đưa cô một tờ in sẵn, chia làm hai cột.
Cột thứ nhất là phí điều phối: khám sàng lọc người hiến, xét nghiệm chuyên sâu, thủ tục với ngân hàng tuỷ, chi phí thu gom, vận chuyển bảo quản lạnh. Cột thứ hai là hoá trị dẫn nhập cho Thẩm Diệp trước ngày ghép, gồm thuốc ngoài danh mục, phòng vô khuẩn, chế phẩm máu.
Tổng dưới cùng: một triệu hai trăm nghìn tệ.
"Cô nộp trong tám tuần." Ông chỉ vào dòng cuối. "Người hiến đã ký thì bên ngân hàng giữ mẫu cho mình. Giữ tối đa tám tuần. Quá thì họ đưa mẫu vào ngân hàng chung, ai xếp trước thì nhận."
"Có nộp làm nhiều đợt được không ạ?"
"Được, nhưng đủ trước hạn. Thiếu một đồng cũng là thiếu."
Cô mặc áo giấy lên tầng bốn. Mười lăm phút. Thẩm Diệp hôm nay ngồi dậy được, tựa lưng vào gối, tóc đã lún phún mọc lại một lớp mềm.
"Chị, em nghe điều dưỡng nói rồi. Chín trên mười." Cậu cười. "Chín trên mười là tốt lắm đấy."
"Ừ."
"Em tra rồi. Từ giờ tới lúc ghép hết khoảng một triệu hai." Cậu nói con số ấy bình thản, như đọc một cái giá ghi trên bảng. "Chị đừng bảo em là ít."
"Chị không bảo."
"Chị vay ai thì chị nói cho em biết em vay của ai." Cậu nhìn cô. "Sau này em còn phải trả."
Cô nói được, rồi đổi sang chuyện khác cho tới lúc chuông hết giờ reo ngoài hành lang.
Chiều hôm ấy cô tới chi nhánh ngân hàng nơi cô mở tài khoản từ hồi còn làm ở bảo tàng.
Nhân viên tín dụng hỏi cô ba câu: có hợp đồng lao động không, có bảng lương sáu tháng không, có tài sản gì đứng tên không. Cô trả lời không, không, không. Người ấy vẫn nhập hồ sơ, vẫn in ra, vẫn bảo cô ký, rồi mười lăm phút sau bảo cô hệ thống trả về.
Hôm sau cô đi hai chỗ nữa. Chỗ thứ hai là công ty tài chính tiêu dùng, hồ sơ chạy được tới bước xét duyệt cuối rồi dừng, người ta hẹn gọi lại, không gọi lại. Chỗ thứ ba, cô ngồi trước một anh chừng ba mươi lăm tuổi, anh ta gõ số chứng minh thư của cô vào, đọc màn hình, rồi ngẩng lên.
"Tình trạng hôn nhân của chị là đã kết hôn. Phần thông tin vợ chồng có tên bên kia." Anh ta xoay màn hình lại cho cô nhìn. "Chị ơi, khoản này chị nhờ chồng chị là xong trong một buổi. Bên em có duyệt cho chị thì cũng phải hỏi chữ ký của anh ấy. Chị vay riêng làm gì cho mệt."
Anh ta nói câu ấy tử tế, giọng thật thà, còn rót thêm cho cô cốc nước.
Thẩm Ninh cảm ơn, cầm hồ sơ đi ra. Ngoài cửa nắng gắt, cô đứng dưới mái hiên một lúc cho mắt quen sáng.
Hai năm nay cô sống bằng cái tên không ai nhớ. Không ai cho cô vay, mà cũng không ai chặn cô. Bốn tháng nay cô có một cái tên khác, cái tên ấy in trong hệ thống ba ngân hàng, đứng ngay cạnh tên cô. Nó không cho ai chặn cô. Nó chỉ làm cho mọi cánh cửa đều chỉ về cùng một người.
Tối, cô về phòng, mở ngăn kéo bàn.
Cái thẻ nằm đó từ hôm mùng bốn tháng Ba, trong một cái phong bì trắng chưa bóc mép dán. Điều thứ tư trong bảy điều: thẻ tín dụng để trong ngăn kéo bàn phòng cô, không giới hạn, không cần giải trình. Bốn tháng nay cô chưa rút một tệ nào.
Cô lấy nó ra, đặt lên mặt bàn, ngồi nhìn.
Quẹt cái thẻ này thì tám tuần kia biến mất trong một buổi chiều. Người hiến giữ nguyên, hoá trị dẫn nhập chạy đúng lịch, Thẩm Diệp có ngày ghép. Không ai trong nhà này hỏi cô một câu, vì điều thứ tư viết rõ là không cần giải trình.
Rồi tới lúc Thẩm Diệp tỉnh dậy sau ca ghép. Cậu sẽ hỏi chị vay của ai, vì cậu đã nói trước là cậu sẽ hỏi. Cô sẽ phải trả lời rằng cái tuỷ trong người em là tiền của người đàn ông em gọi là anh rể, người mà hết ngày mùng ba tháng Ba năm sau thì chị không còn quan hệ gì nữa.
Hôm hai mươi tháng Ba, ở chân cầu thang, cô đã nói với anh một câu về chuyện bán tay với bán tên. Câu ấy hôm nay đắt đúng một triệu hai trăm nghìn tệ.
Cô bỏ thẻ vào phong bì, đặt lại vào ngăn kéo, đóng lại.
Rồi cô lấy hộp gỗ của mẹ ra, mở nắp, ngồi tính. Mười một con dao khắc cán mun, thép cũ, người trong nghề trả được bao nhiêu. Cô nhẩm ra một con số, rồi nhẩm lại xem con số ấy bằng mấy phần trăm của một triệu hai. Nó không bằng một phần trăm. Cô đóng nắp hộp, buộc lại ba nếp khăn nâu.
Trong tủ áo còn bộ váy tối màu Từ Nghi gửi hôm mười bốn tháng Ba. Mẩu giấy giá cô gỡ ra hôm ấy vẫn nằm trong ngăn túi xách: bốn mươi hai nghìn tệ. Sáng thứ Hai cô gấp bộ váy vào túi giấy, mang tới một cửa hàng ký gửi đồ hiệu ở phố Nam.
Cô gái đứng quầy soi đường chỉ, soi khoá kéo, chụp ảnh nhãn gửi đi đâu đó, chờ mười phút.
"Hàng thật, còn mới, nhưng mẫu này ba mùa rồi chị ạ. Bên em ký gửi thì ba tháng mới ra, chị lấy tiền ngay thì em trả sáu nghìn."
Thẩm Ninh cầm túi giấy về. Ra tới cửa cô mới nghĩ ra rằng bộ váy ấy không phải của cô, nó do bên kia mua, cô chỉ mặc một tối. Cô đã suýt bán một thứ mình không có quyền bán, để lấy một khoản bằng nửa phần trăm chỗ tiền cô cần.
Sáng hôm sau cô gọi cho Lão Kỷ xin nhận thêm việc, việc gì cũng nhận, làm đêm cũng được. Ông bảo trong phố tháng này có ba nhà đưa đồ tới, tổng cộng chưa tới sáu nghìn tiền công. Ông không hỏi cô cần bao nhiêu. Ông chỉ nói thêm một câu, rằng đừng nhận việc của người lạ gọi tới trong lúc đang túng.
Chín giờ tối mười ba tháng Bảy, điện thoại cô rung. Số lạ, đầu số cố định trong thành phố.
Cô bấm nghe.
Bên kia là giọng đàn ông già, khàn, nói chậm, có tiếng quạt máy ở phía sau.
"Cái bát của cô còn thiếu mảnh không?"
Thẩm Ninh đứng thẳng người dậy.
"Ai đấy ạ?"
Máy đã tắt. Cô gọi lại ngay, chuông đổ mười một hồi rồi tự ngắt. Cô gọi thêm hai lần nữa trong đêm ấy, không ai nhấc.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89